Vãn Xuân Phong

Chương 20



Tóc mai của chàng đã rối, mắt đỏ hoe, y phục lấm lem bụi đất, tay ôm chiếc hộp gấm cũ kỹ, rõ ràng trông vô cùng nhếch nhác, nhưng lời nói ra lại nặng tựa ngàn vàng.

 

Ta cẩn thận đón lấy, bàn tay còn lại đan c.h.ặ.t vào tay chàng: "Ta đi cùng chàng, nếu mệt rồi thì ngoảnh đầu lại nhìn xem, có ta ở đây."

 

Kinh thành nhiều mưa.

 

Trong phòng mở một cánh cửa sổ nhỏ, tiếng mưa từ mái hiên tí tách rơi xuống.

 

Đây là trận mưa đầu tiên ta cùng Đoạn Lị ngắm tại nhà mới.

 

Cánh cửa sổ gỗ ở Tân An trong màn mưa phát ra tiếng cọt kẹt khe khẽ, vô tình chạm phải một chùm thanh đào đ.â.m sâu vào hành lang. Cành cây lay động, thanh đào bị khung cửa sổ nhẹ nhàng chạm vào, giống như trái tim ta lúc này, khẽ khàng xao động.

 

Đây là nhà của chúng ta.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Cành cây nhỏ trong viện còn mảnh dẻ, trong đêm hè oi bức này lại đ.â.m ra vài nụ hoa thanh tú. Khóm hoa mẫu đơn trồng dưới hành lang ẩn hiện trong màn đêm, mang theo vẻ e ấp thẹn thùng.

 

Đoạn Lị bế ta ngồi bên bậu cửa sổ, nhẹ nhàng hôn lên môi ta, khẽ gọi khuê danh của ta.

 

Gò má ta đỏ ửng, chỉ cảm thấy bầu không khí oi bức này sắp lấy mạng mình đến nơi: "Tướng công..."

 

Nhưng đổi lại là tiếng cười khẽ của Đoạn Lị: "Nhìn ra ngoài đi, Hựu Ý..."

 

Ngoài cửa sổ, mưa to như trút nước, trong làn hơi nước mù mịt, một cành cây mảnh mai che chở phía trên đóa mẫu đơn, dập dềnh lay động trong phong ba bão táp.

 

Nó còn quá non trẻ, chưa có đủ sức mạnh để chống chọi với mưa gió.

 

Nhưng ta biết, cái cây ấy rồi sẽ có một ngày trở nên cành lá sum suê.

 

Sáng hôm sau, mưa tạnh.

 

Mẫu đơn qua một đêm phong ba, cánh hoa bị nước mưa gột rửa, nở rộ tầng tầng lớp lớp như áng mây hồng, ngạo nghễ khoe sắc.

 

"Hựu Ý..."

 

"Hựu Ý, nàng nếm thử cái này đi."

 

"Canh còn nóng lắm, lát nữa nàng hãy uống."

 

"Lại đây, tướng công đút cho nàng."

 

Ta đặt đũa xuống, trầm ngâm một lát rồi thốt lên một câu: "Chàng bị làm sao thế?"

 

Từ đêm qua đến giờ, Đoạn Lị cứ như một bà v.ú già, ánh mắt lúc nào cũng dính c.h.ặ.t trên người ta, không chịu rời nửa phân.

 

Đoạn Lị đảo mắt, nhìn xuống cổ tay hằn đỏ của ta, gương mặt lộ vẻ áy náy.

 

"Còn mệt không?"

 

Ta oán hận trừng mắt nhìn chàng, mãi đến gần chiều tối mới mở mắt ăn chút gì đó, vậy mà còn bị chàng hỏi đông hỏi tây, xùy, thật không biết xấu hổ...

 

Tai Đoạn Lị lập tức đỏ lên, chàng khẽ ho một tiếng, gọi Xuân Sinh mang t.h.u.ố.c đến.

 

Chàng vừa bôi t.h.u.ố.c cho ta vừa nói: "Phải rồi, ngày mai ta sẽ chính thức nhậm chức."

 

Chẳng lẽ trong lúc ta ngủ, đã có người tới sao?

 

Đoạn Lị cười nói: "Chỉ là một chức quan nhỏ, bổng lộc không nhiều, nàng đừng chê ta nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hầu hết thời gian, nụ cười của Đoạn Lị đều mang vẻ kiêu ngạo phóng túng, nhưng lúc này khi nhìn ta, trong ánh mắt chàng lại ẩn chứa vài phần cẩn trọng, rụt rè.

 

Sự bực bội trong lòng ta lập tức tan biến không còn một dấu vết.

 

Ta cầm lấy một viên đường mạch nha, đưa tới bên môi Đoạn Lị, không hỏi thêm điều gì nữa.

 

Đoạn Lị vì ta mà quyết liệt đoạn tuyệt với người trong nhà, sai Xuân Sinh mang văn thư về tuyên bố phân gia, thậm chí còn xé nát khế ước bán thân ta từng ký, đến cả cơ hội báo lên quan phủ cũng không cho họ.

 

Chính đại nhân đã nổi trận lôi đình, cuối cùng là được Đoạn phu nhân khuyên can lại.

 

Còn về phần cha nương ta, nghe nói vẫn ở lại Đoạn phủ.

 

Đoạn phu nhân đối xử với họ cực kỳ tốt, nhìn biểu cảm của Xuân Sinh khi trở về là ta biết, cha nương nhất định đã mắng ta rất khó nghe.

 

Giờ đây, Đoạn Lị chỉ có ta.

 

Và ta cũng chỉ có Đoạn Lị.

 

Nhưng chàng không hề sa sút tinh thần, ngược lại còn phấn chấn hơn trước.

 

Khi trở về thì tinh thần phơi phới, có mấy bận còn ôm hôn ta ngay trước mặt đồng liêu.

 

Ta vô cùng ngượng ngùng, lén lút khuyên chàng, Đoạn Lị lại chẳng hề để tâm: "Ta ôm nương t.ử của mình thì liên quan gì đến bọn họ? Ai nhìn không vừa mắt thì tự về nhà mà ôm nương t.ử của họ đi."

 

Một ngày nọ, trong phủ có khách quý ghé thăm.

 

Thôi Nguyệt Hoa.

 

Khi ấy Đoạn Lị vẫn chưa tan việc về phủ.

 

Nàng ta đứng ở cửa, đưa mắt nhìn quanh bốn phía: "Khiết Minh lại chấp nhận sống ở một nơi như thế này sao?"

 

Giọng điệu tuy nhạt nhòa, nhưng ta lại nghe ra một tia tiếc nuối trong đó.

 

"Thôi tiểu thư có việc gì sao?"

 

Thôi Nguyệt Hoa hoàn hồn, nhìn thấy ta, liền đưa tay đưa ra một tấm thiệp hồng: "Ta và Hoài Kiệt ca ca sắp có hỷ sự, mời hai người tới dự."

 

Ta do dự một lát rồi nhận lấy.

 

"Ngươi và Khiết Minh..."

 

"Ta đã gả cho chàng ấy rồi." Ta rõ ràng mở miệng, "Vài ngày trước."

 

Trước đây ta vốn không để tâm, nay lại sinh ra lòng dạ hẹp hòi của nữ nhi thường tình một cách kỳ lạ, ngay cả việc nghe người khác gọi biểu tự của Đoạn Lị cũng phải âm thầm tính toán trong lòng.

 

Hũ giấm này chua đến tận trời xanh rồi.

 

Thôi Nguyệt Hoa có vẻ nghe thấy chuyện này thì buồn cười lắm: "Khiết Minh song thân vẫn còn sống, hai người định mời ai ngồi ở vị trí cao đường đây?"

 

Ta khựng lại một chút, đột nhiên nói: "Thôi tiểu thư, cô thích Khiết Minh đúng không?"

 

Sắc mặt nàng ta lập tức biến đổi, mất đi phong thái đoan trang ngày thường, quát lên: "Ngươi nói bậy bạ gì đó!"

 

Ta cái gì cũng hiểu rõ rồi, có đôi khi nữ nhân khẳng định một chuyện không cần bằng chứng, trực giác là đủ rồi.

 

"Trong nhà không có nước nóng, không tiện tiếp đãi quý khách, Thôi tiểu thư xin mời về cho."