1
“Vào cung? Con điên rồi!”
Chén trà trong tay mẫu thân đập xuống bàn, nước trà b.ắ.n tung tóe lên tay áo.
Ta hai tay dâng thánh chỉ lên, mẫu thân lại không nhận.
“Cái nơi ăn thịt người đó, với tính tình của con vào đó rồi sẽ phải chịu khổ!”
“Gả cho Thôi Dục thì sẽ không chịu khổ sao?”
Mẫu thân bị một câu của ta làm nghẹn lời, hồi lâu mới nói:
“Thôi Dục tuy có hơi ham chơi nhưng Thôi Các lão đang được thánh sủng nồng hậu, bản thân hắn cũng có chí khí, mới ngoài hai mươi đã đỗ Thám hoa.”
“Huống hồ năm xưa khi Hạ gia xảy ra chuyện, cũng là Thôi Dục một tay xoay xở, còn bị Thôi Các lão đ.á.n.h cho một trận, nằm trên giường dưỡng thương hơn nửa tháng.”
“Tấm lòng hắn dành cho con, không giống giả vờ.”
Ta đương nhiên nhớ.
Năm ta mười ba tuổi, tổ phụ qua đời, phụ thân bị người ta giăng bẫy mắc một khoản nợ khổng lồ, c.h.ế.t trên bụng một kỹ nữ.
Chủ nợ tìm đến tận cửa, nói nếu Hạ gia không trả nổi tiền thì sẽ đưa ta vào Giáo Phường Ty để trừ nợ.
Nhất định có người âm thầm đổ thêm dầu vào lửa, chỉ là khổ nỗi không tìm được manh mối.
Mẫu thân bán hết của hồi môn vẫn không đủ.
Năm ấy Thôi Dục mười lăm tuổi, hắn trộm con dấu riêng của tổ phụ, ngay trong đêm tìm đến quan lại, mượn danh nghĩa Thôi Các lão ép xuống khoản nợ giả kia.
Chuyện sau đó bị Các lão phát hiện, ông hung hăng đ.á.n.h hắn hai mươi roi, phạt quỳ ở từ đường, còn định đưa hắn đến tộc học giam mình ba năm.
Thôi Dục thề không cúi đầu:
“Ba năm sau, nếu cháu đỗ cử nhân, cháu sẽ đến Hạ gia định hôn sự. Nếu không đỗ, mặc cho tổ phụ xử trí.”
Thôi Các lão có lẽ bị sự bướng bỉnh của chất t.ử làm cho tức giận, vậy mà thật sự đồng ý.
Ba năm sau, Thôi Dục đỗ cử nhân, thiếu niên thành danh, tuổi trẻ đắc chí.
Ta và hắn định hôn sự, vốn tưởng rằng đời này chính là hắn nhưng lòng người sẽ thay đổi.
Ta khép mắt lại, đến khi mở ra lần nữa, đáy mắt đã bình lặng không chút gợn sóng.
“Hậu cung là nơi ăn thịt người, nhưng trên đời này có con đường nào không ăn thịt người?”
“Thay vì gả cho Thôi Dục, cả đời làm trò cười giữa hắn và Tô Đàn Nhi, ta càng muốn đ.á.n.h cược một phen với vị trí đứng trên vạn người kia.”
2
Ngày nhập cung được định vào ba tháng sau.
Mẫu thân nhờ người, mời Phương ma ma từng hầu hạ Tiên Thái hậu đến, để bà dạy ta quy củ và lễ nghi trong cung.
Học quy củ gần như chiếm hết thời gian của ta, đã rất lâu rồi ta không còn nhớ đến Thôi Dục nữa.
Mãi cho đến một ngày, Phùng Xuân ôm một chiếc hộp gỗ đàn bước vào sương phòng.
“Tiểu thư, những thứ này nên xử lý thế nào ạ?”
Ta mở hộp ra, bên trong là những món trang sức và thư từ qua lại mà Thôi Dục đã tặng ta suốt những năm qua.
Ta cầm lên cây trâm cài tóc đính chuỗi hạt vàng ròng kia, chợt nhớ đến một chuyện từ rất lâu trước đây.
Tô Đàn Nhi vào kinh chưa được mấy ngày, Thôi Dục đã đến tận cửa, tặng ta cây trâm này.
Giọng hắn mang theo vẻ áy náy:
“Biểu muội mới đến không quen khí hậu, sốt cao mãi không hạ. Chuyện cưỡi ngựa mà chúng ta đã hẹn e rằng chỉ có thể dời sang ngày khác.”
Ta không để bụng chuyện hắn thất hẹn, ngược lại còn lo lắng không thôi cho vị biểu muội chưa từng gặp mặt kia.
Chùa Đại Tướng Quốc có một phong tục cũ, đó là viết điều ước lên thẻ gỗ cầu phúc.
Ném thẻ lên chỗ cao trên cây ngân hạnh, nếu treo được lên đó thì điều ước sẽ thành hiện thực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta viết hai tấm thẻ gỗ.
Một tấm là:
“Nguyện Tô cô nương sớm ngày bình phục, thân thể khỏe mạnh.”
Tấm còn lại, nhân lúc Phùng Xuân không chú ý, ta lén viết:
“Nguyện ta và Thôi Dục bách niên hảo hợp, tương kính như tân.”
Ta ném mấy lần mà thẻ gỗ vẫn không mắc lên được.
Ta không cam lòng, lại thử thêm một lần.
Một bàn tay từ phía sau vươn tới, lấy tấm thẻ gỗ kia đi.
Cổ tay khẽ xoay, tấm thẻ liền được ném lên, vững vàng mắc vào cành cây cao nhất.
Ta quay đầu lại, thấy một nam nhân mặc thường phục màu huyền.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Ngược sáng nên không nhìn rõ dung mạo nhưng vóc người hắn cao lớn khác thường, mang theo một cảm giác áp bức vô cùng mạnh mẽ.
Phía sau hắn có hai người, một người tùy tùng mặc áo xanh, bên hông đeo kiếm. Một người lớn tuổi hơn đôi chút, khuôn mặt trắng trẻo, không có râu.
“Cầu phúc cho bản thân?” Nam nhân hỏi.
Ta theo bản năng giấu tấm thẻ gỗ còn lại ra sau lưng.
“Ta cầu phúc thay người khác, biểu muội của vị hôn phu ta bị bệnh.”
“Biểu muội của vị hôn phu?” Nam nhân nhướng mày.
Ta không hiểu ý chế giễu trong lời hắn, nghiêm túc nói:
“Nàng ấy đến đây ở nhờ, lại chưa quen cuộc sống nơi này, ta mong nàng ấy sớm ngày khỏi bệnh.”
Ánh mắt nam nhân rơi xuống bàn tay đang giấu sau lưng ta, bỗng nhiên bật cười.
“Ngươi đúng là hiếm thấy.”
Hắn xoay người định rời đi, chẳng hiểu sao ta lại ma xui quỷ khiến hỏi một câu:
“Công t.ử, ngài có thể giúp ta treo tấm còn lại lên không?”
Nam nhân dừng bước, nghiêng đầu nhìn ta.
Ta do dự một chút, rồi đưa tấm thẻ gỗ đang giấu sau lưng ra.
Nam nhân cúi đầu nhìn dòng chữ bên trên, tiện tay ném đi.
Tấm thẻ gỗ vững vàng rơi lên cành cây.
“Lòng thành ắt linh. Chỉ mong vị hôn phu này của ngươi xứng đáng.”
3
Có lẽ lời cầu phúc của ta đã linh nghiệm, bệnh của Tô Đàn Nhi rất nhanh liền khỏi.
Nàng tự tay thêu một tấm chăn bách t.ử, nói là muốn dùng để thêm trang cho ta.
Mẫu thân vừa mở mặt chăn ra, sắc mặt lập tức biến đổi.
“Hoa sen tịnh đế trên mặt chăn này, sao cành hoa lại bị gãy thế?”
Hoa sen tịnh đế bị gãy cành, mang ý nghĩa phu thê bất hòa, hôn nhân chẳng dài lâu.
Tô Đàn Nhi lập tức nước mắt như mưa.
“Đều tại Đàn Nhi không hiểu quy củ trong kinh thành. Đàn Nhi nguyện ý thêu lại, cầu phu nhân cho Đàn Nhi một cơ hội.”
Thôi Dục lập tức bước lên đỡ nàng ta, “Đàn Nhi chỉ là vô tình sơ suất, nàng ấy từ nhỏ đã lớn lên ở Thục Trung, làm sao hiểu những điều này?”
Mẫu thân sa sầm mặt, không nói gì.
Ta nhìn tấm chăn kia, trong lòng lại nảy sinh một cảm giác kỳ lạ.
Kỹ pháp thêu Thục tinh xảo, phức tạp, Tô Đàn Nhi đã có thể thêu được một hoa văn phức tạp như vậy, sao có thể ngay cả ý nghĩa cơ bản nhất cũng không hiểu?