Vị Ngọt Của Cơn Mưa Thu

Chương 2



Mọi người trong nhóm tranh nhau nhắn tin liên tục làm trôi màn hình.

Cuối cùng Kiều Phỉ xuất hiện và gửi một nhãn dán đầy thẹn thùng.

[Để em nhắn tin riêng nói với thầy vậy.]

Cô ấy nói.

Tôi vờ như bình thản đưa lại điện thoại cho Tô Hàm: "Chẳng phải vẫn chưa chốt danh sách sao."

"Đợi đến lúc chốt thật thì muộn mất rồi."

"Cậu xem cái này là gì đi?"

Tô Hàm bực bội mở vòng bạn bè của Kiều Phỉ cho tôi xem.

Bài đăng mới nhất.

[Nam thần gia nhập đội rồi~ Cảm ơn nam thần đã gánh em trong cuộc thi này nhé~]

Ở góc bên phải bức ảnh đi kèm, bóng dáng thanh mảnh, cao ráo của Giang Ngạn trong phòng thí nghiệm lộ ra một góc nghiêng.

Tôi đứng đờ người ở đó, bỗng nhiên không biết phải làm sao.

Cuối cùng, tôi chỉ đành đặt dụng cụ thí nghiệm xuống, bình tĩnh nói với Tô Hàm.

"Tớ ra nhà vệ sinh một lát nhé Hàm Hàm."



Ban lãnh đạo viện rất coi trọng cuộc thi lần này, hai bên hành lang tòa nhà thí nghiệm đều dán những tấm áp phích tuyên truyền rất nổi bật.

Dòng chữ số tiền thưởng 30.000 tệ ở góc dưới cùng còn được khoanh một vòng tròn đỏ để gây chú ý.

Sau khi ra khỏi phòng thí nghiệm, tôi đứng dưới một tấm áp phích, ngửa cổ lên nhìn.

Tôi tham gia cuộc thi này, mục đích chính là vì số tiền thưởng 30.000 tệ kia.

Bố mẹ tôi mất sớm, từ năm cấp ba, người cậu mợ nghèo khó đã nhận nuôi đứa trẻ cô độc, không nơi nương tựa là tôi.

Gia đình họ tuy nghèo nhưng chưa từng đối xử tệ bạc với tôi, luôn dành cho tôi những điều tốt nhất.

Hôm qua tôi nhận được tin nhắn của mợ, nói rằng cậu bị u.n.g t.h.ư gan, cần phải làm phẫu thuật cắt bỏ tận gốc ở giai đoạn đầu.

Cần thêm 20.000 tệ nữa.

Lúc đó trên người tôi tổng cộng chỉ có 10.000 tệ, tôi đã chuyển hết cho họ rồi.

Nếu như có thể giành được số tiền thưởng 30.000 tệ này thì chi phí phẫu thuật của cậu sẽ không phải lo lắng nữa.

Nhưng tôi thế nào cũng không ngờ được rằng mình lại phải đối đầu với Giang Ngạn.

Giang Ngạn thực sự quá giỏi. Bản lý lịch của anh cho thấy, thời đại học anh học tại một trường thuộc top 3 bảng xếp hạng QS ở nước ngoài, ngay từ thời sinh viên đã độc lập làm thí nghiệm và đăng bài trên tạp chí học thuật hàng đầu.

Anh bắt đầu tham gia các cuộc thi từ năm nhất đại học, các giải thưởng lớn nhỏ như Giải nhất cuộc thi Mô hình toán học, Giải nhất cuộc thi Điện t.ử quốc tế... nhiều không đếm xuể, thành tích dày cộp đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.

Khi Giang Ngạn du học trở về, vị Viện trưởng vốn đã chuẩn bị nghỉ hưu và nhiều năm không nhận thêm học sinh nào nữa đã phá lệ tái xuất, đích thân điểm danh nhận anh vào làm học trò.

Đối mặt với một Giang Ngạn như vậy, tôi thực sự không có niềm tin mình sẽ thắng.

Tôi đứng dưới tấm áp phích một lát, lấy điện thoại ra mở QQ lên.

Tài khoản QQ của tôi và Giang Ngạn được kết bạn từ hồi cấp ba vì anh giảng bài cho tôi, ngay cả khi anh ra nước ngoài cũng không xóa kết bạn với tôi.

Nhưng hai chúng tôi chưa từng nói với nhau câu nào sau khi tốt nghiệp cấp ba.

Anh cứ nằm im lìm trong danh sách bạn bè của tôi suốt thời gian qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Suy nghĩ một lát, tôi gõ vài chữ gửi đi.

[Giang Ngạn, anh sắp gia nhập đội của Kiều Phỉ à?]

Sau khi gửi xong, tôi ôm điện thoại đợi rất lâu.

Ảnh đại diện của Giang Ngạn vẫn sáng, QQ hiển thị trực tuyến, nhưng anh không trả lời tôi.

Nhật Nguyệt

Tôi cất điện thoại vào túi quần, quay người đi về phòng thí nghiệm.

Giang Ngạn bây giờ chắc là ghét tôi lắm.

Năm cấp ba, anh từng tỏ tình với tôi.

Lần đầu tiên hai đứa gặp nhau là vào ngày khai giảng năm lớp mười.

Khi đó trường chưa phát đồng phục, tôi mặc chiếc áo thun trắng đã giặt đến mức phai màu cùng chiếc quần jean giá rẻ nhăn nhúm. Lúc mọi người tập trung ra sân trường, tôi đi nép sát vào chân tường ở cuối hàng.

Anh nhận nhầm người, không biết coi tôi thành ai mà vỗ nhẹ vào vai tôi một cái.

"Bạn ơi, bài tập kỳ nghỉ thầy tiếng Anh giao..."

Tôi quay đầu lại.

Lời của cậu thiếu niên đột ngột ngưng bặt.

Anh ngẩn người một lát, sau đó lịch sự gật đầu: "Xin lỗi nhé, tớ nhận nhầm người."

Vì chuyện đó mà chúng tôi quen nhau, nhưng tôi lại có kiểu tính cách né tránh, lúc nào cũng muốn đẩy người khác ra xa.

Lần đầu tiên là khi Giang Ngạn thấy thành tích môn Vật lý của tôi quá kém, anh đã chủ động đề nghị phụ đạo cho tôi.

Anh hẹn tôi gặp nhau trên sân thượng sau giờ học tự tập buổi tối.

Lúc đó tôi đã đồng ý rất nhanh, nhưng sau đó vừa quay lưng đi, tôi đã bán đứng lịch trình của anh cho cô nàng hoa khôi vốn đang nghe ngóng hành tung của Giang Ngạn từ tôi.

Hoa khôi đã đi hẹn thay tôi.

Chuyện này làm anh nổi giận. Ngày hôm sau, khi chúng tôi đang trong giờ tự học, cậu thiếu niên ấy đã ngang nhiên xông vào lớp tôi, đứng ngay trước bàn tôi.

Đôi mắt của anh có màu nâu nhạt, nốt ruồi nơi đuôi mắt trông thật xa cách và lạnh lùng, còn nắm tay buông thõng bên sườn thì siết c.h.ặ.t đầy nhẫn nhịn.

"Lâm Tuế Tuế, cậu thực sự rất quá đáng."

Lần thứ hai là vào ngày kết thúc kỳ thi đại học, anh tỏ tình với tôi.

Giang Ngạn chặn tôi lại ở lối đi cầu thang, mày mắt tuấn tú pha chút nét ngây ngô, nghiêm túc nói: "Lâm Tuế Tuế, tớ thích cậu."

"Thi đại học xong rồi, tụi mình có thể yêu nhau được không?"

Tôi nhìn xuống đôi giày và bộ quần áo rẻ tiền của mình, tự cảm thấy bản thân không xứng với anh.

Thế là tôi lắc đầu, nói lớn: "Tôi chẳng thích cậu một chút nào cả, cũng không muốn nhìn thấy cậu. Ở bên cậu chẳng qua là vì cậu có thể cho tôi rất nhiều thứ mà tôi không có, điều đó thỏa mãn sự hư vinh của tôi thôi."

Ai mà chịu đựng nổi việc người mình thích hết lần này đến lần khác nói những lời khó nghe với mình chứ, huống chi Giang Ngạn lại không phải kiểu người thiếu con gái theo đuổi.

Anh không nói gì, chăm chú nhìn tôi một lát rồi cười khẩy vì tức giận.

"Được thôi."

Anh gật đầu, một tay móc chiếc cặp sách lên rồi hất nhẹ qua vai: "Thế thì chúc hai đứa mình không bao giờ gặp lại nữa."

Sau khi anh đi vào ngày hôm đó, tôi đã đứng ở đầu cầu thang nhìn theo bóng lưng anh rất lâu.

Tôi chưa từng nói với ai rằng tôi thích Giang Ngạn.

Nhưng tôi cảm thấy khoảng cách giữa hai đứa quá lớn, tôi không xứng với anh.