Đến lúc đó mẹ chồng nàng nhất định sẽ nể mặt nàng mà cho đồ, nhưng một khi đồ đã đưa ra rồi, sau này nàng làm sao ngẩng đầu lên nổi ở nhà chồng?
Nhà mẹ đẻ cần giúp đỡ thì cũng thôi đi, dù sao cũng còn nói xuôi được, sao đến cả nhà cậu cũng tới vòi vĩnh thế này?
Trương Ngụy thấy nàng đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, tưởng nàng không nghe thấy lời mình, cũng có chút đợi không kịp, bèn tự mình tiến về phía trước mặt Tô Cửu Nguyệt.
"Cửu Nha? Sao thế, lâu ngày không gặp, không nhận ra cậu nữa à. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cậu cũng suýt chút nữa không nhận ra cháu đấy, trước đây đã biết Cửu Nha nhà mình sinh ra đã có tướng mạo tốt, giờ trưởng thành đúng là nữ đại thập bát biến nha! Theo cậu thấy ấy à, thật đúng là để thằng nhóc ngốc nhà họ Ngô kia vớ được món hời lớn rồi!"
Một gương mặt tươi cười sáp lại gần, bao nhiêu năm qua hắn chẳng thay đổi là bao, vẫn cứ là hạng gặp người nói lời người, gặp quỷ nói lời quỷ.
Chỉ bằng cái miệng này, chẳng biết hắn đã dỗ dành lấy đi từ nhà nàng bao nhiêu đồ tốt.
Lần này trên người hắn mặc một bộ trường bào màu đại thanh, trên đầu quả nhiên đội một cái ngân quan, có thể thấy hắn thực sự đã gặp được kỳ ngộ lớn lao nào đó.
Chỉ là bộ dạng ăn diện này phối với gương mặt dạn dày sương gió của hắn, thực sự có chút không hợp nhau.
Tầm mắt của Tô Cửu Nguyệt lại rơi trên chân hắn, đợi nhìn rõ đôi ủng sau đó, chân mày Tô Cửu Nguyệt nhíu c.h.ặ.t lại.
Thứ hắn đi dưới chân không phải loại ủng bình thường, mà là một đôi ủng quan.
Lần trước lúc nàng lên trấn đã thấy trên chân A Đại, ngay cả đám nha dịch ở huyện nha cũng không có tư cách đi loại này, hắn sao lại có thứ này?
Trong lòng Tô Cửu Nguyệt tràn đầy nghi hoặc, nhưng lúc này chẳng có ai có thể giải đáp cho nàng.
Nàng ngẩng đầu lên, tạm thời gạt bỏ những thứ này ra sau đầu, chuyển sang hỏi tiểu cậu của mình: "Sao cậu lại tìm được tới tận đây ạ? Mẹ cháu sống có tốt không?"
Trương Ngụy cũng ngẩn ra, rõ ràng không ngờ nàng lại nhắc đến mẹ mình.
Nhưng hắn nhanh ch.óng phản ứng lại, mặt mày hớn hở: "Mẹ cháu tốt lắm! Ăn no, mặc ấm, cháu cứ yên tâm, cậu cháu sẽ không để cô ấy chịu thiệt thòi đâu."
Sơn Tam
Đối với lời của hắn, Tô Cửu Nguyệt giữ thái độ hoài nghi.
Trước đây nàng từng nghe mấy nàng dâu trẻ trong làng kể lại, nghe nói sau khi mẹ nàng về nhà ngoại, cậu mợ đều tỏ thái độ khó chịu với bà.
Làm phận con cái nàng không phải không xót xa, chỉ tiếc là chút tình thân mỏng manh đó cũng đã tiêu hao sạch sẽ trong mười ba năm có hạn của nàng rồi.
Cứ phải để bà chịu chút khổ cực, bà mới nhận ra ai mới là người thật lòng thật dạ tốt với mình.
Chỉ tiếc là mấy tháng đã trôi qua rồi mà mẹ nàng vẫn u mê bất ngộ như trước.
Vậy thì còn gì để nói nữa đâu?
"Thế thì tốt rồi, cháu tự nhiên biết cậu là người chu đáo, nhất định sẽ chăm sóc tốt cho mẹ."
Trương Ngụy cười gượng gạo, liền thấy đứa cháu gái nhỏ này bưng cái vò đặt bên cạnh ruộng lên, rót một bát nước uống cạn, rồi mới cầm bát không nhìn về phía hắn: "Cậu ạ, cậu có muốn làm một bát không?"
Trương Ngụy lần này tới là có chính sự, đâu có tâm trí nào mà uống nước.
Bèn xua tay: "Thôi khỏi, cháu cứ tự uống đi."
Tô Cửu Nguyệt lại đem cái bát úp ngược lên vò nước, mới đứng thẳng người hỏi hắn: "Cậu lặn lội đường xa tới tìm cháu, chắc không phải để nói mấy lời vô thưởng vô phạt này chứ ạ? Nếu cậu còn không nói, cháu phải đi làm việc tiếp đây."
Trương Ngụy có thể cảm nhận rõ ràng đứa cháu gái này không mấy thân thiết với hắn, thấy nàng làm bộ muốn đi, vội vàng gọi giật lại: "Ấy! Khoan đã!"
Tô Cửu Nguyệt quay người lại: "Phải nói trước cho rõ đã ạ, trên người cháu thực sự không có tiền bạc đâu, tiền trong nhà đều do mẹ chồng quản, phu quân cháu mấy hôm trước khám bệnh tốn không ít tiền, giờ đi học khai tiêu lại càng lớn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tóm lại, trước khi hắn mở miệng, cứ than nghèo kể khổ trước là không bao giờ sai.
Trương Ngụy nghe lời này của nàng thì cười ngượng nghịu.
"Xem cháu nói cái gì kìa, cậu làm sao có thể đòi tiền của cháu chứ?"
"Thật ạ?" Gương mặt Tô Cửu Nguyệt viết đầy vẻ không tin.
Trương Ngụy lập tức vỗ n.g.ự.c bảo đảm: "Tự nhiên là thật rồi, cậu giờ có tiền rồi!"
Hắn vừa nói vừa ra hiệu cho Tô Cửu Nguyệt nhìn cái ngân quan trên đầu: "Cháu nhìn cái này xem, bạc ròng đấy! Một cái ngân quan lớn thế này, nói ít cũng phải hai mươi lạng chứ hả?"
Tô Cửu Nguyệt thuận thế nói: "Oa! Cậu, cậu thật là lợi hại! Cậu xem cậu đã phát tài rồi, hay là cậu cho cháu mượn ít tiền đi?"
Trương Ngụy ngẩn ra, hắn sống đến từng này tuổi, đây là lần đầu tiên có người tìm hắn mượn tiền.
Liền nghe Cửu Nguyệt nói tiếp: "Kìa! Cậu xem cháu nói cái gì vậy chứ, hai cậu cháu mình đâu cần phải khách sáo thế? Hay là cậu cứ coi như lì xì cho cháu gái đi ạ!"
Đây cũng là chiêu Tô Cửu Nguyệt mới đọc được trong sách mấy hôm trước, họ gọi chiêu này là gậy ông đập lưng ông.
Đối phó với kẻ da mặt dày thì da mặt phải dày hơn cả hắn.
Trương Ngụy vốn nổi tiếng keo kiệt khắp vùng mười dặm tám làng, Tô Cửu Nguyệt cũng thực sự không định đòi được tiền từ chỗ hắn.
Chẳng qua chỉ là muốn dọa hắn một chút, để sau này hắn đừng tới tìm nàng nữa thôi.
Thế nhưng ai mà ngờ, lần này nàng lại đ.á.n.h giá thấp vị cậu này của mình rồi.
Trương Ngụy tuy xót tiền, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn nghiến răng, từ trong n.g.ự.c móc ra khoảng mười đồng tiền lớn đưa cho Tô Cửu Nguyệt.
"Này! Chỗ tiền này cháu cứ cầm lấy mà tiêu, muốn mua gì thì mua!"
Nghe cái giọng điệu này cứ như thể hắn đưa mười lạng vàng không bằng, lại còn muốn mua gì thì mua? Không sợ người ta cười rụng răng chắc.
Tô Cửu Nguyệt thấy buồn cười trong lòng, bèn cũng không khách sáo với hắn, đem mười đồng tiền lớn này tung hứng trên tay, tiếng đồng thanh chạm vào nhau nghe rất vui tai.
"Cậu ạ, giờ cháu không còn là trẻ con nữa rồi, e là chỗ tiền này căn bản không đủ dùng đâu. Thật không giấu gì cậu, Tích Nguyên nhà cháu chỉ mua một thỏi mực thôi đã mất một trăm đồng tiền lớn rồi."
Nhà Trương Ngụy không có người đi học nên cũng không rõ mấy thứ này.
Trước đây nghe người ta nói, một nhà muốn nuôi được một người ăn học thì đều phải thắt lưng buộc bụng, hắn còn tưởng người ta nói quá.
Giờ nghe đứa cháu gái nói vậy, hắn suýt nữa kinh ngạc đến rớt cả cằm.
"Cái... đắt thế cơ à?"
Tô Cửu Nguyệt nghiêm mặt gật đầu: "Đương nhiên rồi ạ, đấy là bọn cháu còn chưa dám mua loại mực đặc biệt tốt, chỉ là mua đại dùng tạm thôi."
Trương Ngụy lại đấu tranh tư tưởng hồi lâu, nghĩ ngợi một hồi mới từ trong túi thơm móc ra thêm hai miếng bạc vụn đưa qua.
"Chỗ này chắc là đủ rồi chứ? Đây là tiền riêng của cậu đấy, thực sự hết sạch rồi!"
Tô Cửu Nguyệt nhìn bạc vụn trong tay, ước chừng khoảng ba lạng, trong lòng nhịn không được thấy buồn cười. Nàng chưa bao giờ nghĩ có ngày lại có thể lấy được tiền từ tay cậu mình, đúng là thấy được tiền quay đầu rồi!
Nàng vui vẻ cất bạc vào n.g.ự.c, hành lễ với cậu mình một cái: "Tuy rằng vẫn chưa đủ dùng cho lắm, nhưng cũng đa tạ cậu đã giúp cháu. Cậu tìm cháu rốt cuộc là có chuyện gì, cậu cứ nói thẳng đi ạ, nếu cháu giúp được nhất định sẽ không từ chối."