Vị Ngọt Của Cơn Mưa Thu

Chương 9



Vào khoảnh khắc kết thúc, tôi đặt chiếc USB chứa đoạn video ghi lại cảnh Kiều Phỉ phá hoại thiết bị thí nghiệm cùng đoạn ghi âm cuộc điện thoại giữa cô ta và đàn anh lên bàn của thầy giám khảo rồi lặng lẽ rời đi.

Trắng đen phải trái thế nào, tôi giao lại cho ban giám khảo tự mình định đoạt.

Tôi cất tấm bằng khen vào trong cặp rồi bước ra khỏi đấu trường.

Thời tiết hôm nay rất đẹp, hiếm hoi lắm mới có một ngày hửng nắng.

Trên màn hình điện thoại chợt nhấp nháy cuộc gọi đến của mợ.

Hàng mi tôi siết c.h.ặ.t rồi khẽ run lên, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

"Tuế Tuế ơi! Cậu cháu sáng nay đột nhiên đau bụng dữ dội không dứt được, phải tiến hành phẫu thuật cấp cứu ngay lập tức."

 "Bây giờ cháu có tiện đến bệnh viện một chuyến không?"

Tôi gạt qua vô số người, chạy thục mạng dọc theo hành lang ra ngoài, đồng thời ngón tay đã bắt đầu thao tác đặt xe trên điện thoại.

Lúc đứng đợi xe ở bên ngoài hội trường, tôi vô tình nhìn thấy nhóm người Giang Ngạn.

Dưới tán cây, Giang Ngạn cùng một bạn nam đang đứng cạnh nhau, dường như đang nói chuyện gì đó với thầy giám khảo của chúng tôi.

Thời tiết giữa thu có chút se lạnh, anh mặc chiếc áo thun trắng dài tay dáng rộng, quần nỉ thể thao màu đen, hai tay thọc sâu vào túi quần, một bên vai đeo chiếc cặp sách màu đen.

Dáng người Giang Ngạn cao ráo, gầy gầy, sống lưng thẳng tắp, đứng ở đó với tư thế đầy thư thái.

Vị thầy giáo kia vỗ vỗ vào vai Giang Ngạn, Giang Ngạn nhếch môi, nở nụ cười lười nhác.

Đúng lúc chiếc xe tôi đặt vừa tới, điện thoại của tôi cũng sáng lên, là tin nhắn của anh gửi đến.

[Anh đợi em ở bên ngoài hội trường.]

Thời gian gửi tin nhắn là ba phút trước.

Ứng dụng QQ của tôi bị lỗi hệ thống, lúc nào cũng không thể nhận tin nhắn theo thời gian thực được.

Tôi nhìn tin nhắn này, lại ngước đầu nhìn Giang Ngạn đang đứng dưới tán cây đằng xa.

Do dự một lát, tôi gõ chữ trả lời anh.

[Không cần đâu, em có việc đột xuất, anh đi trước đi.]



Cậu tôi làm phẫu thuật, đang cần tiền gấp.

Tiền trợ cấp và học bổng của chúng tôi vừa mới phát ngày hôm qua, tổng cộng được 10.000 tệ. Sau khi nộp xong 10.000 tệ này thì vẫn còn thiếu 8.000 tệ nữa, trên người tôi thực sự không còn một đồng nào.

Cậu vẫn đang ở trong phòng phẫu thuật, mợ thì đứng ngồi không yên trước cửa phòng, gọi điện thoại khắp nơi để hỏi vay tiền người quen.

Cậu mợ tôi thực ra rất đáng thương. Trước đây họ có một người con trai, anh ấy đi du học ở bên Anh.

Sau đó anh ấy bị người ta xâm hại rồi sát hại.

Cậu mợ đã bán sạch sành sanh gia sản để lặn lội sang tận nước Anh đòi lại công lý cho con, nhưng công lý chẳng đòi được, ngược lại còn gánh thêm một thân nợ nần chồng chất.

Khoản nợ cũ còn chưa trả hết thì cậu tôi lại đổ căn bệnh này, chẳng có ai chịu cho họ vay tiền nữa cả.

Số tiền thưởng cuộc thi của chúng tôi thì phải đến tháng sau mới có thể giải ngân.

Tôi trốn vào lối đi cầu thang của bệnh viện, bấm điện thoại gọi cho cô bạn cùng phòng Tô Hàm.

Đầu dây bên kia của cô ấy rất ồn ào.

Tôi thực sự đã rơi vào đường cùng, bàn tay run rẩy, giọng nói cũng run lên bần bật: "Tô Hàm, bây giờ trên người cậu có 8.000 tệ không? Có thể cho tớ vay một ít được không?"

"Cái gì cơ?" 

"Tuế Tuế cậu nói cái gì?" 

"Chỗ tớ đông người quá, tớ không nghe rõ."

Âm thanh nền bên phía cô ấy rất lớn, vô cùng náo nhiệt. Cô ấy lại cao giọng nói lớn hơn: "Tuế Tuế cậu nói lại lần nữa đi, tớ vừa mới tan học, hành lang ồn ào quá."

Tôi cố giữ cho tông giọng mình ổn định rồi lặp lại một lần nữa.

Đột nhiên, đầu dây bên kia im bặt một cách kỳ quái.

"Thôi xong rồi."

"Cái gì cơ?" Tôi nghe không rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Thôi xong rồi, xong đời rồi, Lâm Tuế Tuế ơi tớ bảo cậu nghe này, xong thật rồi."

Tô Hàm ở đầu máy bên kia dường như đang lấy tay che điện thoại rồi đi ra chỗ khác, tiếng ồn ào xung quanh đã giảm đi rất nhiều.

"Vừa nãy tớ với nam thần cùng nhau đi ra khỏi lớp học, hành lang đông người ồn ào quá tớ nghe không rõ cậu nói gì nên đã bật loa ngoài." 

"Nam thần nghe thấy hết sạch rồi."

"Anh ấy..."

"Bây giờ em đang ở đâu?"

Giây tiếp theo, giọng nói đầy vẻ không vui của Giang Ngạn lạnh lùng truyền đến qua ống nghe.



Tôi ngồi xổm trước cửa phòng phẫu thuật của bệnh viện.

Giang Ngạn xuất hiện ở phía cuối hành lang.

Bước chân anh sải rất dài, tốc độ vội vã, gấp gáp một cách hiếm thấy.

Sau khi đi đến gần, anh đưa tay ra kéo tôi từ dưới đất đứng dậy.

"Còn thiếu bao nhiêu?"

Anh cúi đầu hỏi tôi.

Lúc này, mợ tôi đang ngồi bên cạnh, vốn dĩ luôn chìm đắm trong nỗi đau khổ mới nghe thấy tiếng động mà ngẩng đầu lên.

Mợ hoang mang nhìn nhìn Giang Ngạn, rồi lại nhìn nhìn tôi.

"Tuế Tuế, đây là..."

Giang Ngạn lúc này mới dời tầm mắt hướng về phía mợ, nở một nụ cười lịch sự nhưng có phần xa cách: "Cháu chào dì ạ, cháu tên là Giang Ngạn, cháu..."

Nhật Nguyệt

"Mợ ơi, anh ấy là bạn học của cháu ạ!"

Tôi cướp lời trước khi anh kịp nói dứt câu.

Giang Ngạn liếc nhìn tôi một cái.

Dưới ánh mắt đầy áp lực của anh, tôi đ.á.n.h bạo bấm bụng giơ ngón tay ra làm ký hiệu.

Cố gắng mãi mới khó khăn mở lời.

"Tám nghìn."

Giang Ngạn đi đóng viện phí, tôi ở lại trước cửa phòng phẫu thuật để đợi cùng mợ.

"Tuế Tuế à, cậu ấy thực sự chỉ là bạn học của cháu thôi sao?"

Mợ hỏi tôi.

"Cháu cũng không biết hai đứa là mối quan hệ gì nữa, mợ ạ."

Tôi ngồi xổm xuống, ôm lấy đầu gối của mình, thật thà thú nhận.

Thực sự đấy.

Chính cháu cũng không biết nữa.

Giang Ngạn chưa từng tỏ tình với tôi, mối quan hệ giữa hai chúng tôi chỉ dừng lại ở việc anh ép tôi vào bức tường của phòng học vắng vẻ không một bóng người rồi cưỡng hôn tôi mà thôi.

Bản thân anh còn chưa từng thừa nhận mối quan hệ của hai đứa.

"Cháu có thích cậu ấy không?"

Mợ là người có tâm tư nhạy cảm, liền nhìn thấu tâm sự của tôi.

"Có thích ạ."

Tôi nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình, giọng nói tuy có chút nhỏ nhưng vô cùng kiên định.

"Mợ ơi, cháu thích anh ấy."

"Nhưng cháu vẫn chưa bước qua được rào cản trong lòng mình. Hồi cấp ba anh ấy từng nói thích cháu, nhưng bây giờ anh ấy chưa từng nói lại câu đó."

Thật sự đấy.

Bây giờ anh chưa từng nói lời thích tôi.