Vãn Xuân Phong

Chương 24



Đoạn Lị đứng giữa vũng m.á.u, trên người trúng mấy đao, ta gượng dậy đứng lên, lao thục mạng tới, khóc thành một người nước.

 

Máu của chàng men theo cằm, nhỏ xuống mặt ta, dải lụa màu ngọc bích đã bị nhuộm đỏ hoàn toàn.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Đoạn Lị sờ sờ tấm lưng ướt đẫm của ta, hơi thở yếu ớt: "Làm nàng sợ rồi."

 

Ta ra sức lắc đầu: "Không... Không sợ..."

 

Một hồi lâu sau, chàng gắt gao ôm c.h.ặ.t lấy ta: "Nhưng Hựu Ý à, ta sợ..."

 

Keng một tiếng, đao rơi xuống đất, Đoạn Lị siết c.h.ặ.t hai cánh tay, như muốn khảm ta vào xương m.á.u chàng.

 

Đoạn Lị năm nay, cũng mới hai mươi hai.

 

Đoạn phủ một mảnh hoang tàn, những kẻ phản bội đầu nhập vào Đoan Vương đều bị giải vào ngục tối.

 

Thị vệ của Thánh thượng đi về phía Đoạn Lị, ta căng thẳng giang rộng hai tay, sợ họ cũng sẽ mang chàng đi.

 

"Hắn thì bỏ đi." Thánh thượng gọi dừng vào khắc then chốt: "Trẫm đã đáp ứng tiểu phu nhân của hắn, phong cho hắn một chức quan lớn."

 

Ta cảm kích nhìn Thánh thượng, một lúc lâu sau mới lấy hết can đảm: "Thánh thượng, thần thiếp muốn đưa tướng công đi băng bó vết thương..."

 

Đoạn Lị che chở cho ta: "Trương thị thuần chân, xin Thánh thượng chớ trách."

 

Thánh thượng cười lớn: "Trẫm đâu có nhỏ mọn như vậy, mau để tiểu phu nhân của ngươi dẫn ngươi xuống dưới đi, nhìn xem kìa, xót xa đến c.h.ế.t mất."

 

Ta dắt chàng đi về phía hậu viện, quay lại gian nhà nhỏ nơi chúng ta từng chung sống trước kia.

 

Càng đi càng sợ, vừa rồi không khóc, lúc này nước mắt lại trào ra, từng giọt từng giọt rơi xuống.

 

Ta cúi đầu đi, Đoạn Lị im lặng để ta dắt đi.

 

Cho đến khi bước vào trong viện, chàng đột nhiên giữ c.h.ặ.t lấy ta, từ phía sau ôm chầm lấy, cúi đầu áp má vào mặt ta.

 

"Hựu Ý..." Giọng chàng trầm thấp, có chút khàn đặc, tiếng thét gào vừa rồi đã khiến chàng thể xác và tinh thần kiệt quệ.

 

Thân thể ta run rẩy, từng tiếng nức nở bật ra.

 

"Ngoan, Hựu Ý... Không khóc nữa... Không khóc nữa..."

 

Ta ngược lại càng khóc dữ dội hơn, nức nở không ngừng, tay ta cũng đau, lưng cũng đau, khắp người đều là vết thương, nhưng đều không bằng nỗi đau trong lòng.

 

Ta sẽ mãi mãi không quên được dáng vẻ Đoạn Lị một mình đơn độc chiến đấu.

 

Cũng mãi mãi không quên được cảm giác bất lực tràn trề ấy.

 

Ta suýt chút nữa đã mất đi chàng.

 

May mà trong phòng có t.h.u.ố.c, ta cố chấp ấn chàng ngồi xuống ghế, vén làn áo rách rưới dính dớp ra, làn da vốn nhẵn nhụi của chàng ngày thường, lúc này đã chằng chịt những vết đao cứa rách sâu hoắm.

 

"Hơi đau một chút, chàng chịu đựng nhé..."

 

Đoạn Lị nhẹ nhàng mơn trớn gương mặt ta, ánh mắt tràn đầy sự si mê.

 

Lúc bôi t.h.u.ố.c, tay áo trượt xuống để lộ khuỷu tay, chàng tinh mắt phát hiện ra vết thương của ta liền biến sắc, vội chộp lấy cổ tay ta hỏi: "Có đau không?"

 

Chàng làm ta giật nảy mình, vô tình động vào vết thương sau lưng, đau đến mức nhe răng trợn mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta chưa kịp nói gì, chàng đã nổi giận, vừa mắng mỏ om sòm vừa bế thốc ta ném lên chiếc sập nhỏ: "Mấy nữ nhân các người da bọc xương thịt mềm, bị câm rồi sao! Không biết nói chắc? Hay là không biết đau? Nằm sấp xuống! Lộ lưng ra!"

 

Sắc mặt ta lộ vẻ do dự, vẫn giữ nguyên tư thế ngồi thẳng, nhỏ giọng nói: "Có lẽ... không tiện lắm."

 

Đoạn Lị tức tối gắt lên: "Ta thì làm gì được nàng chứ! Bôi t.h.u.ố.c!"

 

Ta đã có thể dự đoán được phản ứng tiếp theo của Đoạn Lị, bèn rụt cổ lại, rụt rè nói: "Ta... có t.h.a.i rồi... Có vài loại t.h.u.ố.c, không tiện dùng cho lắm..."

 

Xoảng!

 

Bình sứ nhỏ rơi xuống đất, vỡ tan tành.

 

Ta bàng hoàng nhìn Đoạn Lị đứng ngây ra đó, hai bàn tay trống trơn.

 

Ngay sau đó, một tiếng "bịch" vang lên, Đoạn Lị ngã nhào xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

 

 9. Đoạn Lị có công hộ giá, tiền viện nghe tin hắn ngất đi liền mời một vị lão ngự y đức cao vọng trọng đến. Ông lão bắt mạch một lúc, vuốt râu nửa ngày mới hỏi: "Vừa rồi hắn bị kinh hãi sao?"

 

Ta và ngự y nhìn nhau trân trân, hồi lâu sau ta mới trầm ngâm đáp: "Có lẽ do g.i.ế.c nhiều người quá... Chắc không sao chứ ạ?"

 

Ngự y bảo Đoạn Lị bị uất hỏa công tâm, ngủ một giấc là khỏe.

 

Ta ôm hắn cùng thu mình trên chiếc sập nhỏ, ngủ được vài canh giờ. Trong cơn mơ màng, ta mơ hồ cảm thấy có người đang nhẹ nhàng sờ mình. Mở mắt ra nhìn, Đoạn Lị đang nhìn ta bằng ánh mắt đầy hiền từ, trì mến.

 

"Chàng sao không ngủ nữa?" Ta dụi dụi mắt, rúc sâu vào lòng chàng để tìm kiếm hơi ấm.

 

Đoạn Lị ngốc nghếch cười vài tiếng: "Ta đã nghĩ sẵn một trăm cái tên cho con rồi, ngày mai sẽ viết ra hết, nàng chọn lấy cái mình thích nhé."

 

Hóa ra nửa đêm chàng mở trừng mắt không ngủ là để nghĩ tên cho con.

 

Ta lười biếng động não, tìm một tư thế thoải mái rồi ngái ngủ bảo: "Hay là chàng tự quyết định đi."

 

Giờ đây, Đoạn Lị hễ gặp ai là nói người đó, hôm nọ ta còn tận mắt thấy chàng ngồi xổm nơi góc tường khoe khoang với một chú ch.ó con: "Ta sắp được làm cha rồi."

 

Kết quả là bị con ch.ó đuổi theo sủa c.ắ.n.

 

Những ngày sau đó, chúng ta dọn về phủ họ Đoạn.

 

Đoạn lão gia, Đoạn phu nhân cùng nhị công t.ử đều đứng về phía Đoan Vương, lẽ ra phải bị xử lý theo tội mưu phản.

 

Nhưng kết quả là cả ba người đều được thả về.

 

Khi nghe được tin này, trời vừa vặn lác đác tuyết rơi.

 

Lớp tuyết trắng dày như mây bao phủ lên những nhành mai đỏ. Dưới tán cây, Đoạn Lị khoác chiếc áo choàng lông, vây quanh lò sưởi ấm để nấu rượu.

 

Đêm nay chàng uống thêm vài ly nên đã say, đôi mắt hơi híp lại, ngoắc tay gọi ta: "Giày tất đều ướt cả rồi, qua đây."

 

Trong chiếc đèn đá nhỏ có thắp một ngọn nến, ánh sáng màu cam mờ ảo xuyên qua những lỗ đục rỗng, nhuộm lên chiếc áo choàng trắng muốt và góc nghiêng góc cạnh rõ ràng của Đoạn Lị.

 

Giờ đây chàng không còn là một quan viên nhỏ bé thấp kém nữa, mà là một vị tân quý đang lên trong triều, phong quang vô hạn.

 

Những kẻ trước kia từng cười nhạo chàng, nay gặp lại đều phải cung kính gọi một tiếng Đoạn thị lang.

 

Đợi đến khi Thượng thư Bộ Lại về hưu, việc cai quản quan lại trong thiên hạ rơi vào tay Đoạn Lị chỉ là chuyện sớm muộn.

 

Đêm nay chàng ngồi giữa trời tuyết rơi đầy, nhưng lại chỉ là chàng hồ tiên của riêng mình ta.

 

Ta hứng chí bừng bừng, hai má lạnh đến mức đỏ hồng, ôm quả cầu tuyết đi tới, để lại những dấu chân trên nền tuyết trắng.