Vân Tự Quy Yên

Chương 5



14

Sau khi chọc tức Lâm Ý Hàm một trận, tâm tình ta cũng tốt lên không ít.

Ta sải bước đi trên đường, lòng nhẹ tênh.

Nhưng vừa đi qua góc rẽ, ta đã bị một người chặn lại.

Kế đó, hắn khom người chỉ tay về phía chiếc kiệu sang trọng đang đỗ bên đường.

"Lâm nhị tiểu thư, chủ t.ử muốn gặp cô."

Giọng nói lảnh lót thon dài, chính là tên thái giám đi theo sau hầu hạ Hoàng đế lần trước.

Ta ở lại thương hội tính ra chưa đầy một khắc, vậy mà Hoàng đế không những đã biết, còn đặc biệt phái người canh sẵn ở nơi bắt buộc phải đi qua để về phủ này để chờ ta.

Chẳng phải mọi cử động của ta đều đã nằm gọn trong tầm kiểm soát của người từ lâu rồi sao?

Từ bao giờ chứ?

Ta và đám ám vệ bên cạnh vậy mà không hề hay biết một chút nào.

Nụ cười trên môi ta vụt tắt, sau lưng mồ hôi lạnh toát ra rầm rầm.

Suốt dọc đường ngồi trong kiệu, đầu óc ta đều không ngừng suy nghĩ về những chuyện này.

15

Khi kiệu dừng lại, ta lén móc ra một xấp ngân phiếu dày cộm nhét vào tay vị công công dẫn đường.

"Vị công công này, xin hỏi bệ hạ triệu kiến ta là vì chuyện gì thế?"

Công công nhìn thấy xấp ngân phiếu, gương mặt vốn lạnh nhạt lập tức tươi cười rạng rỡ, giọng điệu cũng lộ ra vài phần hòa ái, gần gũi.

"Tâm tư của bệ hạ thì nô tài làm sao dám tùy tiện phỏng đoán."

"Có điều lúc nãy tâm trạng bệ hạ khá tốt, hẳn là không phải chuyện xấu đâu, tiểu thư cứ việc yên tâm."

Ta liên thanh phụ họa, nhưng suốt chặng đường dài, tiếng lòng lo âu vẫn không thể hạ xuống.

Vị Hoàng đế này rốt cuộc đang mưu tính chuyện gì đây?

16

"Thần nữ bái kiến bệ hạ."

Khi ta bước vào, Hoàng đế đang ngồi cúi đầu phê duyệt gì đó trên bàn, đầu không hề ngẩng lên.

Ta lặng lẽ quỳ rạp xuống đất hành lễ, dùng tiếng động nhỏ để nhắc nhở người rằng ta đã đến.

Nghe thấy tiếng động, ngòi b.út của Hoàng đế khựng lại.

"Tất cả lui xuống đi."

Người nhạt giọng ra lệnh, đuổi hết thảy cung nữ và thái giám ra ngoài.

"Ngươi không cần quỳ, trẫm muốn nhìn kỹ ngươi một chút."

Ta sợ hãi đáp:

"Bệ hạ, thần nữ không dám."

Lúc này ta thật sự kinh hãi.

Tên cẩu hoàng đế này sao lại không chịu đi theo lẽ thường thế kia!

Hắn rốt cuộc muốn làm cái gì chứ!

Nhìn cái gì mà nhìn, có gì đáng để nhìn đâu!

Ta không dám động đậy, vẫn quỳ im trên nền đất.

Cho đến khi Hoàng đế đích thân bước xuống, tự tay nâng ta dậy.

"Ngươi có biết mẫu thân thật sự của ngươi là ai không?"

Ta không rõ nguyên do, nhưng vẫn cung kính trả lời:

"Mẫu thân của thần nữ là nữ t.ử Kiều thị ở Giang Nam, Kiều Vân Tố."

Ta vốn dĩ định nói mẫu thân ta là nguyên phối phu nhân của Thừa tướng, nhưng ta không muốn.

Ta không muốn dù người đã c.h.ế.t rồi vẫn phải dán lên phụ thân ta.

Ít nhất là ở chỗ của ta thì không thể.

Mẫu thân ta đáng ra phải được tự do.

Hoàng đế bật cười:

"Xem ra ngươi rất oán hận Thừa tướng?"

Ta nhìn thẳng vào mắt người, thản nhiên gật đầu.

Hoàng đế cười lớn, kế đó nói:

"Trẫm thích tính cách này hiện tại của ngươi, so với bộ dạng vâng vâng dạ dạ ở buổi tiệc hôm đó thì tốt hơn nhiều."

Hử?

Hoàng đế thấy vẻ mặt nghi hoặc của ta liền kéo ta đến bên cạnh bàn.

Sau đó đưa cho ta một quyển sổ nhỏ, ra hiệu cho ta đọc hết.

Trong lúc ta xem, Hoàng đế đứng bên cạnh chậm rãi lên tiếng:

"Thừa tướng không phải phụ thân ruột của ngươi, mẫu thân ngươi cũng không phải mẹ đẻ của ngươi."

"Mẹ đẻ của ngươi tên là Kiều Vân Húc, chính là muội muội ruột của Kiều Vân Tố, còn trẫm, mới là thân phụ của ngươi."

"Vân Húc hóa danh thành Vân Tự, nhiều năm như vậy, nàng ấy thế mà chưa từng nói cho ngươi biết sự thật, ngươi chính là cốt nhục của trẫm và nàng."

Ta chấn kinh nhìn Hoàng đế, bàn tay cầm quyển sổ nhỏ vô thức siết c.h.ặ.t.

Ta run rẩy cúi đầu nhìn xuống nội dung trong sổ.

Theo như những gì ghi chép trên đó, năm xưa Giang Nam Kiều gia có hai nữ nhi, nổi danh khắp vùng nhờ dung mạo và tài trí xuất chúng.

Trưởng nữ Kiều Vân Tố tính tình ngoan ngoãn, nghe theo lời cha mẹ gả cho Thừa tướng hiện tại; thứ nữ Kiều Vân Húc tính tình phản nghịch, đã bỏ trốn cùng một vị võ tướng.

"Vị võ tướng năm đó chính là trẫm, khi ấy trẫm còn là Thái t.ử, đã cải trang thành võ tướng để vi hành xuống Giang Nam, rồi gặp gỡ mẫu thân ngươi."

"Sau đó kinh thành xảy ra chuyện khẩn cấp, trẫm hồi kinh quá vội vã, chưa kịp thông báo với mẫu thân ngươi một tiếng, nàng liền nghĩ rằng trẫm đã ruồng bỏ nàng nên tự mình rời đi, khi đó nàng đã m.a.n.g t.h.a.i được ba tháng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chuyện xảy ra sau đó không nói cũng có thể đoán được.

Kiều Vân Húc thân phận một nữ t.ử yếu ớt, khó lòng sinh tồn ở thế đạo bên ngoài, liền ngàn dặm xa xôi lặn lội đến kinh thành tìm kiếm sự che chở của tỷ tỷ.

Nàng sinh hạ đứa trẻ ở kinh thành.

Về sau liền gửi gắm đứa trẻ cho tỷ tỷ chăm sóc hộ mình.

"Đường xá vào kinh gian khổ, đây cũng là nguyên nhân khiến thân thể ngươi từ nhỏ đã yếu ớt."

Hoàng đế đúng lúc bồi thêm một câu.

Nhưng…… Chuyện này căn bản không hợp lý.

Năm đó mẫu thân ở trong phủ luôn không được sủng ái, sau này Kiều gia sa sút, những ngày tháng của người lại càng trôi qua gian nan hơn.

Người lấy đâu ra năng lực để giúp đỡ di mẫu chứ?

Hơn nữa mẫu thân ta khi ấy cũng xác thực là có mang thai.

Vậy còn đứa trẻ thật sự của người đâu?

Ta ngơ ngác nhìn Hoàng đế, người lại ra hiệu bảo ta tiếp tục đọc xuống dưới.

Toàn thân ta run lên bần bật, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào hàng chữ tiếp theo.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Bà đỡ năm đó giúp Kiều Vân Tố sinh sản nói rằng, Kiều Vân Tố sinh ra một t.ử anh."

Đúng rồi.

Nếu là đứa trẻ c.h.ế.t yểu, vậy thì trong phủ Thừa tướng khi đó chỉ còn lại một đứa trẻ duy nhất là ta.

Ta bàng hoàng nhìn Hoàng đế, lúc này người cũng đang dùng ánh mắt đầy phức tạp để nhìn ta.

Sau đó người thở dài một tiếng, định vươn tay ôm ta vào lòng.

Ta theo bản năng lùi lại một bước, bàn tay Hoàng đế liền khựng lại giữa không trung.

Thế là người lại thở dài một tiếng nữa.

"Trẫm biết hiện tại ngươi rất khó chấp nhận sự thật này, nhưng dù thế nào đi nữa, ngươi vẫn là m.á.u mủ của trẫm, trẫm hy vọng ngươi có thể nhận tổ quy tông."

"Trẫm cũng biết ngươi vì muốn báo thù cho di mẫu của mình mà đã lên kế hoạch từ rất lâu."

"Đàn Nhi, trẫm là Hoàng đế, chỉ cần ngươi chịu nhận tổ quy tông trở về, đừng nói một tên Lâm tướng, cho dù là toàn bộ Lâm tộc, trẫm đều nguyện ý vì ngươi mà diệt trừ."

"Trẫm muốn bù đắp cho ngươi."

Ta nghiêng mắt nhìn về phía chiếc long ngai dát vàng đặt ở trên cao.

Ánh vàng rực rỡ, ch.ói mắt y như thứ quyền lực chí cao vô thượng mà nó đại diện.

Thiên t.ử giận dữ, thây phơi ngàn dặm, m.á.u chảy thành sông.

Dẫu cho là một đại tộc thâm căn cố đế như Lâm gia, trong mắt Hoàng đế, cũng chỉ là chuyện một câu nói.

Mọi thứ ta mưu tính khổ sở bao năm qua, bất quá chỉ cần một lời của người là có thể giải quyết sạch sẽ.

Chỉ cần hiện tại ta gật đầu, mối thù của mẫu thân lập tức sẽ được báo.

Thế nhưng…… Có gì đó không đúng.

Mẫu thân từng tự tay nói với ta, năm đó một mình người đã tự sinh hạ ta, căn bản không hề có bà đỡ nào ở bên cạnh.

Sau này mẫu thân của Lâm Ý Hàm còn giả mù sa mưa dẫn theo bà đỡ đến, nói là để giúp đỡ sinh sản, nhưng thực chất là muốn xem mẫu thân ta sinh ra thứ gì.

Mẫu thân ta thường xuyên cảm thán đầy may mắn, nói cũng may ta là nữ hài, lại cũng may ta trời sinh yếu ớt.

Nếu không, e là vừa mới chào đời đã bị mẫu thân của Lâm Ý Hàm thẳng tay ném c.h.ế.t rồi.

Những chuyện này, Hoàng đế không lý nào lại không điều tra ra được.

Trừ phi…… Người bị người ta lừa gạt.

Không, không đúng, tuyệt đối không phải.

Chuyện hoàng tự lưu lạc bên ngoài hệ trọng như thế, Hoàng đế nhất định sẽ giao cho thân tín đáng tin cậy nhất của mình đi tra xét.

Khả năng bị lừa gạt là vô cùng nhỏ nhoi.

Vậy chẳng phải là…… Người vẫn luôn cố tình lừa dối ta sao?!

Ta chằm chằm nhìn vào mắt Hoàng đế, bên trong tràn ngập vẻ vui mừng khôn xiết khi tìm lại được con gái.

Ta thậm chí còn thấy được một vài tia quyến luyến, nhớ nhung người cũ từ ánh mắt ấy.

Tất cả những thứ này đều là diễn kịch sao?

Ta lần theo manh mối này để suy ngẫm tiếp:

Nếu Hoàng đế thành công lừa được ta, người có thể đạt được cái gì?

Ta lại liếc nhìn chiếc long ngai ở phía bên cạnh một lần nữa.

Một tia linh cảm chợt lóe qua trong đầu, thật may là ta đã kịp thời bắt lấy nó.

Nhưng ngay sau đó, hơi thở của ta trở nên dồn dập, mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa sau lưng.

Ta kinh hồn bạt vía nhìn vị Hoàng đế trước mặt.

Thứ người có thể đạt được, thực sự quá nhiều.

Nếu ta được nhận trở lại hoàng gia, Vân Tự phu nhân liền biến thành người của hoàng thất, vậy thì toàn bộ sản nghiệp thương hội tính ra đều sẽ trở thành tài sản của hoàng gia.

Hơn nữa, chuyện Lâm Ý Hàm giả mạo cũng sẽ bị vạch trần, như vậy Lâm gia chính là phạm tội khi quân, sẽ bị tru di cửu tộc.

Bản thân Lâm gia ở kinh thành thế lực đan xen chằng chịt, vốn đã khiến hoàng gia kiêng kỵ.

Mà thời gian qua Lâm gia lại nương nhờ danh tiếng của "Vân Tự phu nhân" để càng thêm vẻ vang, hừng hực khí thế.

Điều này đối với Hoàng đế vốn dĩ là một mối đe dọa lớn.

Huống hồ sắp tới Lâm gia còn định kết thông gia với Thái t.ử.

Ta lúc trước còn thắc mắc, đột nhiên quyền thần và hoàng nhi trói buộc c.h.ặ.t chẽ lại với nhau như thế, Hoàng đế thế mà còn có tâm trạng để ban hôn chúc mừng sao?

Người không sợ con trai mình trực tiếp bức cung soán vị sao?

Dẫu sao hiện tại Hoàng đế vẫn đang độ tráng niên, Thái t.ử có thể cam tâm tình nguyện làm Thái t.ử được bao lâu chứ?

Xem ra, chiêu bài này của Hoàng đế quả thực là một mũi tên trúng ba đích.

Thương hội, Lâm gia, Thái t.ử, tất cả đều bị Hoàng đế tính kế không sai một ly.