Đầu tiên là một đôi tay, tiếp theo là hai cái chân, cuối cùng ngay cả thân trên cũng từ trong đống cỏ chui ra ngoài.
Hình ảnh của người này cũng nhếch nhác hết mức, nhưng sau khi Ngô Tích Nguyên nhìn rõ diện mạo của cậu ta, cả người cũng sững lại.
"Tông Nguyên?!"
Sao cậu ta lại ở đây?!
Mục Tông Nguyên cũng không ngờ tới, đống rơm rạ mà cậu dùng để ẩn thân lại bị người khác phát hiện, hơn nữa người phát hiện ra đống rơm này cư nhiên lại là một người quen.
"Ngô Tích Nguyên?" Cậu cũng gọi một tiếng.
Lúc cậu rời khỏi Ngô gia, Ngô Tích Nguyên vẫn còn là một kẻ ngốc cực kỳ bài xích sự hiện diện của cậu.
Giống như một đứa trẻ tranh sủng, Mục Tông Nguyên cũng biết mình đang ăn nhờ ở đậu, vả lại cậu chấp nhất làm gì với một kẻ ngốc chứ? Thế nên lúc đó mới không thèm để ý đến anh.
Nhưng lần này, Ngô Tích Nguyên mà cậu gặp lờ mờ có chút không giống với vài lần trước.
"Là tôi." Ngô Tích Nguyên đáp một tiếng, mới chuyển sang hỏi: "Sao cậu lại ở đây?"
Kiếp trước gia đình anh không hề thu nhận Mục Tông Nguyên, cuộc chiến tranh đoạt vương vị giữa các hoàng t.ử cũng không lan tới người nhà anh.
Chỉ là sau này khi anh nhập triều làm quan, anh mới tự mình chọn phe.
Sơn Tam
Mục Tông Nguyên tuổi còn nhỏ, trên đường đi này thực sự đã nếm trải đủ mọi khổ cực.
Hạ Lập Hành người vốn bảo vệ cậu, cách đây vài ngày phát hiện có người theo dõi họ, ông ta đã tự nguyện đề nghị ra ngoài để dẫn dụ người đó đi, bảo cậu ở đây đợi ông ta quay lại.
Thế nhưng cậu đợi lần này, đã đợi ròng rã suốt hai ngày.
Cậu cũng không dám bảo đảm Hạ Lập Hành có gặp chuyện gì hay không, liệu có thể vẹn toàn trở về hay không.
Cậu hiện tại không có ai để nương tựa, tuy rằng nội tâm thực sự hoảng loạn vô cùng, nhưng ngoài mặt trông vẫn bình thản như không.
Chỉ thấy cậu hếch cằm, giữ khuôn mặt nhỏ lạnh lùng nói: "Miễn bàn."
Chỉ là lời vừa dứt, cái bụng nhỏ của cậu đã "ùng ục" kêu lên.
Ngô Tích Nguyên đứng cách cậu không xa, vừa hay nghe thấy rõ mồn một.
Nhìn lại gương mặt nhỏ của cậu đã gầy đến mức biến dạng, anh cũng bất lực lắc đầu, từ trong tay nải lấy ra một miếng lương khô do nương t.ử gói cho anh, đưa cho Mục Tông Nguyên.
"Ăn đi."
Mục Tông Nguyên trái lại không khách khí với anh, trước tiên là cả nhà họ Ngô có quan hệ không hề nông cạn với cậu. Thứ hai, việc cậu gặp Ngô Tích Nguyên cũng hoàn toàn là tình cờ, anh không thể nào mang theo một miếng bánh có độc trong tay nải bên mình được.
Cậu tuy rất đói nhưng động tác nhai vẫn tao nhã như trước kia, chỉ là, trông có vẻ hơi vội vàng một chút.
Ngô Tích Nguyên thấy hai cái má cậu nhét đầy ụ, nhai hồi lâu vẫn chưa nuốt xuống, bèn mở túi nước mang theo bên người đưa cho cậu.
Mục Tông Nguyên sau khi ăn no uống đủ, mới trả lại túi nước cho anh, đồng thời nói một tiếng cảm ơn.
"Cảm ơn."
Ngô Tích Nguyên vặn c.h.ặ.t túi nước lại, hỏi cậu: "Chẳng phải các người đã đi từ lâu rồi sao? Sao cậu vẫn còn ở đây?"
Mục Tông Nguyên ăn của người thì ngại miệng, nhận của người thì nể mặt, bèn nhỏ giọng nói: "Hạ tướng quân nói, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, nếu chúng tôi trốn ở đây, bọn họ nhất định không ngờ tới."
Ngô Tích Nguyên thở dài một tiếng: "Nếu đúng như cậu nói, vậy tôi thấy cậu nên trốn ở trong Ung Châu thành."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mục Tông Nguyên nghiêm túc cân nhắc khả năng của lời này, sau đó vô cùng thận trọng gật đầu: "Tôi thấy anh nói rất có lý, chỉ là nếu tôi theo anh vào Ung Châu thành, Hạ tướng quân quay lại không tìm thấy tôi thì biết làm sao?"
Ngô Tích Nguyên nhìn cậu định thần, bỗng nhiên nói: "Nếu đã ở bên ngoài lo sợ cả ngày như vậy, tại sao cậu không về kinh?"
Sắc mặt Mục Tông Nguyên lập tức thay đổi: "Anh thì hiểu cái gì? Bọn họ đều muốn tôi c.h.ế.t đấy! Nếu tôi về kinh, e là còn chưa qua được Hoàng Hà đã c.h.ế.t t.h.ả.m trên đường rồi."
Ngô Tích Nguyên lại hỏi: "Cậu có biết là ai muốn g.i.ế.c cậu không?"
Mục Tông Nguyên gật đầu, thấy anh định nói thêm, liền nhanh ch.óng ngắt lời anh: "Có những chuyện anh không nên biết, không cần hỏi nhiều."
Ngô Tích Nguyên cũng không hỏi, mà thay cậu hiến kế: "Cậu cứ lén lút như thế này, ăn không no mặc không ấm, suốt chặng đường chịu đủ mọi khổ sở, chưa chắc đã có thể bảo đảm bản thân sống sót. Tại sao không đường đường chính chính về kinh?"
"Đường đường chính chính?" Mục Tông Nguyên mặt đầy nghi hoặc, bày ra tư thế sẵn sàng lắng nghe.
Ngô Tích Nguyên cũng chỉ là thuận miệng chỉ điểm cậu một câu: "Đông xưởng và Đại trưởng công chúa trước đó có tranh chấp, Đại trưởng công chúa lại có mâu thuẫn với Yến Vương, Yến Vương nhìn Đông xưởng không thuận mắt đã lâu. Nếu cậu có thể khiến ba phương bọn họ kiềm chế lẫn nhau, tuyệt đối có thể bảo đảm cậu bình bình an an, suốt chặng đường vô cùng thoải mái mà về kinh."
Mục Tông Nguyên nghe lời này, bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Người đàn ông của chị Cửu Nguyệt quả nhiên lợi hại, xem chừng người được chị nhìn trúng cũng chẳng phải hạng tầm thường.
Cái chủ kiến anh đưa ra này, sao trước đây mình lại không nghĩ tới nhỉ?
Cậu suy tính một lát, rồi nói: "Nhưng muốn kiềm chế bọn họ, trước tiên tôi phải vào được Ung Châu thành một cách bình an vô sự đã, điều này có chút khó khăn."
Ngô Tích Nguyên lại lắc đầu: "Cậu có phải đã lâu rồi không soi gương?"
Mục Tông Nguyên không hiểu lời này của anh có ý gì, nhưng vẫn gật đầu: "Muốn sống sót thì không cần quá để ý đến hình tượng."
Ngô Tích Nguyên thấy cậu hiểu sai ý, bèn tiếp lời: "Tôi chỉ là muốn nói với cậu, nửa năm trôi qua, cậu hiện giờ đã gầy đến mức biến dạng. Thêm vào đó là bộ quần áo vải thô trên người, e là ngay cả nương của cậu có đến đây cũng không nhận ra cậu đâu."
Mục Tông Nguyên hơi ngẩn ra, sau đó cúi đầu nhìn kỹ trang phục trên người mình.
So với nửa năm trước, cậu quả thực đã cao lên một chút, cũng gầy đi nhiều.
Có lẽ Ngô Tích Nguyên nói đúng, cậu căn bản không cần phải đông trốn tây tránh, cứ thế nghênh ngang đi vào, cũng căn bản không có ai có thể nhận ra cậu.
"Bây giờ anh định đi đâu?" Ngay sau đó cậu lại nhìn về phía Ngô Tích Nguyên.
Ngô Tích Nguyên chỉ về hướng Ung Châu thành: "Tôi đến bên đó đọc sách."
Mục Tông Nguyên khẽ gật đầu: "Vậy tôi sẽ cùng anh vào Ung Châu thành."
Ngô Tích Nguyên biết thân phận của cậu, cũng là mệnh mình tốt, có thể lúc cậu còn nhỏ kết một thiện duyên, điều này đối với sự phát triển sau này của anh tuyệt đối có tác dụng to lớn.
"Cũng được, vậy thì cùng nhau làm bạn đi."
Ngay lúc anh định đi, lại bị Mục Tông Nguyên gọi lại: "Chờ đã, tôi còn hành lý chưa lấy."
Cậu lại chui vào đống rơm rạ, lấy ra một cái túi nhỏ.
Túi nặng trĩu, không biết bên trong đựng những thứ gì, Ngô Tích Nguyên cũng không hỏi nhiều.
Mục Tông Nguyên cầm một cành cây, vẽ một vài ký hiệu mà anh căn bản nhìn không hiểu bên cạnh đống rơm, sau đó mới vứt cành cây đi, phủi phủi bụi trên tay, nói: "Chúng ta đi thôi?"
Có lẽ vì lý do phương Bắc đang đ.á.n.h trận, bên ngoài Ung Châu thành vây quanh một đám lớn lưu dân.
Các thị vệ từng người cầm đại đao trường mâu, không cho đi qua.
May mà Ngô Tích Nguyên có văn thư do Khổng Lập Hưng đưa cho trước đó, lúc này mới khiến những thị vệ đó nới lỏng vòng vây, cho hai người bọn họ vào thành.