Máu nóng, tựa như một trận mưa bất ngờ, tưới lên mặt ta.
Ta mơ mơ màng màng trở về điện Chiêu Dương.
“Thánh chỉ đến——”
Lý công công nâng cuộn thánh chỉ màu vàng sáng.
“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Quý phi Hạ thị, ôn thuận hiền lương, sinh dưỡng hoàng tự, đặc biệt sắc phong làm Hoàng hậu, ban cho cư ngụ Trung cung——”
Ta đứng nguyên tại chỗ.
“Ầm” một tiếng, màn sương mù trong đầu bỗng được vén ra.
Tại sao Tiêu Kế Nhân chậm chạp không lập Hậu?
Tại sao cứ phải đợi ta đi gặp Thôi Dục rồi, thánh chỉ mới được ban xuống?
Hắn đang thử ta.
Hết lần này đến lần khác xác nhận, xác nhận thanh đao trong tay ta đủ sắc bén, xác nhận ta có thể tự tay c.h.ặ.t đứt quá khứ, xác nhận địa vị của hắn trong lòng ta là độc nhất vô nhị, cao hơn tất cả.
Ta nhắm mắt lại.
Thật trẻ con, thật đáng sợ.
25
Ba ngày sau khi Thôi Dục c.h.ế.t, Thôi các lão dâng tấu chương, tự xin cáo lão hồi hương.
Hoàng thượng chuẩn tấu.
Cả Thôi gia bình an rời kinh, chỉ là ba đời không được bước chân vào quan trường.
So với kết cục Thẩm gia bị tịch thu gia sản, tru di cả tộc, đây đã là sự khai ân đặc biệt của đế vương.
Ta không hỏi thêm, cũng không cầu tình cho Thôi gia.
Từ ngày nhận lấy phượng ấn, ta bắt đầu học cách xử lý chính sự.
Ban đầu là ngồi nghe đám cáo già ấy đấu khẩu, đẩy đưa với nhau. Sau đó Tiêu Kế Tần đích thân cầm tay dạy ta phê tấu chương.
“Đám người Bộ Hộ quen khóc nghèo lắm rồi, nàng cho chúng một phần thể diện, chúng có thể được đằng chân lân đằng đầu mà đòi cả mười phần.”
Ta học cực nhanh, nhanh đến mức ngay cả Tiêu Kế Nhân cũng có chút kinh ngạc.
“Yến Yến, nếu nàng là nam nhi, e rằng trẫm phải nhường ngôi cho nàng mất.”
Ta mỉm cười mài mực giúp hắn, ngoan ngoãn cụp mắt.
“Thần thiếp không dám. Tất cả những gì thần thiếp có đều nhờ vào Hoàng thượng.”
Năm Tiêu Nhược Chân mười hai tuổi, cuối cùng Tiêu Kế Nhân cũng không chống đỡ nổi nữa.
Những ám thương do cuộc tranh đoạt ngôi vị năm xưa để lại, cộng thêm hơn mười năm ngày ngày dốc hết tâm huyết xử lý chính sự, khiến thân thể hắn giống như một con đê đã bị mối mọt khoét rỗng, chỉ một trận cảm lạnh nhỏ cũng đủ khiến nó ầm ầm sụp đổ.
Người của Thái Y Viện ra ra vào vào. Ta canh bên long sàng, ba ngày ba đêm không chợp mắt.
“Yến Yến.”
“Thần thiếp đây.”
“Cả đời này của trẫm quá khổ.” Tiêu Kế Nhân khó nhọc thở dốc.
“Phụ hoàng đề phòng trẫm, mẫu hậu muốn g.i.ế.c trẫm... Trong chốn hoàng cung ăn thịt người này, chỉ có Hoàng quý phi Giang Nghiên là thật lòng đối đãi với trẫm...”
Hắn ho ra một ngụm m.á.u, khóe mắt vậy mà chảy xuống hai dòng nước mắt đục ngầu.
“Nhưng trẫm đã phụ nàng ấy, cũng có lỗi với Đại hoàng t.ử...”
Tiêu Kế Nhân run rẩy đưa tay lên, chạm vào mặt ta.
Ánh mắt hắn mơ hồ mà trống rỗng, giống như xuyên qua gương mặt ta để nhìn một linh hồn khác đã sớm tan biến.
“Yến Yến... trẫm giao giang sơn này cho nàng. Nàng đừng oán trẫm...”
Ta nắm c.h.ặ.t bàn tay gầy guộc của hắn, khóc đến đau đớn tột cùng.
“Hoàng thượng nói lời ngốc nghếch gì vậy?”
“Đời này thần thiếp có thể ở bên Hoàng thượng, sinh con dưỡng cái, đã là phúc lớn trời ban. Thần thiếp sao có thể oán người? Thần thiếp chỉ hận không thể chịu thay Hoàng thượng những đau đớn bệnh tật này.”
Tiêu Kế Nhân nhìn ta chăm chú, dường như cuối cùng cũng hài lòng, khóe môi kéo ra một nụ cười.
“Được... được...”
“Truyền chỉ... truyền ngôi cho Thái t.ử Tiêu Nhược Chân...”
Hắn há miệng thở từng hơi nặng nhọc, đôi mắt c.h.ế.t lặng nhìn chằm chằm lên đỉnh màn giường màu vàng sáng, như muốn nhìn xuyên qua lớp gấm mây kia.
“Sau khi trẫm c.h.ế.t... phải hợp táng với Hoàng quý phi Thẩm thị...”
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Vừa dứt lời đồng t.ử hắn tan rã, bàn tay đang nắm tay ta đột nhiên buông lỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiếng khóc vang lên khắp điện, nội thị cung nữ quỳ đầy một đất.
Ta quỳ bên long sàng không nhúc nhích, nước mắt vẫn đang tuôn nhưng trong lòng lại sáng tỏ vô cùng.
Năm xưa tổ phụ qua đời, Hạ gia mang món nợ khổng lồ, ta suýt chút nữa bị bán vào Giáo phường ty.
Ta từng cho rằng đó là số mệnh.
Sau này ta mới biết, đôi bàn tay âm thầm đẩy sóng trợ lan kia vốn chẳng phải kẻ thù nào cả mà chính là vị đế vương cao cao tại thượng này.
Hắn giống như đang đùa nghịch với loài kiến, muốn nhìn ta rơi xuống vực sâu, rồi lại tự mình giáng xuống như một vị thiên thần, nâng ta đứng dậy.
Cũng giống như năm xưa, hắn đã nâng Giang Nghiên lên từ nơi Dịch Đình ăn thịt người kia.
Đáng tiếc giữa đường lại xuất hiện Thôi Dục, làm rối loạn kế hoạch của hắn.
Cho nên về sau, khi Thôi Dục bắt đầu d.a.o động, hắn mới vừa hay xuất hiện đúng lúc như vậy.
Giúp ta treo bảng gỗ, giúp ta bắt mèo.
Dịu dàng, kiên nhẫn, từng bước từng bước dụ ta vào chiếc l.ồ.ng vàng mà hắn đã sớm dệt sẵn.
Thâm tình và mưu tính của đế vương vốn dĩ chính là hai mặt của cùng một thể.
Nhưng Tiêu Kế Nhân vẫn nâng đỡ ta lên vị trí này, còn ta cũng tận chức tận trách cùng hắn diễn xong vở kịch đế hậu tình thâm này.
Ta không oán.
Cho nên Hoàng thượng à, ở dưới suối vàng người cũng đừng oán ta.
Về sau người đã nạp mấy nữ t.ử có vài phần giống Hoàng quý phi, nhưng không một ai mang thai.
Tất cả đều là vì ta đã bỏ t.h.u.ố.c tuyệt t.ử vào những thang t.h.u.ố.c bổ mà người dùng hằng ngày.
Đời này người chỉ có hai đứa con là Nhược Chân và Lệnh Nghi.
Mà bọn chúng, chỉ có một mẫu thân là ta.
Ngày tân đế đăng cơ, ta ngồi sau rèm châu.
Giữa lúc bá quan bái lạy, Nhược Chân lén quay đầu nhìn ta, trong ánh mắt mang theo vẻ bối rối của một đứa trẻ.
Ta cách rèm châu, dịu dàng mỉm cười với nó.
“Đừng sợ, mẫu hậu ở đây.”
Cùng một câu nói ấy, ta từng nói với phụ thân của nó vô số lần.
Điểm khác biệt là, đối với Tiêu Kế Nhân đó là thủ đoạn.
Còn đối với Nhược Chân, đại khái... có vài phần chân tâm.
Những ngày buông rèm nhiếp chính thuận lợi hơn ta tưởng rất nhiều.
Phần lớn trọng thần trong triều đều là những tân quý do chính tay Tiêu Kế Nhân đề bạt, đối với vị Thái hậu từng là phu thê đồng cam cộng khổ với hắn như ta đều tâm phục khẩu phục.
Nhược Chân thông minh, học gì cũng nhanh.
Nữ nhi ta, Tiêu Lệnh Nghi, ta cũng đối đãi theo tiêu chuẩn của hoàng t.ử, mời đại nho và võ tướng dạy dỗ.
Đọc sách, cưỡi ngựa b.ắ.n cung, binh pháp, triều chính, không thứ gì bỏ sót.
“Mẫu hậu, tại sao tỷ tỷ cũng phải học những thứ này?”
Nhược Chân ngẩng đầu hỏi ta.
Ta đặt b.út son xuống, xoa đầu nó.
“Bởi vì tỷ tỷ con sau này phải khai cương khoách thổ cho Đại Tề.”
“Con là thiên t.ử, nhưng thiên t.ử cũng cần có người mà mình có thể tin tưởng. Trên đời này, huyết mạch chí thân mới là thứ bền chắc hơn bất cứ điều gì.”
Đỉnh cao quyền lực vô tận quả thực có chút cô quạnh.
Đôi khi, vào những đêm khuya thanh vắng, ta cũng sẽ nhớ đến những người xưa.
Nhớ đến Thám hoa lang Thôi Dục cam nguyện c.h.ế.t vì ta.
Nhớ đến Tiêu Kế Nhân, người coi ta như thế thân nhưng lại nâng đỡ ta lên địa vị cao.
Trong những thoại bản dân gian, người ta luôn thích viết rằng sau khi nữ chính c.h.ế.t, nam chính có cả giang sơn trong tay, nhưng lại phải đau đớn khôn cùng trong từng đêm dài, cảm thấy mất đi người mình yêu nhất, thì vạn dặm giang sơn này cũng trở nên vô nghĩa.
Ta tựa vào long ỷ, khẽ bật cười.
Nếu bảo ta lấy vạn dặm giang sơn này đổi lấy việc hai người họ sống lại?
Vậy thì thôi đi.
- Hoàn văn -