Vị Ương Cung: Duy Ngã Độc Sủng

Chương 10



Đế vương chỉ ngồi lại một lát rồi rời đi, nhưng ngay sau đó, những món ban thưởng quý giá như nước chảy không ngừng được đưa vào Vị Ương Cung.

Phi tần chốn hậu cung vốn là những kẻ tin tức linh thông nhất, từng người một mang theo hậu lễ kéo đến.

Giữa những lời khen tặng nịnh nọt, ta thấy rõ mồn một sự hâm mộ lẫn ghen ghét được các nàng diễn dịch đến vô cùng nhuần nhuyễn.

Ta nở nụ cười nhẹ nhàng nghênh tiếp.

Đế vương tuy nhiều con nối dõi, nhưng đích xuất hoàng t.ử hay công chúa thì vẫn chưa hề có.

Chỉ cần ta thuận lợi sinh hạ hài nhi này, nó sẽ là độc nhất vô nhị.

Thế nhưng, điều quan trọng là đế vương có nguyện ý để ta sinh nó ra hay không?

Hậu cung có vô số bàn tay độc ác đang chực chờ vươn về phía ta, ta không e ngại bọn họ, thứ ta sợ nhất chính là tâm ý của người đứng đầu thiên hạ.

Nếu đế vương ra tay, có vạn loại thủ đoạn khiến ta chịu thiệt mà chẳng thể phản kháng.

Ta lộ vẻ mệt mỏi, các phi tần cũng rất thức thời, nhao nhao đứng dậy cáo lui.

Khi điện vắng người, ta mệt mỏi nằm vật xuống giường.

Thúy Trúc tiến lại gần, khẽ bẩm:

"Nương nương, tiểu Lý công công vừa báo, người của Ninh Khang Cung đã bị Vương Phúc công công giải tới Thận Hình Tư rồi."

Ta khẽ "ừ" một tiếng.

Phương Quý phi sao?

Đêm đó, đế vương lại tới.

Sau khi dùng bữa và tắm gội xong xuôi, Ngài ôm ta ngồi trên trường kỷ.

"Ngày mai trẫm sẽ phái vài người qua chỗ nàng, kẻ thông thạo y thuật, người biết chút võ công, nàng có thể yên tâm mà dùng.

Vị Ương Cung hãy lập một thiện phòng nhỏ, muốn ăn gì cứ bảo đầu bếp làm, trong cung không có thì ra ngoài cung mua, thiếu thứ gì cứ tìm Vương Phúc.

Lễ thỉnh an của hậu phi cũng miễn đi, nàng cứ việc an tâm dưỡng thai."

Lòng ta khẽ kinh ngạc.

Đây là đang bảo vệ hài t.ử trong bụng ta sao?

"Vậy... có cần giao lại cung quyền cho các phi tần không ạ?"

Ta dò hỏi.

"Nàng là Hoàng hậu, cung quyền tự nhiên phải nằm trong tay nàng."

Lời của đế vương khiến sự bàng hoàng trong lòng ta vơi đi phân nửa.

Nhưng cẩn trọng vẫn không bao giờ thừa.

Vạn nhất Ngài dự tính nuôi dưỡng ta thật tốt, chờ đến lúc sinh nở mới ra tay theo kiểu "bỏ mẹ giữ con"...

Nghĩ đến đây, ta không tự chủ được mà rùng mình một cái.

"Sao thế? Nàng lạnh à?"

Ngài quan tâm hỏi.

"Hoàng thượng, thiếp thấy sợ lắm."

Ta nghẹn ngào, ba phần thực, bảy phần diễn:

"Bản thân thiếp còn chưa kịp nhận ra thì đã có kẻ hạ d.ư.ợ.c vào tổ yến, nếu không phải đầu lưỡi thiếp nhạy bén nếm thấy vị lạ..."

Ta biết âm mưu quỷ kế chốn cung đình là trùng trùng điệp điệp, từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đến khi sinh nở và nuôi dạy đứa trẻ trưởng thành chẳng khác nào đi trên núi đao biển lửa.

Nhưng ta không ngờ chỉ vì mình thích một bát canh dưa chua mà đã khiến kẻ khác nhìn ra manh mấu.

Tâm cơ và thủ đoạn của bọn họ thực sự khiến ta không dám coi thường.

Ta tuy thông tuệ, nhưng kiến thức, kinh nghiệm và người tâm phúc chung quy không thể nhiều bằng họ.

Ở hậu cung này, đơn đả độc đấu không phải là kế lâu dài.

"Trẫm sẽ không cho phép bất cứ kẻ nào làm hại nàng."

Nhận được lời hứa này, ta vẫn chưa thể yên tâm.

Ta không chắc "bất cứ kẻ nào" đó có bao gồm chính Ngài hay không?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từ xưa đến nay, đế vương vốn vô tình.

Hôm sau, Phương Quý phi quỳ gối bên ngoài Vị Ương Cung.

Ta nghe Vương Phúc bẩm báo, chậm rãi đi tới cửa điện rồi lại khựng lại.

Phương Quý phi dưới trướng có hai hoàng t.ử ba công chúa, trưởng t.ử của nàng ta tuy là thứ xuất nhưng lại là Hoàng trưởng t.ử.

Ba vị công chúa đều đã xuất giá vào những gia tộc hiển hách.

Nàng ta thực chất không cần thiết phải hại ta.

Ngay cả khi hài nhi trong bụng ta bình an chào đời, dù là đích t.ử đi chăng nữa, thì để tranh đoạt ngôi vị với Đại hoàng t.ử đã phong vương kia cũng phải chờ rất nhiều năm nữa.

Mà nhiều năm như vậy, có thể xảy ra biết bao nhiêu "ngoài ý muốn"...

"Vương Phúc."

"Nương nương."

Vương Phúc cung kính đáp lời.

Ta liếc nhìn hắn, hỏi khẽ:

"Ngươi nói xem ta có nên ra ngoài không? Nhìn xem, trời hôm nay dường như sắp đổ mưa rồi."

Vương Phúc im lặng một lát rồi đáp:

"Nương nương thiện tâm."

Ta hiểu ý hắn.

Hắn là tâm phúc của đế vương, có những lời đế vương không tiện nói trực tiếp với ta thì sẽ mượn miệng Vương Phúc để truyền đạt.

Cuối cùng ta vẫn không ra ngoài gặp Phương Quý phi:

"Thúy Trúc, ngươi đi đỡ Phương Quý phi đứng dậy, tiễn nàng ta về đi."

Mặc dù ta chẳng làm gì cả, Phương Quý phi vẫn bị cấm túc nửa năm, phạt bổng lộc một năm.

Ba ngày sau, trong cung có một Tiệp dư c.h.ế.t đuối, nói là bất cẩn trượt chân.

Ta căn bản không tin.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Vị phân Tiệp dư không thấp, người hầu kẻ hạ ít nhất cũng cả chục người, đi theo bên cạnh không dưới hai ba kẻ, vậy mà trơ mắt nhìn chủ t.ử mình c.h.ế.t đuối sao?

Đêm đó, ta cố ý giả vờ gặp ác mộng rồi bừng tỉnh.

"Hoàng thượng..."

Ta nức nở khóc thấp, tay xoa lên cái bụng chưa hề nhô lên, cả người run rẩy.

"Đừng sợ, có trẫm ở đây."

Ngài ôn tồn an ủi.

Ta nhắm mắt giả vờ đã ngủ lại, nhưng ta biết rõ một người khi ngủ thật sự và một người giả vờ nín thở là hoàn toàn khác nhau.

Biết chắc đế vương vẫn chưa ngủ say, ta nhẹ chân nhẹ tay đứng dậy, khoác tùy ý chiếc áo choàng rồi ngồi thẫn thờ bên cửa sổ.

"Nương nương."

Thúy Trúc gọi khẽ.

"Thúy Trúc, hoàng cung này thật đáng sợ quá, nói c.h.ế.t là c.h.ế.t ngay được. Ta và trưởng tỷ xích mích bao nhiêu năm, nhưng ta cũng chưa từng nghĩ muốn tỷ ấy phải c.h.ế.t."

Dĩ nhiên, đó là lời dối trá.

Nếu không phải vì ta chưa có cơ hội, chưa thể xóa sạch dấu vết để bảo toàn bản thân, ta đã sớm tiễn Thịnh Ngọc Yến xuống hoàng tuyền rồi.

"Nương nương..."

Thúy Trúc nghẹn ngào khóc thành tiếng.

"Ngươi khóc cái gì? Nay trong bụng ta đã có hài t.ử, chỉ cần nó bình an chào đời, nuôi dạy nó khôn lớn, coi như ta cũng có một chỗ để mong chờ."

"Vậy còn... Hoàng thượng thì sao?"

Thúy Trúc hỏi.

Không hổ là kẻ lớn lên bên cạnh ta, ta vừa mở lời nàng đã biết ta định làm gì.

Câu hỏi này, hỏi rất hay.