Vị Ương Cung: Duy Ngã Độc Sủng

Chương 13



Nhìn Ngài bế hài nhi, gương mặt rạng rỡ niềm vui, còn không quên đưa tới cho ta xem.

"Xu Xu, nàng nhìn xem, Hoàng nhi của chúng ta sinh ra thật khôi ngô biết bao."

Ta nghiêng đầu nhìn qua.

Trong tã lót là một đứa bé da dẻ đỏ hỏn, nhăn nheo, trên người vẫn còn vương lại lớp màng thai.

Tuy chưa thể nói là đẹp, nhưng trái tim ta trong phút chốc bỗng mềm nhũn đến rối tinh rối mù.

Ta muốn gượng dậy ôm lấy con.

Đế vương vội đưa tay ấn vai ta xuống, ánh mắt đầy vẻ không đồng tình:

"Chờ nàng dưỡng sức cho tốt đã rồi hãy ôm nó."

Ta vừa mới thu dọn xong xuôi, thân thể quả thực vừa hư nhược vừa mệt mỏi.

Nhưng đây là đứa con ta hoài t.h.a.i mười tháng cực nhọc sinh ra, ta không nhịn được mà nhìn hết lần này đến lần khác, đưa tay khẽ nắn bóp bàn tay nhỏ xíu mềm mại của nó.

Sống mũi bất chợt cay cay, nước mắt chực trào.

"Sao đang yên đang lành lại thương cảm thế này?"

Đế vương hỏi khẽ.

Ngài dịu dàng lau đi giọt lệ nơi khóe mắt ta.

Nhìn vẻ ôn nhu và trìu mến trong mắt Ngài, ta dâng lên một cảm giác xao động:

"Thật tốt quá."

Ta không ngờ đế vương dành cho mẫu t.ử ta nhiều thứ hơn ta tưởng tượng rất nhiều.

Đích t.ử trung cung ra đời, đại xá thiên hạ, mở ân khoa.

Lễ tắm ba ngày phải làm thật lớn, đầy tháng cũng phải đại tiệc, lễ bách nhật lại càng không được sơ sài.

Đế vương muốn làm gì?

Trong lòng ta lờ mờ có chút suy đoán.

Thế nhưng vật cực tất phản, nhận được vinh quang tột đỉnh này đồng nghĩa với việc đẩy hài nhi vào nơi đầu sóng ngọn gió.

Trong lễ tắm ba ngày, đế vương bế hài nhi, dõng dạc tuyên bố trước quần thần:

"Đây là đích t.ử của trẫm, nay ban danh Cẩn Du, nhìn hài nhi xem..."

Ngài thao thao bất tuyệt nói rất nhiều lời tán dương hoa mỹ.

Khi Thúy Trúc bế Cẩn Du trở lại bên ta, con bé vẫn còn kích động không thôi:

"Nương nương, người không thấy cảnh đó đâu, người quỳ đông nghịt cả đại điện. Hoàng thượng bế tiểu hoàng t.ử, cái khí phách nhìn xuống chúng sinh ấy làm nô tỳ quỳ bên cạnh mà chẳng dám thở mạnh..."

Dù không thể có mặt, nhưng trong đầu ta đã tự hiện lên hình ảnh ấy.

Nhìn nhi t.ử đã ăn no ngủ ngon lành, ta thầm thề trong lòng, nhất định phải bảo vệ nó bình an trưởng thành.

Tướng phủ gửi thiếp xin vào cung thăm hỏi, khi đế vương hỏi ý kiến, ta không chút do dự mà cự tuyệt:

"Họ muốn làm gì, muốn nói gì, thiếp đều không muốn nghe, cứ để họ về đi."

Cửu hoàng t.ử có giỏi giang đến đâu thì cũng chỉ là phận thứ xuất.

Tâm tư của đế vương, ít nhiều gì các đại thần cũng đã đoán ra được vài phần.

Trên triều đình bắt đầu có đại thần khẩn cầu lập Thái t.ử.

Phe lập trưởng và phe lập đích tranh cãi túi bụi.

Đại hoàng t.ử đã cập quan nhiều năm, ba năm nữa là đến tuổi nhi lập, đủ thành thục ổn trọng, danh tiếng lại tốt.

Phe lập đích thì giữ vững quy củ tổ tông truyền lại, nhưng Thập Cửu hoàng t.ử mới được mấy tháng tuổi, có nuôi lớn được hay không vẫn còn là ẩn số...

Đế vương nổi trận lôi đình, chất vấn một câu:

"Chư vị ái khanh cảm thấy trẫm ngày mai sẽ băng hà hay sao?"

Lúc này hai phe mới hoàn toàn im bặt.

Nhìn vẻ giận dữ của Ngài, ta thử dò hỏi:

"Vậy Hoàng thượng tính toán thế nào? Tuy nói lập đích là quy củ tổ tông, nhưng Cẩn Du còn quá nhỏ, chẳng hiểu chuyện gì, sao có thể gánh vác trọng trách này."

Đế vương nhìn ta thật sâu hồi lâu mới buông một câu:

"Chờ hai năm nữa hãy nói."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta hiểu ngay, Cẩn Du có cơ hội đoạt đích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỉ cần qua hai năm nữa, nó biểu hiện thông minh lanh lợi là được.

Mà hai năm này, cũng đủ để ta thay nó trù mưu tính kế.

Tiệc đầy tháng còn long trọng hơn ta tưởng, tam công lục khanh cùng gia quyến lần lượt tiến lên bái kiến.

Cẩn Du mặc bộ đồ đỏ rực rỡ, được đế vương bế trong lòng, nó mở to đôi mắt tròn xoe, thỉnh thoảng lại phun bong bóng nhỏ.

Ta cầm khăn lau đi vệt nước dãi bên khóe miệng nó, đế vương liền đón lấy khăn, tự mình làm lấy.

Sau đó, nhi t.ử bị Ngài bế đi khoe với hoàng thân quốc thích và các vị đại thần.

Ta được dịp thanh thản, trò chuyện với các phu nhân, tiện thể xem xét xem ai có thể lôi kéo để trải đường cho tương lai của con mình.

Đêm tại Vị Ương Cung.

Vì có thêm tiểu hoàng t.ử mà không khí trở nên náo nhiệt lạ thường.

Khi ta tắm gội xong bước ra, đế vương đã chờ sẵn.

Ngài ngủ lại Vị Ương Cung đêm nay, không chỉ cho ta thể diện mà còn là minh chứng cho ân sủng tột cùng.

Ta không thể và cũng không muốn cự tuyệt.

Đến lúc tình nồng ý đượm, Ngài khàn giọng bảo ta gọi:

"Hạo lang."

Tim ta thắt lại, thân mình khẽ run rẩy, lập tức dùng bảy phần nhiệt tình để nghênh hợp ý Ngài.

Từ lúc mang thai, giữa chúng ta cũng có vài lần mây mưa, nhưng chưa bao giờ thấy Ngài thỏa mãn đến thế, không chỉ về thể xác mà còn ở tâm hồn.

Ngài thì thầm bên tai ta:

"Xu Xu lúc nãy thật nhiệt tình, không uổng công trẫm thanh tâm quả d.ụ.c gần một năm qua để giữ thân cho nàng."

Ta không biết lời này thật giả bao nhiêu.

Bởi năm vừa qua, Ngài vẫn thường lui tới hậu cung, ngủ lại cung điện của các phi tần khác.

Dù Ngài có thực sự sủng hạnh ai, ta cũng chẳng hề ghen tuông.

Ngài là đế vương, ta không thể khống chế, cũng chẳng thể can thiệp việc Ngài muốn sủng ái ai hay lúc nào thì "có mới nới cũ".

Không.

Có lẽ đế vương muốn thấy ta ghen tuông tranh sủng nên mới nói vậy.

"Vậy..."

Ta do dự hồi lâu mới ra vẻ lo lắng, bồn chồn hỏi nhỏ:

"Vậy sau này Hoàng thượng có thể chỉ ngủ lại Vị Ương Cung, chỉ làm Hạo lang của một mình thiếp thôi được không?"

Đế vương cười trầm thấp:

"Xu Xu, nàng có thể táo bạo hơn một chút nữa."

Nếu địa vị của hai ta ngang hàng, ta tự nhiên dám tùy ý làm bậy.

Nhưng Ngài là chúa tể thiên hạ, ta có mấy cái đầu để cho Ngài c.h.é.m?

Chỗ dựa của ta đã đủ vững chắc để không lo thất sủng hay bị đày vào lãnh cung chưa?

Ta không dám đ.á.n.h cược.

Đế vương không ép uổng ta, chỉ vỗ vỗ lưng ta:

"Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, ngủ đi."

Tướng phủ lại gửi thiếp vào cung lần thứ hai.

Ta sai Vương Phúc đi dò hỏi mới biết Cửu hoàng t.ử nạp trắc phi, mà vị trắc phi này lại m.a.n.g t.h.a.i từ trước khi vào cửa.

"Cái gọi là tình thâm như biển, hóa ra cũng chỉ đến thế thôi sao."

Ta mỉa mai.

"Nương nương, chuyện không đơn giản như vậy đâu."

Vương Phúc thấp giọng:

"Cửu hoàng t.ử phi và trắc phi xảy ra tranh chấp rồi cùng ngã xuống nước, cả hai đều đã sẩy thai."

Quả là một vở kịch cẩu huyết kịch tính.

Với cái nết kiêu ngạo ương ngạnh, lại ngu ngốc như Thịnh Ngọc Yến, ai hại ai thật khó mà nói trước.

Với cương vị Hoàng hậu, ta không phái người khiển trách tỷ tỷ, cũng không quở trách vị trắc phi kia, chỉ sai người ban thưởng ít d.ư.ợ.c liệu coi như xong nhiệm vụ.

Thế nhưng, trong lòng ta rốt cuộc đã có dự tính, và ta quyết định sẽ đ.á.n.h cược một phen để cầu xin đế vương một ân điển.