27
Năm đó, trước khi vào cung gặp Hoàng đế, ta đã lén lút đến phủ gặp Thái t.ử trước.
Ta đi thẳng vào vấn đề, nói với hắn một câu:
"Hoàng đế muốn lấy mạng ngươi."
Khi ấy Thái t.ử căn bản không tin, bởi lẽ Hoàng đế chỉ có duy nhất một đứa con trai lành lặn là hắn.
Huống hồ, trước khi ta tìm đến, mối quan hệ phụ t.ử giữa họ vẫn vô cùng hòa hảo.
Hoàng đế không có lý do gì để g.i.ế.c hắn cả.
Thái t.ử không tin tưởng ta, điều này cũng nằm trong dự tính của ta.
Bởi vì câu nói kia vốn dĩ chỉ là một lời nói dối do ta bịa đặt ra để lừa gạt hắn.
Và việc ta cần làm tiếp theo chính là biến lời nói dối ấy thành sự thật.
Ta phải khiến Thái t.ử nhìn thấy địa vị đang lung lay sắp sụp đổ của mình, và cảm nhận được sát tâm của Hoàng đế dành cho hắn.
Vì vậy ta mới đi tìm Hoàng đế, thẳng thừng tuyên bố bản thân muốn mạng của Thái t.ử để đổi lấy gia sản thương hội.
Hoàng đế tất nhiên là không nỡ xuống tay với con trai mình.
Thế nhưng bậc đế vương lại là kẻ am hiểu nhất thuật cân nhắc lợi ích.
Hắn bắt đầu bới lông tìm vết, xem xét xem liệu những tội trạng đó có đủ để hắn hạ quyết tâm g.i.ế.c c.h.ế.t đứa trẻ này hay không.
Hắn bắt đầu lạnh nhạt với Thái t.ử, bắt đầu dung túng cho quần thần dâng sớ luận tội hắn.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nếu như câu nói "Hoàng đế muốn lấy mạng ngươi" của ta là hạt giống hoài nghi gieo vào lòng Thái t.ử.
Cho đến khi Lâm gia bị tống vào đại lao.
Trong mắt người ngoài, việc này là để che đậy cho những sai phạm của Thái t.ử.
Nhưng trong mắt Thái t.ử thì hoàn toàn ngược lại.
Lâm gia là thông gia sắp kết tóc se duyên với hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Việc họ ngã ngựa vào lúc này chẳng khác nào nện một đòn chí mạng vào tâm lý của Thái t.ử.
Mấy quyển sổ tố cáo xuất hiện trước điện ngày hôm sau lại càng như đẩy Thái t.ử vào đống lửa.
Hoàng đế thấy những thứ này thì sẽ làm gì?
Cái ghế Thái t.ử này của hắn liệu có còn ngồi vững được nữa không?
Thái t.ử bắt đầu nhận ra, phụ thân hắn thực sự còn quá trẻ, người hoàn toàn có đủ thời gian để sinh thêm và nuôi dưỡng một vị tân Thái t.ử khác.
Đứa con trai như hắn hóa ra không phải là duy nhất, không phải là kẻ chẳng thể thay thế.
Hắn nhận ra bản thân có lẽ sẽ phải c.h.ế.t thật sự.
Rồi đến việc Hoàng đế đột ngột hôn mê, hoàng cung đại loạn, cơ hội ấy giống như một trái cấm đầy ma mị không thể kháng cự.
Quyến rũ, thúc giục Thái t.ử ra tay.
Thế là Thái t.ử liền dứt khoát khởi binh mưu phản.
Đáng tiếc gừng càng già càng cay, Thái t.ử bại trận, bị giam cầm vào ngục tối.
Ta lại lựa chọn chính thời khắc này để đến gặp hắn một lần nữa.
Ta nói ta nguyện ý cứu hắn, nguyện ý phò tá hắn cho đến ngày vinh đại bảo.
Mà hắn lúc này ngoài việc chọn hợp tác với ta ra thì chẳng còn con đường nào khác.
Hai chúng ta liền bắt tay lập giao ước.
Một mặt ta giả vờ trung thành trợ giúp Hoàng đế, mặt khác lại âm thầm giúp đỡ Thái t.ử.
Lặng lẽ chờ đợi ngày hai cha con họ tàn sát lẫn nhau, một mất một còn.
Thật may, ta đã đợi được ngày này.
Thật may, ta đã đặt cược hoàn toàn chính xác.
Kẻ phải c.h.ế.t chính là Hoàng đế.
Di mẫu, kẻ thủ ác năm xưa đã c.h.ế.t rồi.
Đàn Nhi đã giữ đúng lời hứa, báo thù cho người rồi.