Vĩnh Hằng Chi Lộ

Chương 13: Trùng Ngọc



Khởi Tu ngồi phịch xuống đất, ánh mắt vẫn còn nhìn chằm chằm về phía ngôi miếu cũ kỹ trước mặt, đống lửa đã cháy nhỏ đi rất nhiều, chỉ còn vài đốm than đỏ lập lòe trong bóng tối, nhưng thứ khiến hắn không thể bình tĩnh lại không phải cái miếu quỷ dị kia nữa mà là những chuyện vừa xảy ra trong thức hải của mình.



Giếng Ngọc nói chuyện chỉ riêng việc đó thôi đã đủ khiến đầu hắn ong ong suốt cả nửa ngày, từ khi xuyên tới thế giới này, Giếng Ngọc có linh nhưng vẫn luôn tồn tại như một vật chết, thỉnh thoảng hiện ra màn hình kỳ quái rồi biến mất, ngoài việc hấp thu lực lượng và hỗ trợ hắn tu luyện thì chưa từng có bất kỳ phản ứng nào khác.



Nhưng hôm nay nó lại chủ động xuất hiện, chủ động nói chuyện còn nói với một tồn tại đáng sợ đến mức chỉ riêng khí tức xuất hiện đã khiến không gian xung quanh đông cứng lại, Khởi Tu nuốt khan một ngụm nước bọt ý thức lập tức chìm vào thức hải.



Vừa tiến vào bên trong hắn liền thấy Giếng Ngọc vẫn đứng sừng sững giữa hư vô như mọi khi, còn ở phía rất xa là viên đá đỏ đang lơ lửng một mình hai bên cách nhau tận mấy trăm trượng, giống như hai đứa trẻ đang giận nhau vậy.



Khởi Tu nhìn cảnh này khóe miệng giật giật:

"Không phải chứ..."



Ngay lúc đó màn hình quen thuộc đột nhiên hiện ra trước mặt hắn.

【Giải thích đặc biệt】

【BẤT CỐ THẦN】

【Danh hiệu: Thần Trùng Thời Thần】

【Tình trạng: Không thể hiện thế】

【Mức độ nguy hiểm với chủ thể: Gần như bằng không】



Khởi Tu ngẩn người:

"Gần như bằng không?"



Hắn còn nhớ rõ khí tức vừa rồi, chỉ riêng luồng khí đen kia thôi đã khiến hắn cảm giác bản thân còn không bằng hạt bụi, màn hình tiếp tục hiện chữ.



【BẤT CỐ THẦN không đáng sợ】

【Ít nhất đối với chủ thể hiện tại】

【Kẻ này mạnh, Nhưng điều kiện hiện thế vô cùng hà khắc, khả năng gặp lại gần như bằng không】



Khởi Tu chớp mắt:

"Khoan...thế vừa rồi là gì?"



Màn hình lại thay đổi.

【Chỉ là một điểm mốc】



Khởi Tu thở phào một hơi nếu chỉ là dấu vết còn sót lại mà đã kinh khủng như vậy, thế bản thể thật sự của BẤT CỐ THẦN sẽ đáng sợ đến mức nào, nghĩ thôi cũng khiến da đầu hắn tê dại.



Màn hình lại hiện thêm từng dòng chữ mới.

【BẤT CỐ THẦN rất khó hiện thế】

【Thời gian không đúng, địa điểm không đúng, nhân quả không đúng, người triệu hồi không đúng, cho dù hội tụ đủ điều kiện khả năng xuất hiện vẫn cực thấp】



Khởi Tu càng đọc càng thấy quái dị, tên này giống như không thuộc về thế giới này vậy, đúng hơn phải nói là không thuộc về bất kỳ thời đại nào mới đúng, hắn nhớ lại câu nói của Giếng Ngọc lúc trước.



"Đây là giờ Sửu."

"Không phải giờ Dần."



Nghe rất khó hiểu nhưng bây giờ hắn cũng lười suy nghĩ nữa, thứ vượt quá nhận thức quá nhiều có nghĩ cũng vô ích.



Màn hình tiếp tục hiện ra.

【Có những tồn tại cả đời gặp được một lần, đã gọi là đại duyên muốn gặp lần thứ hai khó như mò kim đáy biển】



Khởi Tu gật gù câu này hắn hiểu, nói trắng ra là hắn bây giờ không cần phải lo, cho dù hắn muốn tìm cũng tìm không thấy, cho dù nhớ thương cũng chẳng gặp lại được vậy thì sợ cái gì, Khởi Tu lập tức thấy dễ chịu hơn nhiều.



Đúng lúc ấy ánh mắt hắn chuyển sang viên đá đỏ đang nằm cô độc nơi góc xa thức hải:

"Thế còn nó?"



Màn hình lập giải thích.

【Tên: Trùng Ngọc】

【Nguồn gốc: Điểm mốc của BẤT CỐ THẦN】

【Tình trạng: Không rõ】

【Nguy hiểm: Không】



Khởi Tu nhíu mày:

"Điểm mốc là gì?"



Màn hình tiếp tục.

【Nó là một loại neo định vị, không phải bảo vật công kích không phải bảo vật phòng ngự, cũng không phải truyền thừa】



Khởi Tu đọc xong càng mơ hồ:

"Thế nó có tác dụng gì?"



Lần này màn hình im lặng khá lâu sau đó mới xuất hiện một hàng chữ.

【Chưa đủ điều kiện giải thích】



Khởi Tu:

"..."



Hắn rất muốn chửi người cái Giếng này cái gì cũng tốt, mỗi tội nói chuyện giống đang đánh đố, thậm chí nó còn không mở miệng nói chuyện với hắn mà chỉ dùng đến cái Hệ Thống lỏ do nó tự tạo ra để giao tiếp.



Nhưng ít nhất hắn cũng hiểu được một việc viên đá đỏ này không phải thứ nguy hiểm, nó chỉ là một dấu mốc mà BẤT CỐ THẦN để lại, còn về phần dùng làm gì hiện tại không biết, tương lai có lẽ sẽ biết hoặc có khi cả đời cũng chẳng biết.



Khởi Tu nhìn viên đá đỏ một lúc lâu, Trùng Ngọc vẫn lơ lửng bất động yên tĩnh như một khối hồng ngọc bình thường, không phát ra khí tức gì, không gây ảnh hưởng cũng không có ý định chạy lung tung, Khởi Tu thấy vậy cũng lười để ý hắn đứng dậy chuẩn bị rời khỏi thức hải, nhưng đúng lúc đó.



Một hàng chữ cuối cùng xuất hiện.

【Khuyến nghị】

【Tiếp tục mạnh lên Chủ Thể đừng quá để ý BẤT CỐ THẦN hiện tại ngươi còn quá yếu】



Khởi Tu nhìn dòng chữ ấy khóe miệng khẽ nhếch lên:

"Chuyện này không cần ngươi nhắc."



Hiện tại hắn mới chỉ là Bì Nhân Cảnh ngay cả Thể Huyết Cảnh còn chưa tới, những tồn tại như BẤT CỐ THẦN cách hắn quá xa, x đến mức không thể tưởng tượng nếu cứ mãi suy nghĩ về mấy thứ đó chi bằng nghĩ cách làm sao bò lên khỏi cái vực chết tiệt này còn thực tế hơn.



Ý thức vừa động Khởi Tu lập tức rời khỏi thức hải mở mắt ra, bầu trời dưới vực vẫn âm u như cũ đống lửa bên ngoài gần như đã tắt hẳn, ngôi miếu cũ kỹ vẫn đứng đó im lìm giống như đêm qua chưa từng có chuyện gì xảy ra.



Khởi Tu nhìn vào bên trong miếu ba pho tượng vẫn đứng im không nhúc nhích, không dị động bất thường không phát ra bất kỳ khí tức nào.



Hắn nhìn một lúc rồi bật cười.

"Được lắm, suýt chút nữa đã hù chết lão tử"



Nói xong hắn đứng dậy phủi bụi trên người vác Hắc Thiết Đao lên vai, ánh mắt dần nhìn về phía sâu trong đáy vực hắn có cảm giác nơi quỷ quái này vẫn còn có rất nhiều bí mật chưa được khám phá.



Khởi Tu đứng trên khoảng đất trống trước ngôi miếu cũ, ánh mắt nhìn lên vách vực cao đến mức không thấy đỉnh, hắn đã đi suốt mấy ngày qua, từ đá lởm chởm đến cây cối khô héo, gần như nơi nào có thể đi hắn đều đã đi qua.



Nhưng ngoại trừ đá với cây ra thì vẫn không tìm được đường thoát thân nào, nếu cứ tiếp tục mò mẫm như con ruồi không đầu thế này thì cho dù có thêm một tháng nữa cũng chưa chắc tìm được lối ra.



Nghĩ đến đây Khởi Tu liền quyết đoán không do dự thêm nữa, ý niệm vừa động Loạn Quỷ Phệ Thiên lập tức vận chuyển, 39 đầu lâu hư ảnh từ trong cơ thể lao ra bay lượn quanh người hắn, sau nhiều tháng nuôi dưỡng bằng máu thịt yêu thú thì số đầu lâu này đã mạnh hơn lúc trước rất nhiều.



Từng đôi mắt đen ngòm bên trong lóe lên ánh sáng u ám, Khởi Tu nhanh chóng điều khiển bọn chúng tụ lại thành một bệ đỡ phía dưới chân mình, những đầu lâu còn lại thì bám chặt lấy hai tay, hai chân cùng phần eo rồi đồng thời phát lực nâng hắn lên khỏi mặt đất.



Thân thể Khởi Tu lập tức từ từ bay lên. Tốc độ không nhanh, thậm chí có thể nói là khá chậm, nhưng khi thấy bản thân thật sự đang rời khỏi mặt đất hắn thiếu điều bật cười thành tiếng.



Một canh giờ không sao, năm canh giờ cũng chẳng sao, một ngày, một tuần hay thậm chí một tháng hắn đều chấp nhận được. Chỉ cần có thể thoát khỏi cái vực chết tiệt này thì mọi thứ đều đáng giá.



Khởi Tu điều động đầu lâu hư ảnh bám sát vách núi mà bay lên, khoảng cách luôn giữ trong phạm vi một trượng, tay phải hắn nắm chặt Hắc Thiết Đao, ánh mắt liên tục quan sát xung quanh. Nếu xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào hắn sẽ lập tức cắm đao vào vách vực để ổn định thân hình. Cứ như thế hắn chậm rãi đi lên.



Một khắc...hai khắc...thời gian lặng lẽ trôi qua bất chợt ánh mắt hắn sáng lên, vì ở cách đó không xa trên một khe đá nhỏ mọc ra một cây thấp bé chỉ cao chưa đến đầu gối, nhưng điều khiến hắn hắn chú ý không phải thân cây mà là ba quả đỏ như máu đang đung đưa trên cành, Khởi Tu theo phản xạ liền kích hoạt Cổ Bích Diện một màn sáng lập tức hiện ra trước mắt.



• Linh Dược: Huyết Chi Quả

• Phẩm Giai: Phàm Giai Ngũ Phẩm

• Công Dụng: Bổ sung khí huyết, tăng cường lực lượng thân thể, thích hợp cho Bì Nhân Cảnh cùng Thể Huyết Cảnh.



Vừa đọc xong Khởi Tu thiếu điều hét lên vui sướng. Hắn nhanh chóng điều động một đầu lâu lao tới cắn đứt cả gốc cây rồi đem về. Cầm ba quả đỏ rực trong tay hắn chỉ cảm thấy hô hấp cũng trở nên gấp gáp hơn, Linh dược đây là linh dược thật sự, không phải thịt yêu thú hay máu huyết bình thường nữa, nghĩ đến đây hắn không vội leo lên mà đổi ý ngay lập tức.



Một nơi sâu hun hút như thế này nếu có thể sinh trưởng linh dược thì chắc chắn không chỉ có một cây duy nhất, nếu cứ thế rời đi chẳng phải quá lãng phí thiên đại cơ duyên sao, Khởi Tu cười hắc hắc một tiếng rồi lập tức điều động các đầu lâu men theo vách núi bắt đầu tìm kiếm.



Một ngày nữa trôi qua, trong khoảng thời gian đó Khởi Tu điên cuồng tìm kiếm linh dược vừa thử phục dụng một Huyết Chi Quả để tu luyện, khi quả đầu tiên được nuốt xuống bụng, một dòng nhiệt lưu cực kỳ tinh thuần lập tức bùng nổ trong cơ thể hắn, khí huyết toàn thân như bị đổ thêm dầu vào lửa, trở nên hùng hậu rất nhiều.



Nhưng trước khi nguồn lực lượng kia kịp làm loạn thì Giếng Ngọc cùng Cổ Pháp đã đồng thời vận chuyển, toàn bộ dược lực được nghiền nát, luyện hóa rồi biến thành nguồn năng lượng tinh thuần nhất dung nhập vào từng tấc máu thịt của hắn, hiệu quả mạnh hơn việc săn giết yêu thú không biết bao nhiêu lần.



Khởi Tu lập tức tiến vào trạng thái tu luyện, khí huyết rung động không ngừng da thịt toàn thân căng cứng như mặt trống, sau ba canh giờ hắn đã hấp thu toàn bộ dược lực Huyết Chi Quả, cùng lúc có một tiếng nổ trầm thấp vang lên từ trong cơ thể hắn.



ẦM!!!



Khí huyết chấn động Bì Nhân Cảnh Tầng III

cùng lúc đó màn hình hệ thống do Giếng Ngọc tạo ra lập tức hiện lên.



•Chủ Thể : Việt

•Tuổi : 17

•Cảnh Giới : Bì Nhân Cảnh Tầng III

Tiến Độ: 367/1000



•Công Pháp :

Loạn Quỷ Phệ Thiên•[Cổ Pháp Ngụy Thuật]

Số Lượng: 39



•Thể Pháp :

Bất Diệt Chi Thể 1★•[Vô Hạn Thăng Tiến]

Ngang Bì Nhân Cảnh Tầng I

Tiến Độ: 648/1000



•Pháp Bảo : Cổ Bích Diện Cấp Bậc ?????

•??????....

•??????....

•??????....

•??????....



Nhìn màn hình hiện ra trước mắt Khởi Tu cười đến mức không ngậm được miệng, không phải vì tăng cảnh giới khiến hắn vui mà là hắn sắp gặp lại cái Gáo Ngọc kia rồi, thứ mà hắn ao ước vô cùng.



Không đợi thêm giây phút nào hắn lao vọt vào trong thức hải, đúng như hắn nghĩ cái Gáo Ngọc kia lại một lần nữa xuất hiện, lúc này đây hắn đã chắc chắn mỗi lần mình đột phá một cảnh giới thì Gáo Ngọc sẽ xuất hiện.



Khởi Tu nhanh chóng nhảy chân sáo chạy lại, không nói không rằng đưa tay cầm vội lấy Gáo Ngọc, đang muốn đưa lên miệng hôn một ngụm thì nó lại một lần nữa lao vụt khỏi tay hắn mà tránh né.



Thấy thế hắn chỉ biết thở dài ảo não, vì cái Gáo Ngọc kia vẫn không chịu chấp nhận tình cảm hắn dành cho nó, đành nghiêm túc trở lại hắn cầm nhẹ Gáo Ngọc đi đến bên miệng giếng.



“Trong có ba ngàn nước

Một gáo một thần thông

Vớt sao trời đào vàng

Quỷ Thần Vọng Nguyệt Tỉnh”



Những dòng chữ cổ xưa kia vẫn ảm đạm nằm ở nơi đó, không nghĩ nhiều hắn đưa Gáo Ngọc vào trong giếng múc lấy một gáo, vừa múc lên Gáo Ngọc ngay lập tức biến mất theo sau đó là một quả cầu sáng quen thuộc xuất hiện, Khởi Tu giơ tay chạm vào.



Ngao du thiên địa vô câu thúc...

Phóng khoáng vui ca tiếu cửu thiên....

•Bộ Pháp : Tiêu Dao Du Thiên Bộ



•Loại : Bộ Pháp Di Chuyển



•Cấp Bậc : ?????



•Giới Thiệu :

Tiêu Dao Du Thiên Bộ là một môn thân pháp cổ xưa không rõ nguồn gốc, lấy ý cảnh "Tiêu Dao" làm gốc, lấy thiên địa làm đường, lấy hư không làm cầu, người tu luyện không chỉ học cách di chuyển mà còn học cách thoát khỏi sự trói buộc của không gian, pháp tắc cùng thiên địa.



Bộ pháp được chia làm ba Thiên:

•THIÊN NHẤT - Du Thiên Bộ

"Thiên địa rộng lớn, không nơi nào không thể đi"



•THIÊN NHỊ - Toái Ảnh Bộ

"Người đi một bước, bóng hóa ngàn vạn"



•THIÊN TAM - Vô Cực Tiêu Dao

"Tâm ở đâu, thân tới đó"



Tương truyền khi tu luyện tới đại thành, người thi triển có thể ngao du tam giới, vượt qua mọi cấm địa, pháp trận, kết giới cùng phong tỏa không gian.



•Công Dụng :

: Tăng mạnh tốc độ di chuyển cùng khả năng phản ứng của người tu luyện lên mức vượt xa cùng cảnh giới, trong lúc di chuyển thân ảnh trở nên phiêu hốt khó lường, rất khó bị thần thức hoặc pháp thuật khóa chặt.



: Có thể mượn thế thiên địa cùng dòng chảy linh khí để giảm mạnh tiêu hao khi thi triển thân pháp, mỗi bước chân đều có thể để lại tàn ảnh hoặc huyễn ảnh mê hoặc đối thủ, khiến kẻ địch khó phân biệt thật giả.



: Khi gặp nguy hiểm có thể bộc phát tốc độ trong nháy mắt, thoát khỏi phạm vi công kích hoặc sự truy sát của cường địch.



: Theo cảnh giới tăng lên có thể đạp không mà đi, vượt núi băng biển, xuyên qua vực sâu, tiến vào những nơi người thường không thể đặt chân tới.



: Có khả năng làm suy yếu ảnh hưởng của các loại phong tỏa không gian, trọng lực, áp chế cảnh giới cùng một số loại pháp trận hạn chế hành động, tu luyện tới cảnh giới cao thâm có thể trực tiếp bước vào khe hở không gian, thực hiện dịch chuyển cự ly xa mà không cần trận pháp truyền tống.



: Toái Ảnh Bộ đại thành có thể hóa ra vô số thân ảnh mang theo khí tức tương tự bản thể, ngay cả thần thức cũng khó phân biệt thật giả.



: Vô Cực Tiêu Dao đại thành có thể khiến thân thể dung nhập thiên địa trong khoảnh khắc, xuất hiện tại bất cứ nơi nào thần niệm có thể chạm tới, khi đối mặt với các loại đại trận vây khốn, kết giới phong tỏa hoặc pháp tắc cầm cố, bộ pháp sẽ tự động tìm kiếm điểm yếu trong kết cấu không gian để thoát khỏi.



: Đạt tới cực hạn có thể một bước vượt qua giới vực, ngao du tam giới, hành tẩu giữa hư không vô tận mà không bị thiên địa bài xích.



•Khuyết Điểm :

: Tiêu hao linh lực cực lớn, đặc biệt là khi thi triển các năng lực liên quan tới không gian, càng về sau yêu cầu ngộ tính đối với không gian cùng pháp tắc càng cao, người có tư chất bình thường rất khó lĩnh ngộ.



: Nếu cưỡng ép thi triển vượt quá khả năng bản thân, thân thể có thể bị lực lượng không gian phản phệ, dẫn tới trọng thương, khi bị phong tỏa hoàn toàn bởi pháp tắc không gian cấp cao hoặc chênh lệch thực lực quá lớn, hiệu quả của bộ pháp sẽ bị suy giảm đáng kể.



: Thiên Tam - Vô Cực Tiêu Dao cực kỳ khó tu luyện, từ xưa đến nay rất ít người có thể chân chính đạt tới đại thành.



Khởi Tu mừng rỡ không thôi, lại đạt được một bộ công pháp khủng bố, cái giếng này đúng là không làm hắn thất vọng mà, nhưng vì cảnh giới quá thấp hắn vẫn chưa có ý định luyện môn Bộ Pháp này.