1
Tề gia bị lật đổ, Tiêu gia bị xét nhà tịch thu gia sản, đều do một tay ta làm nên.
Sơ Vũ tính tình lương thiện, nàng không làm được những chuyện m.á.u tanh tàn nhẫn, nhưng ta thì khác.
Mang danh phong lưu, dọn dẹp vô số chướng ngại vật cho phụ thân và huynh trưởng, đôi bàn tay ta từ sớm đã vấy đầy m.á.u tươi.
Sơ Vũ không hề biết, nhà họ Tiêu có thể đê tiện vô sỉ tới mức nào. Và ta, đã từng trông thấy nàng từ rất sớm rất sớm rồi.
2
Lần đầu ta chạm mặt nàng, là vào một ngày chẳng bao lâu sau yến tiệc mừng thọ Thái hậu.
Thái t.ử chính là đường huynh của ta, lúc đó ngài vẫn còn là Tam hoàng t.ử.
Tam hoàng t.ử phi nhờ một bức thêu hai mặt mà độc đoạt sự ngợi khen của Thái hậu. Hắn biết vị tiểu nương t.ử này tính tình sôi nổi hoạt bát, nào phải người kiên nhẫn ngồi yên thêu thùa, bèn hỏi bức thêu hai mặt kia xuất xứ từ tay ai.
Cô nương ấy trề môi cãi lại: "Nếu ngươi thích bức thêu, chi bằng cưới nó về luôn đi."
"Còn nếu ngươi thích ta, ta đành miễn cưỡng bật mí cho ngươi biết, ta chẳng có bản lĩnh đó đâu. Bức thêu là do ân sư của ta - Vệ nương t.ử Hầu phủ Tiêu gia giúp ta làm đó."
Tam hoàng t.ử thoáng kinh ngạc: "Là vị Hầu phu nhân xuất thân bán bánh nướng đó sao? Nàng ta lại có được đôi bàn tay khéo léo tới nhường này?"
Cô nương kia trừng mắt lườm Tam hoàng t.ử: "Hầu phu nhân bán bánh nướng cái gì, nàng ta có tên có tuổi, là huệ chất lan tâm Vệ Sơ Vũ!"
Huệ chất lan tâm Vệ Sơ Vũ... Ta vô tình nghe qua một lần, chẳng hiểu sao lại ghi tạc vào trong tâm.
Lần thực sự gặp nàng, là trên con thuyền xuôi dòng về phương Nam.
Nàng vận bộ trường y mộc mạc, chỉ mang theo duy nhất một bọc hành trang nhỏ.
Tiếng nhà đò gọi một tiếng "Vệ nương t.ử" thu hút vô số ánh mắt đồng tình đổ dồn vào nàng.
Chuyện của Tiêu gia ầm ĩ dư luận, thậm chí yến tiệc Hồng Yến lầu hôm trước cũng vì cú ném ngàn vàng của Tiêu gia mà tân khách chật ních.
Sự náo nhiệt là của bọn chúng.
Còn nàng thì chẳng có thứ gì.
3
Lần thứ ba gặp lại, cây trâm cài của nàng đã gí thẳng vào cổ ta.
Ta hỏi nàng có biết ta là ai không.
Nàng nào nhớ nổi ta đã từng cùng nàng chèo chung con đò xuôi dòng xuống Nam, càng không nhớ vào ngày đổ mưa rơi ấy, ta đã để lại bên nàng một chiếc ô cốt ngọc.
Nàng nói: "Ngươi còn không biết ta là ai, dựa vào đâu mà bắt ta phải biết ngươi là ai? Đi mau!"
Ta thầm thấy buồn cười, nháy mắt ra hiệu cho đám ám vệ thu đao lùi lại.
Đúng như ý nguyện của nàng, ta đưa nàng ra khỏi thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng nhảy phắt khỏi xe ngựa toan trốn chạy đi xa hơn về phương Nam.
Lẻ loi một mình, bóng hình đơn độc, đó chính là nàng.
Nhưng đại bàng đã gãy cánh, chạy chưa nổi mười bước đã m.á.u tuôn xối xả.
Nghe thấy tiếng bước chân truy sát sau lưng, ta tìm cớ đưa nàng về tận nhà trọ mướn.
Nghèo rớt mùng tơi, không có vật gì đáng giá.
Nhưng sau nhà lại giấu theo đám người định lấy mạng nàng.
Nàng thật chẳng dễ dàng chút nào.
Đây là lần đầu tiên ta đem lòng trắc ẩn xót xa thương cảm cho một kẻ hoàn toàn xa lạ. Ta lấy cớ chạy đi bốc t.h.u.ố.c giúp nàng, kỳ thực là trước đó đi g.i.ế.c vài kẻ sát nhân.
Xác c.h.ế.t ném vào giường ngủ của nhà trọ Tiêu Hầu, ta mới quay trở lại căn nhà nhỏ, mang cho nàng một hũ t.h.u.ố.c mỡ trị sẹo.
Ta không phải là người tốt bụng, nhưng ta không đành lòng trơ mắt nhìn một người lương thiện lại gặp phải kết cục bi t.h.ả.m.
Ngày trên thuyền, nàng thẫn thờ đờ đẫn co rúc trong góc tối, ta đứng ở đầu mũi thuyền nghe hết đám người buôn chuyện rảnh rỗi nói suốt một đường. Bọn chúng nói, Tiêu gia lụi bại, nhờ vào ba chiếc lò bánh nướng của nàng mà cưu mang ba đời già trẻ.
Bọn chúng nói, Tiêu gia được giải oan, nàng lại vì gốc gác đê hèn mà không thể dung nhập vào giới huân quý, sống vô cùng gian khó.
Bọn chúng nói, nàng dâng trọn chân tâm, đổi lại là sự m.ó.c t.i.m phản bội.
Bọn chúng kể lể rất nhiều, tóm lại cũng chỉ chung một ý – thuần thiện có thừa, mưu toán chẳng đủ.
Nàng quả thực thuần thiện. Thuần thiện tới độ khi ta để ý vết thương ở tay nàng, chú ý cả vết nứt trên cây trâm cài, mang t.h.u.ố.c trị sẹo đến cho nàng, sửa giúp nàng cây trâm gỗ... nàng liền lã chã rơi nước mắt. Cặp mắt to tròn đen láy như mắt cún con, không ngừng tuôn rơi những giọt lệ trong suốt tựa trân châu ngọc thạch, vô cùng đáng thương.
🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗
Lúc ấy, ta bỗng bừng tỉnh đại ngộ, không phải vì ta rộng rãi cho đi quá nhiều, mà là do nàng nhận được quá ít ỏi.
Cũng kể từ ngày hôm đó, ta bắt đầu thấy xót xa cho nàng.
Xót xa vì nàng trả giá ngần ấy năm, rốt cuộc tay trắng chẳng còn lại gì.
Xót xa đến mức ta thường nán lại ở trà lâu cạnh tiệm bánh nàng mở, để dõi theo nàng.
Nhìn nàng buôn bán khó khăn, vẫn lấy bánh thịt nướng còn sôi sùng sục bỏng tay đem tặng lũ ăn mày.
Nhìn thân thể ốm yếu xanh xao của nàng, vẫn giúp lão đại nương hàng xóm khiêng vác chiếc chậu gỗ chứa đầy đậu hũ.
Nhìn nàng luôn tươi cười đối diện với mọi sự khó dễ, chỉ trích và muôn nẻo gian khổ của cuộc sống.
Nhìn nàng đã nếm đủ bao đắng cay nhọc nhằn, dẫu bị giẫm đạp tàn bạo, cõi lòng lương thiện từ bi ấy vẫn vẹn nguyên không đổi.
Nhìn nàng đạp bằng mọi khốn khó trắc trở dưới chân, nở nụ cười rạng rỡ kiên cường kiêu hãnh.
Ta mới xác định chắc chắn, đó là vì bản thân nàng vốn dĩ đã là một con người rất tốt.
Tốt đẹp đến độ, thế gian hôn nàng bằng nỗi đau đớn, nàng lại dùng bài ca cất tiếng đền đáp.
Tốt đẹp đến độ, kẻ ác độc hạ thủ nhanh gọn tàn bạo như ta cũng mềm lòng rơi lệ, đem lòng yêu tiệm bánh nướng nhỏ bé ấy.