Vãn Xuân Phong

Chương 26



Nghe nói đương kim Hoàng hậu xuất thân không mấy hiển hách, khi Thánh thượng muốn lập người làm Hoàng hậu, không ít kẻ đã phản đối.

 

Cuối cùng, dưới sự ủng hộ của một vài vị đại thần hiếm hoi, Thánh thượng đã gạt đi mọi lời bàn tán để sắc phong người làm Hoàng hậu.

 

Một trong số đó chính là Đoạn lão gia.

 

Có lẽ đây mới là nguyên nhân thực sự giúp ông và nhị công t.ử may mắn thoát được kiếp nạn này.

 

Hoàng hậu đứng trên bậc thềm cao vời vợi, đầy ý vị sâu xa nói: "Có những người sinh ra đã mang mệnh phú quý, nhưng phú quý của ta và nàng đều là tự mình giành lấy. Bổn cung mong nàng hãy giữ cho thật tốt, một đời thuận lợi như ý."

 

Ta nghe mà đầu óc mơ hồ, sau khi tạ ơn Hoàng hậu, vừa bước lên đường cung liền bắt gặp một vị mỹ nhân ngồi kiệu bộ hành đi ngang qua.

 

Cung nhân ghé tai nói nhỏ: "Là Quý phi nương nương đấy, được Thánh thượng sủng ái lắm."

 

Cổ họng ta nghẹn lại, lúc này mới hiểu ra lời của Hoàng hậu.

 

Buổi tối trở về, ta ngồi bên cửa sổ thở ngắn than dài, cũng chẳng buồn ngó ngàng đến ai.

 

Đoạn Lị trở về, nói rã cả bọt mép mà ta vẫn ngơ ngẩn thẫn thờ, không thèm đáp lời.

 

Sau khi cởi bớt y phục, chàng bế bổng ta lên đặt ngồi trên đùi mình, râu quai nón cứ thế cọ cọ vào người ta.

 

Ta xụ mặt xuống, hờn dỗi nói: "Ta không muốn nói chuyện với chàng."

 

"Sao thế?" Đoạn Lị mặt đầy vô tội, "Đến ngày rồi à?"

 

Ta đang mang thai, đào đâu ra cái ngày ấy chứ. Ta lẳng lặng tụt xuống khỏi người chàng, tự mình đi tắm rửa.

 

Đoạn Lị muốn đi vào theo nhưng bị ta quát ngăn lại, chàng đành phải đứng ngoài tấm bình phong, bám vào thành bình phong nhìn trộm: "Hựu Ý à, nàng cẩn thận một chút, đừng để trượt ngã nhé. Sau lưng không kỳ tới được đúng không, tướng công sức dài vai rộng, vào kỳ lưng cho nàng nhé?"

 

Xùy.

 

Lần trước chàng suýt chút nữa đã lột sạch một lớp da của ta rồi.

 

Đoạn công t.ử đúng là kiểu người tay không vai không gánh nổi, ngoài việc ăn cơm ra thì chẳng làm được trò trống gì, chân tay vụng về, chẳng đáng yêu chút nào!

 

Đợi đến khi ta từ trong bồn tắm trèo ra, chàng chẳng nói chẳng rằng đã vác thốc ta lên vai, đi thẳng vào trong phòng.

 

"Sao m.a.n.g t.h.a.i rồi mà vẫn nhẹ thế này? Hựu Ý, có phải nàng lại gầy đi rồi không?"

 

Mấy nha hoàn hầu hạ ta đều bảo dạo này ta tròn trịa lên trông thấy, chỉ có mỗi Đoạn Lị là lần nào cũng chê ta gầy.

 

Nghĩ đến vị Quý phi nhìn thấy trong cung với vóc dáng mảnh mai yểu điệu, có phải chàng muốn vỗ béo ta lên, rồi ra ngoài tìm một nữ nhân yếu ớt không thể tự chăm sóc bản thân để nuôi làm ngoại thất không!

 

Ta rúc sâu vào trong chăn, nằm cách xa chàng, một ngón tay cũng không cho chạm vào.

 

Đoạn Lị thở dài một tiếng, dùng lại nước tắm ta vừa tắm xong, tắm rửa qua loa một lượt rồi mới lên giường.

 

Đây là trận chiến tranh lạnh hiếm hoi giữa ta và Đoạn Lị.

 

Ngày nghĩ đêm mơ, ta mơ thấy Đoạn Lị dẫn về một ả ngoại thất lẳng lơ xinh đẹp, nói với ta rằng ả đã m.a.n.g t.h.a.i con của chàng, sau này gia sản họ Đoạn sẽ giao cho con trai của ả thừa kế. Ta liền lao vào đ.á.n.h nhau với chàng, cãi vã suốt cả đêm.

 

Cuối cùng là Đoạn Lị lay ta thức giấc.

 

 "Hựu Ý à, gặp ác mộng sao? Sao lại khóc thế này?"

 

Ta nhất thời không phân biệt nổi là mơ hay thực, vừa sụt sịt vừa nghẹn ngào oán trách chàng: "Chàng đi mà ở với ả ngoại thất của chàng đi, ta sẽ dắt con đi... Không bao giờ trở lại nữa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trời còn chưa sáng, trong bóng tối mờ ảo, ta đầm đìa nước mắt tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c Đoạn Lị, khóc đến mức vô cùng thê t.h.ả.m.

 

Đoạn Lị ngẩn người một hồi, rồi khẽ bật cười thành tiếng: "Ta trong mơ khốn nạn đến thế cơ à?"

 

Ta hừ hừ hử hử, không thèm nói chuyện.

 

Đoạn Lị một tay ôm c.h.ặ.t lấy ta, chìa tay ra trước mặt: "Vậy nàng c.ắ.n ta đi, c.ắ.n cho hả giận."

 

Ta chua chát bảo: "Đoạn đại nhân cành vàng lá ngọc, ta đâu dám c.ắ.n ngài..."

 

Đoạn Lị dở khóc dở cười: "Hai mẹ con nàng là những người cao quý nhất trong cái phủ này, Đoạn đại nhân ta tính là cái thá gì chứ."

 

Dỗ dành một hồi lâu, Đoạn Lị chọc chọc vào người ta: "Hựu Ý, đừng giận nữa mà, chìa khóa kho của nhà chúng ta đều nằm trong tay nàng, Xuân Sinh cũng chỉ nghe lời nàng. Nếu đầu óc ta có hỏng hóc mà nuôi ngoại thất thật, nàng cứ việc đuổi ta ra khỏi nhà."

 

Nghĩ đến cảnh Đoạn Lị tồng ngồng bị đuổi ra khỏi phủ, ta bỗng phì cười: "Ta thèm vào tiền của chàng... Ta thích chàng, chứ đâu có thích tiền..."

 

Câu nói này khiến Đoạn Lị xót xa khôn xiết. Khó khăn lắm mới dỗ dành ta nín khóc, trời vừa tờ mờ sáng chàng đã vội vã, cuống cuồng vào cung.

 

Sau đó, một đạo thánh chỉ đột ngột ban xuống làm chấn động thiên hạ.

 

Ta không biết Đoạn Lị đã tâu gì với Thánh thượng, nhưng trên đạo thánh chỉ trang nghiêm định sẵn ấy lại viết rõ ràng: Đoạn Lị đời này chỉ cưới một mình Trương thị Hựu Ý, tuyệt không nạp thiếp, nếu vi phạm sẽ xử trảm nghiêm trị.

 

Nghe nói lúc Thánh thượng hạ b.út đã cười nhạo chàng là kẻ sợ vợ, vừa vặn Hoàng hậu đi ngang qua cửa, Thánh thượng liếc nhìn một cái liền không nói nữa, viết xong liền đóng ấn triện lên thánh chỉ.

 

Đến đây, ta xem như đã trở nên nổi tiếng.

 

Không ít người bới móc thân thế của ta: có phụ mẫu cấu kết với bè lũ phản nghịch bị lưu đày ngàn dặm, có gánh trên mình mạng người, có người đệ đệ bị xử trảm sau mùa thu, chẳng hiểu sao Đoạn Lị lại có thể vừa mắt ta được.

 

Mà lúc này, nhân vật chính trong câu chuyện đang mặc gấm vóc lụa là, bò lê bò lết trên ngọn cây: "Hựu Ý à, con diều rơi ở đâu rồi?"

 

Ta xua xua tay: "Bên phải."

 

Đợi đến khi chàng quay đầu tìm kiếm, ta lặng lẽ đặt một chiếc hộp gấm lên bàn, đó là món quà sinh thần ta chuẩn bị cho Đoạn Lị.

 

Ta vốn muốn cho chàng một bất ngờ, trên cây bỗng truyền đến tiếng gọi: "Tìm thấy rồi, Hựu Ý, đỡ lấy tướng công này!"

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Chàng ngồi trên cành cây, giơ cao con diều trong tay cười rạng rỡ, che khuất cả ánh mặt trời rực rỡ sau kẽ lá, nhưng nụ cười ấy còn ch.ói lóa hơn cả ánh dương.

 

Ta cười híp mắt, định bảo chàng ném con diều xuống thì bụng dưới bỗng thắt lại một cái rõ đau, ta liền đứng sững người tại chỗ vì kinh hãi.

 

Cùng với những cơn đau thắt ngày một dồn dập, ta cố giữ bình tĩnh nói: "Tướng công, có một bất ngờ, ta phải nói cho chàng biết."

 

"Bất ngờ gì thế?"

 

"Sắp sinh rồi..."

 

"Cái gì sắp sinh cơ?"

 

"Ta..."

 

Cành cây phát ra một tiếng rắc gãy giòn giã không chịu nổi lực, cành cây gãy lìa kiêu hãnh đón gió trong ánh nắng ban mai rực rỡ, bụi đất trên mặt đất bay mù mịt.

 

Đoạn Lị nằm bò trong đống bùn đất, dốc hết sức bình sinh gào thét: "Xuân Sinh! Đại phu! Mau đi tìm đại phu!"

 

Năm đó, vào lúc giữa hè sắp sửa qua đi, tiếng ve sầu vừa dứt, tiếng khóc chào đời của trẻ thơ đã vang vọng khắp phủ họ Đoạn.

 

Những cỏ cây non nớt mới trồng trong phủ mới, nay đã sum suê thành tán, tràn đầy sức sống.

 

(Toàn văn hoàn)