Quách Lệnh Nghi từ phía sau Ngô Tích Nguyên bước ra, khẽ nhún người hành lễ với hai người họ: "Tích Nguyên, vậy tôi đi trước đây, chúng ta để lần sau nói tiếp."
Tô Trang cũng lúc này mới nhìn rõ dung mạo của cô ta, quả là một tiểu gia bích ngọc tướng mạo đoan trang, thân hình yểu điệu.
Ông nhướng mày, thầm nghĩ trong lòng, tiểu t.ử này đúng là vận đào hoa không tệ nha!
Thế nhưng, ngay giây tiếp theo liền nghe Ngô Tích Nguyên nói.
"Quách tiểu thư không cần thiết như vậy, tôi cùng cô không có gì để nói cả." Ngô Tích Nguyên từ chối một cách dứt khoát, không hề có một chút thương hoa tiếc ngọc nào.
Sắc mặt Quách Lệnh Nghi biến đổi, khóe miệng nặn ra một nụ cười vô cùng khó coi, cuối cùng xoay người, đầu cũng không ngoảnh lại mà đi thẳng.
Tầm mắt của Mạnh Ngọc Xuân nhìn qua nhìn lại giữa hai người bọn họ, rồi giậm chân một cái nói: "Tích Nguyên huynh, tôi đi trước đây nhé, lát nữa gặp lại!"
Nói xong liền đuổi theo hướng Quách Lệnh Nghi rời đi, vừa đuổi theo vừa gọi lớn: "Quách tiểu thư, cô đợi tôi với!"
Nhìn thấy hai người họ đi xa rồi, Ngô Tích Nguyên mới hỏi Tô Trang: "Tướng quân hay là vào trong này nói chuyện đi ạ."
Anh lùi lại một bước, để Tô Trang vào trước, sau đó chính mình mới theo sau.
Tô Trang ngồi trước bàn của học t.ử, nhìn thế nào cũng thấy kỳ quái?
Cả đời ông chưa từng chính quy bước vào học đường bao giờ, chỉ theo cha mình đọc sách biết chữ.
Cha ông nói, nam nhi nhà họ Tô phải giữ được huyết tính thì mới có thể ra chiến trường đ.á.n.h thắng trận, suốt ngày theo mấy tên thư sinh nghèo kiết hủ lậu lắc đầu quầy quậy thì chẳng có tác dụng gì lớn.
Vì thế, đây là lần đầu tiên ông đến thư viện.
Ông nhìn quanh một lượt, cuối cùng ánh mắt mới dừng lại trên người Ngô Tích Nguyên: "Ta lần này tới cũng không có chuyện gì lớn, chẳng qua là theo lời dặn của Mục Vương gia, đến trả tiền bạc cho cậu."
Ngô Tích Nguyên đương nhiên vẫn nhớ Mục Tông Nguyên nợ mình tám mươi đồng tiền lớn, thế nhưng anh lại không ngờ cậu ta có thể trả lại cho mình nhanh như vậy.
Mấy ngày nay cuộc sống của anh cũng không dễ dàng gì, vốn dĩ chỗ tiền vợ đưa là để anh ăn cơm, bị anh hào phóng cho mượn mất tám mươi đồng, gần như một nửa khẩu phần ăn đã không còn.
Những năm qua, anh không ít lần gây thêm gánh nặng cho gia đình, xảy ra chuyện này anh cũng không nỡ gửi thư về nhà xin tiền nữa. Cuối cùng chỉ có thể tranh thủ thời gian giúp tiệm sách bên ngoài chép sách để kiếm vài đồng tiền tiêu vặt.
Tô Trang từ trong n.g.ự.c móc ra xấp ngân phiếu kia đặt trước mặt Ngô Tích Nguyên: "Tổng cộng tám trăm lạng ngân phiếu, cậu đếm lại đi."
Ngô Tích Nguyên ngẩn ra: "Sao lại nhiều thế ạ? Cháu chẳng qua chỉ cho Mục Vương gia mượn có tám mươi đồng tiền lớn thôi."
Sơn Tam
Tô Trang mỉm cười: "Tất cả đều là ý của Mục Vương gia, phần dư ra là phần thưởng của Mục Vương gia, cậu cứ thu lấy là được."
Trưởng giả ban, không dám từ.
Ngô Tích Nguyên lúc này mới thu lấy xấp ngân phiếu, và nói với Tô Trang: "Làm phiền đại tướng quân thay cháu nói lời cảm ơn với Mục Vương gia."
Tô Trang sảng khoái cười một tiếng rồi nhận lời.
"Thế nào? Tiểu t.ử? Có muốn cùng ta dùng bữa không?"
Ông là đã ăn rồi, nhưng Ngô Tích Nguyên vừa mới tan học, chắc chắn chưa ăn cơm.
Nào ngờ, Ngô Tích Nguyên cư nhiên lại từ chối ông.
"Đa tạ ý tốt của đại tướng quân, chỉ là cháu hôm nay đã hẹn với ông chủ tiệm sách, phải đến tiệm của ông ấy chép sách ạ."
Chép sách kiếm tiền là một trong những nguồn thu nhập chính của rất nhiều học t.ử hàn môn, ngay cả Tô Trang cũng có nghe qua.
Ông trái lại cũng không miễn cưỡng, bèn sảng khoái đứng dậy, phất tay nói: "Vậy để lần sau nói tiếp, lão phu về trước đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngô Tích Nguyên cũng đứng dậy theo ông, tiễn ông ra khỏi cửa thư đường.
Tô Trang đi được hai bước, bỗng nhiên dừng chân, quay đầu nhìn anh: "Đúng rồi, tiểu t.ử, lão phu có một việc còn muốn dặn dò cậu."
Ngô Tích Nguyên cung kính chắp tay đứng hầu: "Cháu xin lắng nghe."
Tô Trang hừ một tiếng: "Tiểu t.ử cậu thái độ đúng là cực tốt rồi. Vốn dĩ chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến lão phu, chỉ là nghĩ đến tiểu thê t.ử kia của cậu đã từng cùng cậu đồng cam cộng khổ, vậy nên sau này cậu vạn lần không được phụ bạc cô ấy."
Nói đến đây, ông dường như nhớ lại chuyện đau lòng gì đó: "Đừng để đến lúc mất đi rồi mới hối hận."
Ngô Tích Nguyên hiểu ra ông chắc hẳn là nhìn thấy Quách Lệnh Nghi lúc nãy nên mới có cảm khái như vậy.
Quách Lệnh Nghi là con gái của phu t.ử dạy anh, anh cũng chẳng biết mình lọt vào mắt xanh của cô ta từ lúc nào, mấy ngày nay cứ hay đến thư đường tìm anh để thỉnh giáo.
Kiếp trước lúc anh còn độc thân, không ít người đến quấy rầy anh.
Lúc đầu anh còn nể mặt mũi của nữ t.ử nhà người ta, nhưng sau này anh mới phát hiện, có những chuyện vẫn nên dứt khoát một chút thì tốt hơn.
Vì thế, mấy ngày nay anh đều từ chối vô cùng rõ ràng, và nói trắng ra cho đối phương biết mình đã có vợ rồi.
Thế nhưng ai mà ngờ vị Quách tiểu thư này cư nhiên lại nói, nguyện ý cùng Cửu Nguyệt chung chồng?
Ngô Tích Nguyên lập tức có chút coi thường, đã biết người ta có vợ và tình cảm vợ chồng rất tốt mà còn sáp lại, không phải tự cam rẻ rúng thì là gì?
Cũng chính vì vậy, hôm nay anh mới nói những lời đặc biệt tuyệt tình.
Anh khó khăn lắm mới có được kiếp này để bù đắp t.ử tế cho Cửu Nguyệt, sao có thể làm tổn thương nàng được chứ?
Vẻ mặt anh vô cùng nghiêm túc: "Đại tướng quân yên tâm, Cửu Nguyệt là người vợ kết tóc của cháu, cháu nhất định sẽ bảo vệ cô ấy thật tốt, không làm bất cứ chuyện gì có lỗi với cô ấy."
Tô Trang lúc này mới hài lòng gật đầu: "Được rồi, lời cần nói lão phu đều đã nói rồi, đi trước một bước đây."
Mặc dù Tô Trang sau khi về không hề nói gì, nhưng trên đời làm gì có bức tường nào không lọt gió.
Giữa các học t.ử đôi khi sẽ trêu đùa nhau vài câu, những lời trêu đùa này giống như mọc thêm cánh, bay ngược về làng Hạ Dương.
Tô Cửu Nguyệt những ngày này vẫn luôn nhốt Hắc Hắc trong phòng, không dám để nó ra ngoài chạy bậy.
Cũng may chị dâu cả và chị dâu hai không còn phản ứng gì bất thường khác, nàng mới dám hơi thở phào một chút, lúc sáng ra cửa liền dắt Hắc Hắc đi dạo ngoài đồng.
Hắc Hắc mấy ngày nay bị nhốt trong phòng, quả thực cũng bí bách đến phát rồ rồi.
Vừa ra cửa liền cùng Hồng Hồng hai con chạy nhảy tưng bừng bên ngoài, Tô Cửu Nguyệt chỉ trông chừng không để chúng giẫm vào hoa màu, còn lại mặc kệ chúng nghịch ngợm.
Chúng quậy phá, nàng đứng bên cạnh cười, trời xanh mây trắng, năm tháng tĩnh lặng, mọi thứ đều hài hòa đến thế.
Thế nhưng cứ có người không muốn để nàng được thoải mái, một bà lão họ Vương quẩy giỏ đi ngang qua con đường mòn ven ruộng, từ xa nhìn thấy Tô Cửu Nguyệt liền gọi nàng một tiếng.
"Vợ Tích Nguyên đấy à!"
Tô Cửu Nguyệt lập tức dừng việc trong tay nhìn qua: "Sao thế ạ? Đại nương?"
Vương bà t.ử cười híp mắt đem tin tức mình nghe được nói cho nàng: "Vợ Tích Nguyên này, sao ta nghe nói nhà cháu sắp thêm người rồi nhỉ?"
Tô Cửu Nguyệt nghe vậy còn tưởng bà đang nói chuyện chị dâu hai có thai, chị dâu hai m.a.n.g t.h.a.i vừa tròn ba tháng, tin tức mới truyền ra chưa bao lâu, không ngờ họ đã biết nhanh như vậy.
Liền mỉm cười nói: "Đúng thế ạ! Trong nhà chị dâu hai cũng đã có hỷ, chắc cuối năm nhà cháu lại thêm một miệng ăn rồi."
Vương bà t.ử thấy nàng hiểu sai ý, có chút sốt ruột đính chính: "Không phải chuyện này! Không phải chuyện này đâu!"