Tô Cửu Nguyệt lúc này đang rất cần một người như vậy, để nàng tựa vào, nghe nàng trút bầu tâm sự.
Nàng đưa tay ra, để lộ gói giấy luôn được nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.
“Đây là cái gì?” Ngô Tích Nguyên hỏi.
“Thuốc độc.”
Ngô Tích Nguyên sửng sốt, kinh ngạc nhìn nàng: “Nhạc mẫu sao lại đưa cái này cho nàng nữa?”
“Cậu của em bị người ta c.h.ặ.t đứt một đốt ngón tay, vừa nãy bà ấy đưa cho em xem.” Đang nói, nghĩ đến cảnh tượng đó, nàng lại không kìm được mà đỏ vành mắt.
Chân mày Ngô Tích Nguyên càng nhíu càng c.h.ặ.t, vị nhạc mẫu này của anh thật chẳng ra làm sao, thứ gì cũng dám đem cho con trẻ xem.
Anh theo bản năng ấn gáy nàng, ấn đầu nàng vào lòng mình: “Bảo bối ngoan, không sợ nữa, không sợ nữa.”
Giọng nói của anh như có ma lực, dần dần làm dịu đi những gợn sóng trong lòng Tô Cửu Nguyệt.
Nàng áp mặt vào vai anh, ngửi mùi hương quen thuộc, chậm rãi nói: “Em đã hứa với bà ấy rồi.”
Cảm nhận được bả vai anh cứng đờ, Tô Cửu Nguyệt biết là anh đã nghĩ nhiều.
Nàng vươn tay khẽ cấu cấu lên vai anh, nhỏ giọng nói: “Em là cố ý nhận lời đấy, hôm nay em đã thưa chuyện này với đại tướng quân, đại tướng quân hỏi em t.h.u.ố.c ở đâu? Tuy em không biết ông ấy cần t.h.u.ố.c này làm gì, nhưng chuyện này em đã hứa xuống, chắc hẳn cũng có thể trì hoãn thêm vài ngày, để họ có thời gian điều tra kỹ việc này.”
Ngô Tích Nguyên lúc này mới thả lỏng: “Hóa ra là thế, làm anh giật mình một cái, ngày mai nàng lại phải đến tướng quân phủ sao?”
Tô Cửu Nguyệt ừ một tiếng: “Vâng, phải đi, sớm ngày kết thúc chuyện này em mới yên tâm được. Nếu kịp thời, biết đâu còn cứu được cậu và Tráng Tráng.”
Nói đoạn nàng lại thở dài: “Dẫu những năm qua cậu có chút bất hòa với nhà mình, nhưng thực sự cũng tội không đáng c.h.ế.t.”
Ngô Tích Nguyên nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt ngày càng dịu dàng, cô gái nhà anh lúc nào cũng lương thiện như vậy.
Có lẽ ánh mắt anh quá nồng nhiệt, Tô Cửu Nguyệt cũng nhận ra, nàng ngẩng đầu khỏi vai anh: “Sáng nay dậy em đã thu dọn xong hành lý của chúng ta rồi, định đợi anh lát nữa về thì cùng nhau chuyển qua nhà mới.”
Ngô Tích Nguyên hoàn hồn: “Hôm nay chuyển luôn sao?”
Tô Cửu Nguyệt gật đầu, đứng dậy thu xếp đồ đạc: “Vâng, em nghĩ nhà cửa đã dọn xong cả rồi, nếu cứ ở quán trọ thì tốn thêm tiền bạc vô ích, chi bằng chuyển đi sớm cho xong.”
Vợ hiền cần kiệm trì gia, bản thân anh lại chưa có thu nhập, sao có thể phung phí lãng phí?
“Được, chúng ta cùng chuyển.”
Sáng sớm hôm nay đã chào hỏi với tiểu nhị, lúc này chỉ cần làm thủ tục trả số tiền đã gửi trước đó ở quầy, hai vợ chồng dắt tay nhau bước về phía ngôi nhà mới.
Mấy ngày trước Ngô Tích Nguyên cũng có ghé qua một lần, khi đó nơi này còn lộn xộn, giờ đây đều đã được sắp xếp ngăn nắp, trật tự.
Trong sân còn bày mấy chậu hoa, tuy lúc này trời chưa hoàn toàn ấm lại nhưng cũng đã nhú vài mầm non, trông đầy sức sống mùa xuân.
“Đẹp không anh? Đây là nhà mới của chúng ta đấy!” Tô Cửu Nguyệt buông bàn tay đang nắm lấy anh ra, hớn hở quay đầu lại hỏi.
Ngô Tích Nguyên nghe nàng nói về "nhà mới", trong lòng có chút xúc động.
Anh bước tới bên cạnh nàng, ôm lấy vai nàng, khẽ nghiêng đầu tựa vào đầu nàng: “Phải, nhà của chúng ta.”
Tô Cửu Nguyệt ngọt ngào trong lòng, che miệng cười khẽ thành tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngô Tích Nguyên đưa tay vuốt mái tóc mượt như lụa của nàng, cười đầy chiều chuộng: “Ngốc xít.”
Sơn Tam
Tô Cửu Nguyệt một tay ôm bọc nhỏ của mình, tay kia dắt tay anh: “Đi, chúng ta vào phòng xem chút đi, Nhạc phu nhân sai người gửi vài món đồ bài trí qua. Những thứ quý trọng quá em không dám nhận, nhưng có mấy món non bộ đá cảnh em thấy khá đẹp nên đã nhận rồi.”
Tô Cửu Nguyệt đẩy cửa ra, đặt bọc đồ lên giường: “Chăn nệm em đã mua cái mới, cũng đã phơi nắng bên ngoài rồi, anh sờ thử xem? Có phải rất thoải mái không?”
Ngô Tích Nguyên nghe vậy, bước tới vỗ vỗ lên giường: “Rất thoải mái.”
Tô Cửu Nguyệt đứng dậy sắp xếp đồ đạc mang theo, vừa làm vừa nói về cách bài trí của mình: “Bức tường phía Tây kia hơi trống trải, lúc nào anh nghỉ ngơi thì vẽ một bức tranh treo lên đó được không?”
Ngô Tích Nguyên nào có lý gì không đồng ý: “Được, đợi lúc nghỉ anh sẽ vẽ.”
Ngô Tích Nguyên và Tô Cửu Nguyệt thu dọn chưa được bao lâu thì trời bên ngoài đã tối.
Ngô Tích Nguyên thắp đèn dầu, ngẩng đầu nói với Tô Cửu Nguyệt: “Vợ ơi, đừng dọn dẹp nữa, ngủ sớm đi, ngày mai nàng còn phải đến tướng quân phủ đấy!”
Thắp đèn dầu dọn dẹp thực sự có chút lãng phí, hơn nữa ảnh hưởng đến Tích Nguyên nghỉ ngơi thì không tốt.
Nàng đứng dậy: “Vậy em đi lấy nước.”
Sáng sớm hôm sau, Tô Cửu Nguyệt dậy làm bữa sáng cho mình và Ngô Tích Nguyên.
Ngô Tích Nguyên ăn xong thì đến học đường, Tô Cửu Nguyệt rửa ráy dọn dẹp nhà bếp xong xuôi mới thay bộ quần áo tươm tất, kẻ lông mày điểm chút son chuẩn bị ra cửa.
Nàng vừa mới đóng cửa lại thì hai hộ viện đã tới: “Tô tiểu thư.”
Tô Cửu Nguyệt quay đầu nhìn lại, thấy người tới là hai hán t.ử to lớn vạm vỡ, nàng mỉm cười rạng rỡ với họ: “Hai vị đại ca hôm nay tới sớm thế ạ!”
Hai hộ viện một người tên A Phúc, một người tên A Quý, đều là tên do Vương Khải Anh đặt.
Họ không phải lần đầu gặp vị nghĩa muội này của thiếu gia, nhưng mỗi lần thấy nàng đều không tự chủ được mà thầm tán thưởng trong lòng.
Trường thành thế này, quả thực là được trời ưu ái biết bao nhiêu!
Hai người họ hành lễ với Tô Cửu Nguyệt: “Hôm qua chúng tôi về đã bị thiếu gia mắng cho một trận tơi bời, bảo chúng tôi sau này phải phụng người làm chủ, nhất định phải luôn luôn bảo vệ người chu toàn.”
Trước kia hai người họ còn không hiểu nổi, một cô gái thôn quê thì có gì mà phải bảo vệ.
Nhưng sau khi thấy dung mạo của Tô tiểu thư, họ đã dập tắt ngay ý nghĩ đó. Mang dung mạo thế này mà thân phận lại thấp kém, khó bảo đảm không bị kẻ khác dòm ngó.
Vả lại, đi theo một mỹ nhân đẹp mắt dù sao cũng tốt hơn là đi bảo vệ thiếu gia.
Cả hai hân hoan nhận lời, sáng sớm tinh mơ đã vội vã chạy tới.
Tô Cửu Nguyệt nghe vậy khẽ cau mày: “Tôi bình thường không thích ra ngoài, cũng không gây chuyện thị phi gì, thực sự không cần phải lo lắng cho tôi như vậy đâu.”
A Phúc, A Quý vội vàng nói: “Tiểu thư, người ngàn vạn lần đừng đuổi chúng tôi về mà! Thiếu gia đã nói rồi, nếu chúng tôi không bảo vệ tốt người, thì chúng tôi cũng không cần về nữa! Nhưng nhà tôi trên có già dưới có trẻ, đều trông cậy vào chút bổng lộc này để nuôi sống cả gia đình...”
Tô Cửu Nguyệt nhíu mày thành một đoàn, cũng không tiện nói thêm lời từ chối, đành phải nhận lời: “Vậy được rồi, chỉ là sân nhà hơi nhỏ, e là chỉ có thể dọn ra một gian sương phòng cho hai vị, phải làm phiền hai vị đại ca rồi.”
A Phúc, A Quý được đi theo một người tính tình tốt như vậy, vui mừng còn không kịp nữa là! Đâu có gì mà phiền lòng?
“Tiểu thư, người khách khí quá, chúng tôi ngày thường ở Vương phủ cũng ở chung một phòng, không thấy phiền chút nào đâu ạ.”
Tô Cửu Nguyệt lúc này mới mỉm cười: “Vậy thì tốt, giờ tôi phải đến phủ Tô đại tướng quân một chuyến, hai vị đại ca có muốn cùng đi với tôi không?”
A Phúc và A Quý nhìn nhau, đáy mắt là sự ngạc nhiên không hề che giấu, vị Tô tiểu thư này rốt cuộc có lai lịch thế nào, mà cư nhiên còn có giao tình với phủ Tô đại tướng quân?