Tô Cửu Nguyệt đầu óc vốn dĩ còn đang rối bời, nửa là kinh hãi nửa là hoảng loạn, nhưng bị bà véo một nhát như vậy, cả người liền thanh tỉnh hẳn.
Nàng nắm ngược lại tay mẹ mình, đôi mắt vừa đen vừa sáng, còn mang theo nỗi thất vọng khó diễn tả thành lời.
Tay nàng dùng lực rất mạnh, khiến Trương thị cũng cảm thấy một trận đau đớn: "Mẹ, mẹ có từng nghĩ qua, nếu bị người ta bắt được, đây đều là tội tru di cửu tộc. Đến lúc đó mẹ c.h.ế.t, con c.h.ế.t, Mao Mao c.h.ế.t, cả nhà cậu đều phải c.h.ế.t hết!"
Trương thị quả nhiên ngây người, Tô Cửu Nguyệt lại nói tiếp: "Con không biết mẹ thay đổi từ khi nào, cư nhiên to gan dám ra tay với Mục Vương gia, mẹ đưa tay lên sờ cổ mình xem, xem mẹ có mấy cái đầu, có đủ để c.h.é.m không? Mẹ chắc là chưa thấy cảnh c.h.é.m đầu bao giờ nhỉ? Con thì lại có phúc được thấy một lần rồi, những tên đao phủ đó vung đao một nhát là xong đời, m.á.u trên cổ phun ra có thể b.ắ.n cao tới ba trượng đấy..."
Trương thị triệt để bị dọa sợ, rùng mình một cái, thực sự đưa tay lên sờ sờ cái đầu trên cổ mình.
Tô Cửu Nguyệt lại tự giễu cười một tiếng, tiếp tục nói: "Có lẽ trong lòng mẹ căn bản không có chúng con, chỉ có nhà cậu mới là người thân của mẹ."
Sơn Tam
"Mẹ..." Trương thị há miệng muốn biện minh cho mình vài câu, nhưng rốt cuộc chẳng nói ra được lời nào.
Tô Cửu Nguyệt trực tiếp hất tay bà ra, xoay người bước ra ngoài con hẻm.
Trương thị hoàn hồn lại, gọi giật nàng lại: "Đứng lại!"
Tô Cửu Nguyệt không muốn để ý tới bà, mẹ nàng giờ đã u mê rồi, nàng chắc chắn không thể nghe lời bà mà ra tay với Mục Vương gia. Nếu bà cứ nhất quyết như vậy, vì nghĩ cho cả gia đình, nàng e là phải đại nghĩa diệt thân rồi...
Trương thị còn định dây dưa, bỗng nhiên một giọng nói đầy ngạc nhiên vui mừng truyền tới: "Muội muội?!"
Tô Cửu Nguyệt nghe giọng thấy quen, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy Vương Khải Anh mặc trường bào màu xanh bảo thạch cách đó không xa đang nhảy nhót ba bước một lao tới trước mặt nàng.
Ồ, hóa ra là người anh trai hời của nàng.
"Khải Anh ca ca?"
Tô Cửu Nguyệt gọi hắn một tiếng, cũng tiện thể nhắc nhở thân phận của hai người.
Vương Khải Anh đứng định thần trước mặt nàng, nhìn khuôn mặt cố ý bôi đen của nàng, nhíu mày: "Muội muội, sao muội lại ăn mặc ra nông nỗi này?"
Tô Cửu Nguyệt chẳng qua cảm thấy đội nón che mặt không tiện, bèn bôi mặt mình đen đi đôi chút cho đỡ gây chú ý, không ngờ hắn lại lộ vẻ ghét bỏ.
Nàng đưa tay sờ lên mặt mình, cười gượng gạo: "Thế này thì thuận tiện hơn ạ, sao anh lại tới đây? Là tình cờ đi ngang qua sao?"
Vương Khải Anh lắc đầu: "Làm gì có chuyện đó, huynh là đặc biệt tới tìm muội đấy."
Tô Cửu Nguyệt rõ ràng vô cùng ngạc nhiên: "Tìm ta? Anh tìm ta làm gì?"
Vương Khải Anh thấy nàng mặt đầy nghi hoặc, vươn ngón tay gõ nhẹ lên trán nàng một cái, rốt cuộc không nỡ dùng lực quá mạnh, nhưng giọng điệu nói chuyện lại đầy vẻ oán trách: "Đã bảo là dẫn muội đi dạo quanh rồi, sao muội về rồi là chẳng thấy bén mảng đến cửa nữa thế? Nếu huynh không sai người đi hỏi thăm, e là muội đã quên sạch là còn có người anh trai này rồi."
Tô Cửu Nguyệt sờ mũi, rõ ràng có chút ngại ngùng.
Hắn nói không sai, nếu hắn không tìm tận cửa, nàng tuyệt đối sẽ không chủ động đi tìm hắn.
"Mấy ngày nay ta đang bận thu dọn nhà mới, định bụng qua mấy ngày nữa mới đi tìm anh ạ." Nàng tìm cho mình một lý do, nghe qua cũng khá xuôi tai.
Vương Khải Anh lại tỏ vẻ muốn truy cứu đến cùng: "Nhà mới? Nhà mới của muội ở đâu, dẫn huynh đi nhận cửa nhận nhà nào? Thiết nghĩ dưới tay muội cũng chẳng có người nào dùng được, huynh phái thêm mấy người qua giúp muội thu dọn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói xong, hắn hếch cằm lên, bộ dạng như đang chờ được khen ngợi: "Thế nào? Có một người anh trai như huynh, chẳng phải là chuyện may mắn nhất trần đời sao?"
Có phải là chuyện may mắn nhất trần đời không, lúc này có chút khó nói.
Tô Cửu Nguyệt thầm nghĩ trong lòng như vậy, nhưng miệng lại không dám nói ra.
Chỉ có thể trả lời: "Nhà là do nghĩa mẫu tặng ạ, ở ngõ Du Tiền. Nhân thủ thì không cần đâu ạ, nghĩa mẫu đã phái mấy nha hoàn bà t.ử qua giúp đỡ rồi, dọn dẹp cũng gần xong, ngày mai ta có thể dọn vào ở."
Vương Khải Anh gật đầu: "Nhạc phu nhân đúng là hào phóng thật, bà ấy có tặng muội nha hoàn hầu hạ không?"
Tô Cửu Nguyệt liên tục lắc đầu: "Ta vốn dĩ xuất thân nghèo khó, đâu cần người hầu hạ làm gì? Kỳ quặc lắm ạ. Vả lại, ta cũng không có nhiều tiền bạc để trả bổng lộc hàng tháng cho họ."
Vương Khải Anh phất tay một cái: "Chuyện này có gì khó? Huynh tặng muội mấy nha hoàn, sau này bổng lộc cứ ghi vào sổ phủ nhà huynh là được."
Có lẽ ai nấy đều muốn sống ngày tháng kẻ hầu người hạ tấp nập, nhưng Tô Cửu Nguyệt cảm thấy mình vẫn chưa kịp thích nghi. Trong nhà vốn chẳng có việc gì để làm, nếu thuê nha hoàn thì chẳng phải nàng càng thêm buồn chán sao?
"Thực sự không cần như vậy đâu ạ, ta quen nhà mình không có người ngoài rồi, nếu có nha hoàn cứ đi qua đi lại trước mắt, ta trái lại sẽ không thích nghi nổi." Tô Cửu Nguyệt hết lời khuyên nhủ hắn, muốn hắn từ bỏ ý định này.
Vương Khải Anh cũng không ép người quá đáng, suy tính một lát, lại đưa ra ý kiến khác: "Đã như vậy, huynh phái hai hộ viện cho muội nhé?"
Thấy Tô Cửu Nguyệt định nói thêm, hắn bèn nhanh chân ngắt lời nàng: "Muội đừng vội từ chối, huynh chỉ thấy muội sinh ra với dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn thế này, suốt ngày bôi bôi trát trát ra thế kia đúng là phung phí của trời. Có hai hộ viện này ở đây, muội cũng có thể thả lỏng hơn nhiều. Huynh phải xem cái thành Ung Châu này, còn kẻ nào dám gây hấn với Vương Khải Anh ta nữa!"
Tô Cửu Nguyệt biết đây cũng là tấm lòng của hắn, vả lại mình ra ngoài đúng là bị dung mạo làm lụy, nghĩ đoạn liền gật đầu nhận lời.
Nàng hành một lễ Vạn phúc với hắn, ôn tồn cảm ơn: "Vậy Cửu Nguyệt xin đa tạ huynh trưởng trước ạ."
Vương Khải Anh bấy giờ mới mãn nguyện, xua tay với nàng: "Nhanh lên nào, về rửa sạch cái mặt đi đã, lát nữa huynh dẫn muội đi ăn món ngon!"
Tô Cửu Nguyệt còn chưa kịp đáp lời, Trương thị đã từ trong ngõ nhỏ bước ra, trầm giọng hỏi: "Cửu Nha! Vị này lại là ai?!"
Tô Cửu Nguyệt nghe giọng bà không có ý tốt, biết là bà hiểu lầm rồi: "Vị này là nghĩa huynh của con ạ."
Trông thấy Vương Khải Anh bên cạnh đang mặt đầy nghi hoặc, nàng lại giới thiệu Trương thị: "Đây là mẹ ta."
Vương Khải Anh lập tức mắt sáng lên, vái Trương thị một cái: "Mẹ!"
Trương thị bị hắn dọa giật mình, miễn cưỡng mỉm cười: "Tốt, tốt, tốt."
Trước mặt người ngoài, Trương thị không tiện nói tiếp chuyện hạ t.h.u.ố.c với Tô Cửu Nguyệt, đành phải nén lại.
"Nếu con còn có việc, mẹ xin phép đi trước."
Nhìn bóng lưng bà rời đi, Vương Khải Anh lại thúc giục: "Muội muội, muội mau lên lầu thu dọn chút đi, kẻo lỡ mất giờ giấc! Huynh đã đặt một bàn ở Túy Tiên Lâu, hôm nay bảo đảm cho muội ăn uống thỏa thuê!"
Tô Cửu Nguyệt nhếch khóe miệng: "Huynh trưởng, nam nữ thất tuế bất đồng tịch (trai gái bảy tuổi không ngồi cùng mâm)..."
Nam nữ bảy tuổi không ngồi cùng mâm, nếu có trưởng bối nhà mình ở đó thì còn đỡ, nhưng giờ theo ý của Vương Khải Anh, hắn dường như không dắt theo người khác.
Hai người họ cô nam quả nữ đi ăn cơm? Thế này còn ra thể thống gì? Danh tiết của nàng bộ không cần nữa sao? Tích Nguyên biết được chẳng phải sẽ tức c.h.ế.t sao?