Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 192: Mệnh trung chú định tại nhất khởi



"Tôi đã bảo là những người đó đều nói xằng nói bậy mà! Để lần sau bọn họ còn nói nữa, xem tôi có xé xác cái mồm bọn họ ra không!" Mẹ Tưởng giận dữ nói.

Tưởng Xuân Hỉ điên cuồng gật đầu: "Đúng thế! Chính là bọn họ nói xằng nói bậy!"

Mẹ Tưởng hừ lạnh một tiếng: "Ruồi bọ không đậu lên quả trứng không có vết nứt, bản thân mày cũng phải chú ý, lần sau còn để người ta truyền đến tai bà già này, xem tao có thu xếp mày đầu tiên không!"

Tưởng Xuân Hỉ cúi đầu nhỏ giọng đáp một tiếng: "Biết rồi ạ, sau này con đều tránh xa anh ta ra."

Dù Quách Nhược Vô có mời nàng đến nhà anh ta đi chăng nữa, nàng cũng sẽ không đi!

Người đó kỳ kỳ quái quái, mỗi lần nàng nhìn thấy anh ta, trái tim đều đập rất nhanh, ngay cả mặt cũng phát nóng, giống như bị bệnh vậy.

Mẹ Tưởng thấy nàng thái độ tốt, trang này mới coi như lật qua được.

Sơn Tam

Ngay lúc Tưởng Xuân Hỉ tưởng rằng chuyện này đã xong xuôi, thì sáng sớm ngày hôm sau nhà nàng lại có một vị khách không mời mà đến.

Người đến chính là Quách Nhược Vô, anh ta đích thân mang theo đại lễ và bà mai lên cửa, nói là muốn cầu cưới Tưởng Xuân Hỉ.

Tưởng Xuân Hỉ nghe xong há hốc mồm, mẹ Tưởng lạnh mặt lườm nàng một cái: "Mày cứ ở trong phòng mà đợi! Bà già này ra ngoài xem thử, để xem tao quay lại thu xếp mày thế nào!"

Tưởng Xuân Hỉ bĩu môi, đem mọi thù hằn ghi hết lên đầu Quách Nhược Vô.

Mẹ Tưởng nhìn sính lễ bày trong sân, bên trong cư nhiên còn có một đôi hồng nhạn.

Bà tuy kinh ngạc, nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ kẽ: "Hai vị đây là ý gì?"

Bà mai mỉm cười: "Một nhà có con gái trăm nhà cầu, tiểu t.ử họ Quách cũng chẳng có bậc trưởng bối nào, nên mới mời lão bà t.ử tôi qua đây nói giúp. Tôi thấy hai đứa trẻ này cũng coi như xứng đôi, nếu có thể thành, đó định nhiên là thiên tác chi hợp."

Một người đàn ông hai mươi tuổi, muốn cưới đứa con gái mười bốn tuổi nhà bà, mẹ Tưởng tự nhiên trong lòng không thoải mái.

"Con gái tôi còn nhỏ, chưa có ý định gả con, các người mang đồ về đi!" Bà không khách khí mà hạ lệnh đuổi khách.

Lý bà mai gặp phải nhà chủ không nể mặt mũi chút nào thế này cũng thấy bất lực, theo bản năng quay đầu nhìn Quách Nhược Vô.

Chỉ thấy Quách Nhược Vô bị người ta làm mất mặt, trên mặt cũng chẳng giận chẳng hờn, chỉ riêng tính tình này mà nói, thực sự là một nhân tuyển rất thích hợp.

Cái nhà họ Tưởng này cũng không biết nghĩ gì nữa, một gia đình tốt thế này lên cửa cầu cưới mà bọn họ đều không đồng ý, chẳng biết định tìm cho con gái một người đàn ông thần tiên phương nào?

Bà làm mai bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ làm mai tầm bậy. Thành công bao nhiêu đôi, đôi nào cũng phu thê hòa thuận, tương kính như tân, nhà họ Tưởng đúng là không biết tốt xấu.

Cứ theo con mắt của bà, đám thanh niên trong thôn thực sự chẳng ai có được khí độ như tiểu t.ử họ Quách này.

Quách Nhược Vô đã sớm liệu trước thái độ của bà, cũng không thấy tức giận.

Thấy Lý bà mai nhìn về phía mình, anh ta dứt khoát trực tiếp nói: "Tưởng bá mẫu, không biết có thể cho tiểu t.ử nói riêng vài câu được không?"

Mẹ Tưởng không biết trong hồ lô anh ta bán t.h.u.ố.c gì, nhưng vẫn đồng ý.

"Anh theo tôi vào đây!"

Hai người đi vào nhà chính, mở rộng cửa lớn, có thể nhìn thấy họ đang nói chuyện, nhưng không nghe rõ họ nói gì.

Chỉ nghe Quách Nhược Vô thẳng thắn nói: "Bá mẫu, con muốn rước Hỉ Muội về nhà."

Mẹ Tưởng nhướng mày: "Anh đừng có mà mơ!"

Quách Nhược Vô cũng không giận: "Thực không giấu gì bà, Hỉ Muội mệnh trung có một kiếp, vài ngày trước vừa được người ta cải biến mệnh cách, kiếp này coi như tạm thời vượt qua được. Nhưng cái thứ ông trời muốn đ.á.n.h xuống, không phải hôm nay thì cũng là sớm muộn thôi. Nếu bà gả Hỉ Muội cho con, con có thể bảo đảm cô ấy cả đời thuận toại."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mẹ Tưởng nghe mà chân mày nhíu c.h.ặ.t: "Nói xằng nói bậy! Đám thầy phong thủy các anh toàn nói nhảm! Con gái tôi đang yên đang lành, có thể có kiếp nạn gì!"

Ấn tượng của bà đối với Quách Nhược Vô lúc này giảm xuống mức cực điểm, người đàn ông này vì muốn cưới con gái bà cư nhiên có thể bịa ra loại chuyện nhảm nhí này.

Quách Nhược Vô biết bà không tin: "Trên đầu ba thước có thần linh, con xin thề trước Tam Thanh gia gia, nếu có nửa lời gian dối, xin để con thân t.ử đạo tiêu."

Đây có thể nói là lời thề độc địa nhất rồi, ý nghĩ của mẹ Tưởng không còn kiên định như trước nữa.

Chẳng lẽ... con gái thực sự có kiếp nạn gì sao?

Con gái từ nhỏ đã được cả nhà cưng chiều lớn lên, cả nhà bà tuyệt đối không thể nhìn nàng chịu nửa điểm uất ức.

"Trong thôn có bao nhiêu con gái, sao anh lại cứ nhắm trúng Hỉ Muội nhà tôi?" Mẹ Tưởng thực sự không hiểu.

Thiếu nữ đến tuổi trong thôn không ít, Hỉ Muội nhà bà còn nhỏ, chẳng rõ vì sao lại bị nhìn trúng.

Quách Nhược Vô cũng thở dài: "Tất cả đều là mệnh số, mệnh của hai đứa con đã buộc c.h.ặ.t vào nhau rồi."

Anh ta nói những lời huyền bí, cũng không nói rõ mình nhất kiến chung tình với Hỉ Muội thế nào, không nàng không cưới ra sao.

Nhưng chính vì cách nói như vậy, trái lại lại khiến mẹ Tưởng tin phục.

Bà mím môi suy tính hồi lâu, cuối cùng gật đầu đồng ý: "Được! Nhưng con gái tôi còn nhỏ, nhất định phải đợi nó cập kê xong mới được xuất giá."

Quách Nhược Vô chắp tay: "Đa tạ nhạc mẫu đại nhân thành toàn, đó là đương nhiên, thời gian hai năm tiểu t.ử vẫn chờ được."

Lý bà mai đứng trong sân, nhìn hai người trong nhà không biết nói những gì, đến khi Quách Nhược Vô trở ra liền báo cho bà biết chuyện này đã thành!

Bà lập tức hỉ hả khôn xiết: "Đúng là chuyện tốt mà! Mẹ Hỉ Muội này, bà đúng là tinh tường, tin tôi là chuẩn không cần chỉnh. Lão bà t.ử tôi làm mai bao nhiêu năm, nhìn một cái là biết Hỉ Muội gả qua đó sẽ được sung sướng."

Đã định xong chuyện rồi, nếu còn tỏ vẻ thì sẽ đắc tội người ta, mẹ Tưởng cũng cười rộ lên: "Thành! Tôi tin bà một lần, nếu sau này tiểu t.ử này không dựa dẫm được, tôi nhất định tìm bà tính sổ đấy!"

Lý bà mai lập tức bày tỏ thái độ: "Đến lúc đó không cần bà nói, lão bà t.ử tôi đích thân lên tận cửa đòi lại công bằng cho Hỉ Muội!"

Mẹ Tưởng dâng trà ngon nhất trong nhà, khoản đãi t.ử tế một phen, mới tiễn họ ra về.

Tưởng Xuân Hỉ ở trong phòng sốt ruột đến vò đầu bứt tai, đợi hồi lâu mới nghe thấy tiếng mẹ tiễn người ra cửa.

Nàng ghé vào cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy người đã đi hết, nhưng đồ đạc vẫn còn bày trong sân, lòng nàng bỗng chốc trở nên phức tạp.

Nàng nhảy xuống khỏi giường sưởi, lao đến trước mặt mẹ: "Mẹ, rốt cuộc là chuyện thế nào ạ?"

Mẹ Tưởng nhìn đứa con gái nhỏ trước mặt, tâm tình còn phức tạp hơn cả nàng: "Không có chuyện gì lớn, chỉ là định thân cho mày thôi."

Tưởng Xuân Hỉ há hốc mồm, ngây người ra, hồi lâu sau mới hoàn hồn: "Là... là cái anh... Quách Nhược Vô đó sao?"

Mẹ Tưởng khẽ gật đầu: "Ừm, là anh ta."

Tưởng Xuân Hỉ mím môi không nói gì nữa, mẹ Tưởng cúi đầu nhìn nàng, cũng chỉ thấy mỗi đỉnh đầu.

"Được rồi, đã định thân xong rồi thì sau này mày cũng an phận một chút, bớt chạy ra ngoài đi. Tao thấy Quách Nhược Vô đó cũng là đứa trẻ ngoan, gia cảnh sung túc, hiếm có là nhà không còn cha mẹ già. Mày vốn dĩ đã lười, gả qua đó lo liệu tốt cho hai đứa là được. Sau này hai đứa có con, mẹ sang trông cháu cho, đằng nào anh cả mày cũng chẳng biết bao giờ mới về được."

Tưởng Xuân Hỉ nghe mà ngây ngô cả người, sao mới vừa định thân mà mẹ nàng đã nghĩ đến chuyện con cái rồi, thật đáng sợ.

"Mẹ!" Nàng cao giọng hét lên một tiếng, "Mẹ nói bậy gì thế! Con không thèm lấy chồng đâu!"

Nàng vừa nói vừa bịt tai chạy biến vào phòng.