“Tiểu thư? Tiểu thư! Người mau tỉnh lại! Mau tỉnh lại đi, tiểu thư!”
Một giọng nói quen thuộc nhưng tưởng như xa xôi vang lên bên tai ta, mang theo vẻ lo lắng khẩn thiết.
Ai đang gọi vậy?
Mí mắt nặng trĩu, ta cố gắng chống chọi, muốn mở ra một khe nhỏ.
Ánh sáng chói mắt đột ngột tràn vào, mang theo hơi ấm đặc trưng của một buổi trưa mùa xuân.
Không còn là ánh sáng mờ vàng xuyên qua lớp giấy dày nơi cung Vị Ương, không còn mùi than hồng âm ẩm.
Ta lập tức mở bừng mắt.
Hiện ra trước mắt là màn lụa xanh lam mỏng nhẹ buông xuống trên đỉnh giường.
Trong không khí phảng phất mùi hương hoa ngọt ngào, không hề có mùi khói lửa cháy khét.
Đây không phải cung Vị Ương!
Tim ta đập thình thịch, ta cứng ngắc quay đầu, đưa mắt nhìn quanh.
Giường trổ hoa gỗ tử đàn quen thuộc, gương đồng viền hoa trên bàn trang điểm, mấy cuốn sách đặt hờ trên bệ cửa sổ…
Đây là... Thẩm phủ!
Chính là khuê phòng của ta trước khi xuất giá!
“Tiểu thư! Người cuối cùng cũng tỉnh rồi!”
Một khuôn mặt non nớt, còn mang nét ngây thơ áp sát lại gần, đôi mắt hoe đỏ.
Chính là Bích Đào, nha hoàn thân cận nhất bên ta trước khi vào cung.
Lúc này, trên khuôn mặt nàng đầy vẻ lo sợ và hoảng hốt.
“Người vừa rồi đang đọc sách ở thư án thì đột nhiên ngã xuống, dọa chết nô tỳ rồi! Giờ người thấy thế nào? Còn choáng váng không? Có cần nô tỳ gọi đại phu không?”
Bích Đào…
Đời trước, vào năm thứ ba ta vào cung, nàng chỉ vì bất cẩn làm vỡ một chiếc bình hoa của Lưu Khúc Mi, bị tiện nhân đó viện cớ sai người đánh chết trước cửa cung.
Lúc ấy, ta quỳ trước thư phòng của Tiêu Hành suốt một đêm.
Đổi lại chỉ là câu:
“Cung quy như vậy, không thể dễ dãi tha thứ.”
Là ta... đã không bảo vệ được nàng.
“Gương! Đưa gương cho ta!”
Giọng ta khàn đặc, khô khốc, mang theo sự run rẩy đến chính ta cũng xa lạ.
“Bích Đào, mau đưa gương cho ta!”
Bích Đào bị ta dọa sợ, lập tức chạy đến bàn trang điểm, bưng chiếc gương đồng viền hoa đưa đến trước mặt ta.
Trong gương hiện lên một gương mặt trẻ trung đầy sức sống, làn da trắng mịn hồng hào, ánh mắt sáng trong.
Không còn vẻ xanh xao tiều tụy, bệnh tật như kiếp trước.
Môi đỏ tự nhiên, tóc đen nhánh mềm mại xõa xuống vai.
Không còn một sợi tóc bạc, cũng không còn nét mỏi mệt do từng đội phượng quan nặng trĩu nhiều năm.
Người trong gương là Thẩm Ninh của tuổi mười sáu.
Chưa từng gặp Tiêu Hành.
Trong lòng vui sướng tột cùng, ta siết chặt mép gương, đầu ngón tay phát đau.
Cơn đau rõ ràng ấy khiến ta biết đây không phải là ảo giác khi cận kề cái chết.
Ta đã trọng sinh.
Trở về năm mười sáu tuổi, khi số phận còn chưa bị thay đổi hoàn toàn!
“Tiểu thư, người đừng làm nô tỳ sợ mà!”
Bích Đào thấy sắc mặt ta thay đổi liên tục, giọng nói cũng run lên vì sợ.
“Người nhìn khó coi lắm... nô tỳ đi gọi phu nhân, mời đại phu đến...”
“Không cần!”
Ta ngắt lời nàng, giọng vì kích động mà hơi lạc đi.
Ta hít sâu, cố gắng trấn tĩnh, nhưng đầu ngón tay vẫn run rẩy không ngừng.
“Ta không sao. Chỉ là... gặp ác mộng thôi.”
Bích Đào nhìn ta đầy nghi ngờ.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân gấp gáp nhẹ nhàng, theo sau là một giọng thiếu niên trong trẻo:
“A Ninh! A Ninh! Tin tốt đây! Là tin cực kỳ tốt!”
Màn cửa vén lên, một thiếu niên rạng rỡ như làn gió cuốn vào trong.
Chính là huynh trưởng cùng mẫu thân với ta – Thẩm Đạc.
Trên mặt huynh ấy là vẻ vui sướng không thể che giấu, tay giơ cao một phong thiếp dát vàng.
“Mau xem! Quan sai vừa đưa tới!”
Thẩm Đạc sải bước đến bên giường, nhét tấm thiếp vào tay ta, mắt sáng rực.
“Là thư viết tay của Hoàng hậu nương nương! Mời muội ba ngày nữa vào cung tham gia yến thưởng xuân đấy! Yến tiệc do đích thân Hoàng hậu chủ trì, bao nhiêu tiểu thư khuê các trong kinh thành có mơ cũng không được vinh hạnh ấy đâu!”
Yến thưởng xuân…
Nhìn tấm thiếp tinh xảo, mang khí chất trang nghiêm đặc trưng của hoàng gia, trong lòng ta như bị rắn độc cắn một nhát.
Kiếp trước, chính tại yến thưởng xuân này, giữa rừng hoa hải đường trong Ngự Hoa Viên, ta gặp Tiêu Hành.
Khi ấy, hắn chỉ là một Ngũ Hoàng tử không được sủng ái.
Chớp mắt tương phùng.
Nhất kiến chung tình.
Ta bước vào hố sâu vạn kiếp bất phục.
“Không đi.”
Ta ném tấm thiếp vàng lên chăn gấm, giọng lạnh nhạt không chút gợn sóng.
“Gì cơ?”
Nụ cười trên mặt Thẩm Đạc đông cứng lại, không dám tin vào tai mình.
“A Ninh, muội hồ đồ rồi sao? Đây là thư mời của Hoàng hậu đấy! Bao nhiêu người mơ còn không được!”
Bích Đào bên cạnh cũng sốt ruột:
“Phải đó, tiểu thư! Đây là vinh dự rất lớn! Người...”
“Ta nói rồi, không đi.”
Ta ngẩng đầu, ánh mắt bình thản đối diện với ánh nhìn kinh ngạc của huynh trưởng.
“Huynh cứ nói là ta bị nhiễm phong hàn, sợ sẽ truyền bệnh cho các vị quý nhân trong cung, nên đành thất lễ. Xin được từ chối.”
Thẩm Đạc nhìn ta, mày nhíu chặt, trong mắt đầy nghi hoặc và lo lắng.
“A Ninh, muội thật sự không khỏe sao? Tỉnh dậy rồi... sao cứ thấy là lạ?”
Huynh đưa tay muốn chạm vào trán ta.
Ta nghiêng đầu tránh đi.
“Không phải. Chỉ là đột nhiên... nghĩ thông vài chuyện. Phú quý trong cung kia, nhìn thì rực rỡ nhưng chưa chắc là nơi tốt lành gì. Phải không, ca?”
Thẩm Đạc bị ta làm nghẹn lời, há miệng rồi lại không biết nói gì.
Nhìn thấy sự lạnh nhạt và bình tĩnh không hề tương xứng với tuổi tác trong mắt ta, cuối cùng huynh ấy chỉ thở dài một hơi.
“Được rồi, muội từ nhỏ đã có chủ kiến. Không đi thì không đi, ta sẽ nói lại với mẫu thân.”
Huynh ấy thu lại tấm thiếp bị ta vứt đi, còn nhìn ta vài lần đầy lo lắng rồi mới lắc đầu rời đi.
Bích Đào vẫn còn muốn khuyên:
“Tiểu thư…”
“Ra ngoài đi.”
Ta nhắm mắt, không nhìn nàng nữa.
“Ta muốn... yên tĩnh một mình.”