Vì Tôi Vẫn Luôn Là Chính Tôi

Chương 2



Sau khi hạ quyết tâm, tôi không khỏi đắn chần chừ về thời điểm nên nói ra.

Từ hồi trung học tôi đã dời đến nhà họ Yến, mẹ Yến đối xử với tôi cực kỳ tốt. Tôi nhận ra bà thật lòng yêu quý mình, coi tôi như con gái ruột thịt. Chính vì vậy, tôi cứ mãi đắn đo không biết nên nói thế nào để giảm bớt tổn thương cho ông bà.

Nhật Nguyệt

Lẽ ra theo lịch là đi thử váy cưới, nhưng tôi đã lấy lý do công ty có việc để hoãn lại. 

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi vào làm tại một công ty truyền thông, phụ trách mảng lên kế hoạch tiếp thị cho nghệ sĩ. Công việc này khiến Yến Cận Bắc không hài lòng lắm vì thường xuyên phải tăng ca, có lúc hai giờ sáng vẫn phải bò dậy họp hành. Vì thế khi tôi nói bận, anh chẳng mảy may nghi ngờ, thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ có mẹ Yến là thấy tôi chịu thiệt thòi, bà mắng Yến Cận Bắc một trận xối xả. Lúc tôi về đến nhà, bà vừa gọi điện xong, mắt vẫn còn đỏ hoe. Bà chộp lấy túi xách, kéo tay tôi đòi đi ngay.

"Không sao đâu Hủy Tân, bác đưa cháu đi tìm nó, bắt nó phải cho cháu một lời giải thích thỏa đáng. Chuyện quái gì mà còn quan trọng hơn cả việc đưa bạn gái đi thử váy cưới chứ! Nó đúng là lú lẫn rồi!"

Qua lời bà nói, tôi chợt hiểu ra. Hóa ra là Hạ Chi đã về nước.

Chẳng trách thời gian này anh cứ hồn siêu phách lạc. Chẳng trách nghe tôi nói không có thời gian đi thử váy, anh lại nhẹ người đến thế.

Hóa ra là vậy. Khi sự vô lý đạt đến cực điểm, người ta chỉ muốn bật cười.

Mẹ Yến giật mình, ôm lấy tôi: "Hủy Tân, bác biết cháu chịu uất ức, đừng sợ, bác sẽ đòi lại công bằng cho cháu."

"Bác à," tôi đẩy bà ra, khẽ nói, "bác cứ để cháu tự quyết định nhé. Cháu sẽ giải quyết ổn thỏa thôi."

Tôi lên lầu, đứng ngẩn ngơ một lúc lâu. Định lấy điện thoại từ trong túi xách ra nhưng tay không vững làm đồ đạc rơi vãi khắp sàn. Tôi ngồi bệt xuống đất, nhặt điện thoại lên, quyết định tựa vào thành giường gọi cho anh.

Chuông reo vài tiếng rồi có người nhấc máy. Phía đầu dây bên kia rất ồn ào, nghe không rõ lắm.

"Có việc gì?"

"Anh đang ở đâu?"

Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi bỗng cười nhạt: "Sao thế, kiểm tra đấy à?"

Anh đi tới một chỗ yên tĩnh hơn: "Dương Hủy Tân, có cần phải làm đến mức này không? Để mẹ anh mắng anh một trận vẫn chưa đủ, giờ em cũng muốn ra tay à? Anh đã nói là sẽ cưới em, bộ bấy nhiêu vẫn chưa đủ sao?"

"Anh đang ở đâu?" Tôi lặp lại.

Đầu ngón tay tôi bấm sâu vào da thịt, phải cố gắng lắm mới không để mình gục ngã.

"Ở xxxx, em thích đến thì đến." Anh đọc một địa chỉ, khựng lại một chút như sực nhớ ra điều gì rồi nói tiếp: "Đã tiện công đến thì mang giúp anh cái bìa hồ sơ trong thư phòng qua đây."

Tiếng tút tút vang lên báo hiệu cuộc gọi đã ngắt. Tôi ngửa mặt nhìn trần nhà một hồi lâu để nước mắt không rơi xuống.

Thư phòng của Yến Cận Bắc tôi rất ít khi vào vì anh không thích. Cách bài trí trong đó mang tông màu đen trắng điển hình, lạnh lẽo và đơn điệu y hệt con người anh vậy.

Tôi thấy ngay tập hồ sơ đặt trên bàn. Vừa định cầm đi, ánh mắt tôi lại vô tình chạm phải cuốn nhật ký đặt bên cạnh.

Có lẽ con người ta thực sự có linh cảm vào một khoảnh khắc nào đó. Giống như lúc đi học, trước khi bị thầy giáo gọi tên, bạn luôn biết trước mình sắp gặp hạn. Bây giờ cũng thế. Tôi biết mình không nên mở ra, nhưng ánh mắt cứ bị nó ghim c.h.ặ.t lấy.

Giây phút lật cuốn nhật ký ra, tôi không kìm được mà nín thở.

[Ngày 29 tháng 8 năm 2015. Nhà có thêm người mới. Bố mẹ nói cô ta là dân thể thao, sau này sẽ ở lại nhà mình. Trên người cô ta lúc nào cũng có mùi mồ hôi, phiền thật.]

Tôi nhớ đó là một ngày nắng nóng, tôi mang theo lỉnh kỉnh đồ đạc đến nhà họ Yến. Bố mẹ tôi và mẹ Yến là bạn thân của nhau. Năm đó tôi vào đội tuyển tỉnh, để thuận tiện cho việc tập luyện, họ đã làm thủ tục chuyển trường cho tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người đầu tiên mở cửa cho tôi là Yến Cận Bắc. Anh mặc chiếc áo phông trắng sạch sẽ, tóc tai gọn gàng, chủ động xách đồ giúp tôi vào nhà. Anh quay đầu lại hỏi: "Tôi là Yến Cận Bắc, còn cậu tên gì?"

"Dương Hủy Tân."

Anh mỉm cười, đặt đồ vào phòng cho tôi: "Phòng ốc đã sắp xếp xong cả rồi, có nhu cầu gì cứ nói với tôi, tôi sẽ bảo mẹ sắp xếp."

Lúc đó, anh dịu dàng và lịch sự vô cùng. Tôi đứng đó đầy lúng túng, nhìn anh mà cảm thấy trong lòng như vừa được gieo một hạt mầm mềm mại. Tôi chưa từng nghĩ khi đó anh lại nghĩ về mình như thế.

[Ngày 5 tháng 11 năm 2015. Cứ thấy ánh mắt cô ta nhìn mình lạ lạ, không lẽ thích mình thật rồi đấy chứ? Lại còn mang quà sinh nhật đến tặng mình, là một món đồ chơi nhồi bông tự đan. Kỳ Sâm hỏi xin, mình cho cậu ta luôn, nghĩ thôi đã thấy nổi hết cả da gà.]

[Ngày 3 tháng 1 năm 2016. Ghét mấy trò đùa ghép đôi của người lớn.]

[Ngày 7 tháng 3 năm 2016. Cô ta thế mà tỏ tình với mình thật, lạy chúa, tưởng mình là nữ chính ngôn tình chắc? Rốt cuộc bao giờ cô ta mới dọn đi đây.]

Cổ họng tôi như bị một lớp màng nhầy chặn lại, đôi bàn tay lật nhật ký run rẩy không thôi.

Hồi mới đến Bắc Thành, tôi không có bạn bè. Ở trường cũng chẳng có ai chơi cùng, ngoại trừ mấy người tập thể thao thi thoảng có nói với nhau vài câu, phần lớn thời gian tôi đều lủi thủi một mình.

Yến Cận Bắc ở trường khá quan tâm đến tôi. Anh nhớ kỳ sinh lý của tôi, đứng ra bảo vệ khi tôi bị người khác trêu chọc, và băng bó khi tôi bị thương. Thích Yến Cận Bắc là một chuyện không thể bình thường hơn. Chính vì vậy, ngay cả khi phát hiện anh không yêu mình, ngay cả khi định chia tay, tôi cũng chưa từng hối hận vì đã thích anh vào năm tháng niên thiếu đó.

Ngày đó không có nhiều tiền, nên một người vốn vụng về như tôi đã bắt đầu học làm đồ thủ công. Món đồ chơi nhồi bông ấy là thành quả của mấy tuần lễ tôi tháo ra làm lại liên tục. Lúc tặng cho anh trong buổi tiệc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía này. Tôi thấy hơi ngại, định cầm lại quà thì Yến Cận Bắc đã nhận lấy, bỏ vào hộp.

"Cảm ơn nhé, tôi thích lắm."

Tôi cứ ngỡ anh thích thật. Thế nên ngay cả khi bạn của anh là Kỳ Sâm dùng khẩu hình mắng tôi là "lợn béo", tôi cũng chẳng buồn chấp nhặt. 

Tôi chưa bao giờ bận tâm người khác nghĩ gì về mình. Mẹ tôi bảo, tâm tình tốt đẹp chỉ nên dành cho những người đối đãi tốt với con thôi.

Yến Cận Bắc thích món quà đó, vậy là tôi vui rồi.

Cô gái mười bảy tuổi khi ấy không thể ngờ được, món quà đó vừa sang tay đã bị anh đem cho Kỳ Sâm. Mà Kỳ Sâm vừa ra đến cửa đã ném nó vào thùng rác. Tôi vốn chẳng hiểu ác ý của Kỳ Sâm từ đâu mà ra, mãi sau này mới biết, đơn giản chỉ vì tôi không xinh đẹp. 

Cho nên anh ta mới ác ý nhắm vào tôi như thế.

Nhưng tôi khi đó không biết, tôi cứ nghĩ Yến Cận Bắc khác với mọi người. Tôi ôm ấp tâm tư thiếu nữ, giống như bao người khác, không phải là một mối đơn phương đặc biệt gì. Chỉ vì tôi không xinh đẹp mà bị dán lên những cái nhãn "buồn nôn", "không chịu nổi".

Lúc tôi tỏ tình, tôi đã lắp bắp chẳng nói nổi một câu hoàn chỉnh. Anh vẫn luôn mỉm cười ôn hòa: "Cảm ơn tình cảm của cậu, nhưng hiện giờ tôi chưa có ý định yêu đương."

Lúc đó, anh đang nghĩ gì trong đầu nhỉ?

Tôi cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c cồn cào, muốn nôn mà không nôn ra được, chỉ biết khan một hồi. Sự kích động khiến nước mắt trào ra. Tôi nắm c.h.ặ.t cuốn nhật ký, ép mình phải xem tiếp.

[Ngày 9 tháng 4 năm 2016. Mình tìm bạn gái rồi, hy vọng cô ta sớm từ bỏ ý định, đừng nhìn mình bằng ánh mắt đó nữa.]

Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Lần đầu tiên tôi thấy tình cảm của mình lại nực cười, rẻ rúng và chẳng đáng nhắc tới đến thế.

Nhưng rõ ràng anh có thể nói cho tôi biết mà. Rõ ràng có bao nhiêu cơ hội, chỉ cần anh nói ra, tôi sẽ không tiến lại gần nữa. Tại sao một mặt làm những việc ân cần, một mặt lại viết xuống những lời lẽ thế này?

Dòng nhật ký cuối cùng dừng lại ở ngày 13 tháng 5. 

Hôm đó, Yến Cận Bắc bị mấy tên lưu manh trấn lột tiền, anh không đưa nên xảy ra xô xát. Để cứu anh, tôi đã lấy cả thân mình chắn phía trước. Cuối cùng, tay tôi bị gậy đ.á.n.h trọng thương. Từ đó, tôi không thể tập cử tạ được nữa.

Cũng kể từ sau hôm ấy, Yến Cận Bắc và Hạ Chi chia tay. 

Không lâu sau, Hạ Chi ra nước ngoài du học, hai người hoàn toàn cắt đứt liên lạc.