Ngô Tích Nguyên cứ thế nhìn nàng không nói lời nào, muốn để cô gái ngốc của mình nhận rõ lòng mình.
Trước kia luôn cảm thấy nàng còn nhỏ, chưa hiểu chuyện nam nữ, trải qua lần này anh mới biết được, hóa ra cô gái nhỏ của anh đã trưởng thành rồi.
"Có lẽ là vậy ạ?" Tô Cửu Nguyệt có ba phần không chắc chắn, ba phần mê mang, mấy phần còn lại đều là thẹn thùng.
Ngô Tích Nguyên sắp xếp cho nàng ở lại chỗ ở của mình, dặn nàng đừng chạy lung tung, cứ ở đây chờ một lát.
Tự anh chạy đi tìm phu t.ử xin nghỉ nửa buổi, theo quy định phu t.ử vốn không cho phép, nhưng Ngô Tích Nguyên học nghiệp rất tốt, lại là đệ t.ử của Khổng lão tiên sinh, thỉnh thoảng cũng phải thả cửa cho đôi chút.
"Đi đi, sáng mai lúc lên lớp sớm không được đến muộn, nếu không lão phu nhất định sẽ trọng phạt!"
Ngô Tích Nguyên thấy ông đã chấp thuận, vui mừng chắp tay hành một cái lễ học trò: "Học trò đã ghi nhớ."
Lúc này mấy người đồng môn ở cùng phòng với Ngô Tích Nguyên vẫn chưa về, căn phòng của họ nhìn chung cũng không bừa bộn lắm.
Tô Cửu Nguyệt mở tay nải nàng đã đeo suốt chặng đường ra, trước tiên lấy ga trải giường và vỏ gối sạch sẽ thay cho Ngô Tích Nguyên. Lại đem đống quần áo bẩn anh tùy tiện để trên ghế bỏ vào chậu, định bụng đi giặt giúp anh.
Nhưng lại nghĩ đến Tích Nguyên nói không cho nàng đi lung tung, bảo nàng ngoan ngoãn ở đây đợi anh về, nàng bấy giờ mới đặt đồ trong tay xuống, tò mò quan sát chỗ ở của họ.
Căn phòng trông hơi đơn sơ nhưng rộng rãi và sáng sủa. Cửa sổ mở về hướng Đông, sáng sớm mặt trời vừa lên là trong phòng đã bừng sáng.
Bốn chiếc bàn học được ghép lại với nhau, bên trên bày đầy b.út mực giấy nghiên và sách vở, nàng cũng không biết cái nào là của Ngô Tích Nguyên, căn bản không dám chạm linh tinh.
Đợi không bao lâu, trong phòng có một người trở về.
Mạnh Ngọc Xuân vừa rồi hẹn với các đồng môn ra ngoài ăn cơm, nghĩ đến quần áo mình bị dính mực nên định bụng về thay bộ khác rồi mới đi, nào ngờ vừa vào cửa lại phát hiện chỗ ở của mình cư nhiên có một người phụ nữ.
Phụ nữ?!
Hắn ngẩn ra một thoáng, lập tức lùi ra khỏi phòng, đứng ngoài cửa nhìn lại lần nữa, phát hiện mình không đi nhầm phòng.
Lúc này mới đứng ngoài cửa, giữ một khoảng cách hợp lý với nàng, hỏi: "Cô... cô là ai! Sao lại ở trong phòng của chúng tôi?"
Tô Cửu Nguyệt có chút cục cằn bất an đứng dậy, hai bàn tay nhỏ xoắn xít vào nhau: "Phu quân tôi bảo tôi ở đây đợi anh ấy..."
"Phu quân cô? Vị nào?" Vừa nghe là nương t.ử của đồng môn, thái độ của Mạnh Ngọc Xuân cũng ôn hòa hơn vài phần.
Mấy người ở cùng phòng với hắn đều có nương t.ử, chỉ mỗi hắn là chưa có.
Tiểu nương t.ử trước mặt này chẳng biết là vợ của ai, sinh ra quả thực rất xinh đẹp.
Tô Cửu Nguyệt còn chưa kịp nói, bên ngoài một giọng nam đã truyền tới: "Tôi, vợ của tôi!"
Ngô Tích Nguyên vội vã chạy tới, nghe thấy hắn hỏi chuyện liền vội vàng đáp một câu để khẳng định chủ quyền của mình.
Mạnh Ngọc Xuân trong lòng thầm tặc lưỡi, đúng là người so với người chỉ có nước tức c.h.ế.t.
Trên đời này quả thực có người sinh ra đã có mệnh tốt như vậy, hết người này đến người khác đều nhắm trúng hắn. Ngặt nỗi chính hắn lại không màng nữ sắc, học nghiệp chẳng lỡ dở chút nào, ngay cả vị phu t.ử vốn nghiêm khắc cũng cách dăm ba bữa lại khen ngợi hắn một hồi.
Trước đây hắn vẫn mãi không hiểu vì sao anh lại từ chối Quách tiểu thư, một người như thế sao một mụ thôn phụ có thể so bì được?
Vả lại, nam nhi tốt tam thê tứ thiếp cũng là lẽ thường tình, dù có cưới thêm một vợ về thì đã sao?
Thế nhưng bây giờ nhìn thấy dung mạo nương t.ử của anh, hắn mới coi như hiểu được suy nghĩ trong lòng anh.
Người phụ nữ thế này căn bản không phải hạng dung chi tục phấn kia có thể so sánh được, dẫu là quần áo vải thô và trâm gỗ cũng không che giấu nổi phong thái của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trông nàng tuổi tác chắc chưa lớn, qua vài năm nữa chẳng biết sẽ khuynh thành tuyệt đại đến mức nào đây!
Thấy Mạnh Ngọc Xuân cứ nhìn chằm chằm vợ mình, trong lòng Ngô Tích Nguyên có chút không vui, lập tức bước tới, bất động thanh sắc che chắn tầm mắt của hắn.
"Ngọc Xuân, sao anh lại về đây?" Ngô Tích Nguyên hỏi.
Mạnh Ngọc Xuân bấy giờ mới hoàn hồn, phát hiện mình đã nhìn chằm chằm vợ người ta quá lâu, thực sự có chút thất lễ.
Hắn cười vẻ xin lỗi: "Ồ, suýt nữa thì quên mất, tôi về thay quần áo, mấy người kia còn đang đợi tôi đi ăn cơm đây!"
Sơn Tam
Nói đến đây, hắn lại mời hai người họ một tiếng: "Hai người có muốn đi cùng không?"
Ngô Tích Nguyên lắc đầu: "Không cần đâu, các anh cứ đi đi."
Đùa sao, khó khăn lắm mới có cơ hội được ở riêng với vợ, ai mà muốn để mấy gã trai trẻ này đến phá đám cơ chứ!
Tô Cửu Nguyệt tự nhiên không có ý kiến gì, nàng căn bản chẳng quen biết họ, bản thân là phụ nữ mà đi ăn cơm cùng họ cũng thấy kỳ kỳ.
Vợ chồng Ngô Tích Nguyên đứng chờ ngoài cửa một lát, Mạnh Ngọc Xuân vào trong thay bộ đồ khác. Tầm mắt hắn lướt qua giường nệm của Ngô Tích Nguyên đã được đổi mới hoàn toàn, nhịn không được thấy có chút ngưỡng mộ.
Nhìn người ta xem, người vợ thế này mới gọi là lên được phòng khách, xuống được nhà bếp!
Thật đúng là khiến người ta ghen tị mà!
Rất nhanh sau đó hắn đã thay xong quần áo đi ra, vừa đẩy cửa ra liền thấy đôi phu thê bên ngoài đồng thời nhìn về phía hắn.
Động tác nhất trí, biểu cảm tương đồng, đúng thật là không phải người một nhà không vào cùng một cửa.
"Xong rồi, thay quần áo xong rồi." Hắn nói đoạn, chắp tay cúi chào Tô Cửu Nguyệt: "Tẩu phu nhân, vậy tôi đi trước một bước đây."
Tô Cửu Nguyệt ở trong làng toàn gặp những người miền núi thô kệch nồng nhiệt, bị cách xưng hô văn vẻ thế này làm cho có chút không thích nghi kịp.
Nàng gượng gạo gật đầu: "Được ạ."
Trong phòng chỉ còn lại Ngô Tích Nguyên và Tô Cửu Nguyệt, Ngô Tích Nguyên lúc này mới từ trong túi thơm mang theo bên người lấy ra một xấp ngân phiếu đưa cho Tô Cửu Nguyệt.
Tô Cửu Nguyệt nhìn xấp ngân phiếu dày cộp trong tay, trông chừng có bảy tám tờ.
Lại thấy toàn bộ đều là mệnh giá một trăm lạng một tờ, nghĩa là trong tay nàng lúc này phải có đến bảy tám trăm lạng rồi.
Trong lòng nàng hơi có chút lo lắng, nhíu mày hỏi: "Sao anh lại có nhiều ngân phiếu thế này?"
Ngô Tích Nguyên nhìn dáng vẻ này của nàng là biết nàng nghĩ nhiều rồi, để nàng khỏi lo lắng, anh bèn đem chuyện cho Mục Vương gia mượn tám mươi đồng tiền lớn lúc trước kể cho nàng nghe.
Nhưng chân mày Tô Cửu Nguyệt vẫn không giãn ra: "Anh chẳng qua chỉ cho cậu ấy mượn có tám mươi đồng tiền lớn, sao cậu ấy lại trả anh nhiều thế này? Như vậy liệu có chút không ổn không?"
Ngô Tích Nguyên nhìn cô gái ngốc nhà mình, bật cười: "Cũng không phải vì anh tham chút lợi nhỏ này của cậu ấy đâu, ngày đó anh còn giúp cậu ấy hiến một kế, cũng coi như cứu mạng cậu ấy rồi. Những thứ cậu ấy đưa anh này ngoài việc trả tiền nợ ra, phần còn lại chắc hẳn là tạ lễ."
Tô Cửu Nguyệt mới học được một câu trong sách: Vô công bất thụ lộc.
Nhưng đã có công lao thì mọi chuyện đều dễ nói rồi.
Liền thấy Ngô Tích Nguyên lại nói: "Chỗ ngân phiếu này nàng cất cho kỹ, anh ở đây người qua kẻ lại phức tạp, vạn nhất mất đi chẳng phải rất đáng tiếc sao?"
Tô Cửu Nguyệt nghĩ cũng phải, bấy giờ mới đem ngân phiếu cất đi thật kỹ. Nàng quay lưng lại, nhét ngân phiếu vào trong lớp áo sát người, lại dùng bàn tay nhỏ vỗ nhẹ nhẹ lên, lúc này mới thấy yên tâm.