Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 258: Dự tính xấu nhất



Tô Cửu Nguyệt vội vàng lắc đầu: "Di tỷ, tỷ đây là làm khó muội rồi, muội nào có biết đ.á.n.h cờ gì đâu!"

Tô Di đã bày xong bàn cờ: "Ta cũng mới học hồi tháng trước thôi, để ta dạy muội, đôi khi học thêm chút thứ gì đó, chung quy sẽ có lúc dùng đến."

Đây cũng là đạo xử thế của riêng Tô Di, cô biết rất nhiều thứ, nhưng thứ tinh thông thì không nhiều.

Tô Cửu Nguyệt lại lắc đầu: "Nói thật lòng, Di tỷ này, cờ vây có lẽ sau này sẽ có lúc dùng đến, nhưng muội thấy tỷ chi bằng trực tiếp dạy muội chút võ nghệ phòng thân, có khi còn dùng được nhiều hơn."

Chuyện này ngày càng phức tạp, nàng luôn có một dự cảm không lành, cứ như thể bản thân đã cuốn vào một rắc rối tày trời nào đó vậy.

Tô Di nghe nàng nói vậy thì phì cười: "Ta cũng muốn lắm chứ, chỉ là tập võ vốn phải là công phu từ bé, ta ba tuổi đã bị cha xách ra ngoài đứng trung bình tấn rồi. Muội giờ mới học... hình như hơi muộn rồi..."

Tô Cửu Nguyệt cũng thấy hơi tiếc nuối, hồi ở nhà, Tưởng đại ca sống vách ngăn nhà nàng lúc nhỏ đều theo ông nội tập võ. Nàng thực ra cũng muốn học theo, nhưng mẹ nàng nói gì cũng không cho, chỉ sợ nàng phận nữ nhi lại mang cái danh "sư t.ử hà đông", sau này lớn lên không gả đi đâu được.

Tô Cửu Nguyệt từ nhỏ đã hiểu chuyện, biết mẹ lo lắng cũng có lý, nên không kiên trì nữa, chỉ thỉnh thoảng theo bà nội hàng xóm học chút nữ công.

"Vậy không thể chỉ học một chút xíu thôi sao? Ví dụ như nếu muội bị kẻ xấu bắt được, thì làm sao để vùng thoát ra? Như vậy thật sự đến lúc đó, cũng không đến mức hoàn toàn không có sức đ.á.n.h trả."

Tô Di suy nghĩ một lát, thấy nàng nói rất có lý.

Nghĩ kỹ lại một hồi, thật sự để cô nghĩ ra được hai chiêu.

"Cửu Nguyệt, nếu gặp kẻ xấu, việc đầu tiên là phải chạy, biết chưa? Dốc sức mà chạy! Nếu thực sự chạy không thoát, thì đá vào chỗ này của hắn."

Tô Di mặt đầy nghiêm nghị, vừa nói vừa làm động tác thị phạm, Tô Cửu Nguyệt trái lại có chút ngượng ngùng.

"Hả? Làm thế này có được không?"

Tô Di thấy mặt nàng đỏ bừng lên thì phát sốt ruột: "Muội muội tốt của ta ơi, lúc đó đâu có quản được chuyện thẹn thùng, muội chỉ cần nhớ kỹ, nếu có kẻ nắm c.h.ặ.t t.a.y muội, muội dùng cách ta dạy để vùng ra, sau đó đá vào mệnh căn t.ử (chỗ hiểm) của hắn, đá xong là phải lập tức chạy trốn ngay! Chạy không ngoảnh đầu lại! Chỗ nào đông người thì chạy về phía đó!"

Tô Cửu Nguyệt thấy cô nói trịnh trọng, cũng trở nên nghiêm túc theo: "Muội nhớ kỹ rồi, Di tỷ."

Tô Di lại giám sát nàng luyện tập thêm hai lần, thấy động tác của nàng mềm nhũn, thực sự không yên tâm nổi: "Haiz! Chi bằng ta cứ phái hai người đi bảo vệ muội vậy! Thật lo c.h.ế.t đi được."

Tô Cửu Nguyệt lại lắc đầu từ chối: "Không cần đâu ạ, Khải Anh ca ca đã phái hai hộ viện cho muội rồi, hôm nay chính là họ đi cùng muội tới đây đấy."

Tô Di càng kinh ngạc hơn: "Khải Anh ca ca?!! Vương Khải Anh?!!"

Tô Cửu Nguyệt gật đầu: "Vâng, chính là huynh ấy."

Tô Di nhìn dáng vẻ của Tô Cửu Nguyệt, cứ như thể nàng vừa "sảy chân thành hận nghìn thu" vậy: "Nha đầu, Vương Khải Anh không phải hạng người tốt lành gì đâu, hắn là tên công t.ử bột nổi danh nhất thành Ung Châu này đấy, lại còn là một tên háo sắc, trong nhà nuôi không ít đàn bà đâu."

Lại nhìn nhan sắc của Tô Cửu Nguyệt, bảo tên Vương Khải Anh đó không có mục đích gì, cô thật sự chẳng tin nổi.

Sơn Tam

Tô Cửu Nguyệt vừa nhìn dáng vẻ cô là biết cô đang lo lắng chuyện gì, bèn giải thích với cô: "Muội được Vương đại nhân nhận làm nghĩa nữ, Khải Anh ca ca giờ là nghĩa huynh của muội, tỷ đừng lo cho muội nữa. Huynh ấy muốn mỹ nhân nào mà chẳng có, sao lại tơ tưởng đến một người đã có chồng như muội? Phu quân muội nói rồi, huynh ấy là một người chính trực, chưa bao giờ động vào phụ nữ đã có chồng cả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Được nàng nhắc nhở như vậy, Tô Di thật sự phát hiện ra, trong đám tiểu thiếp ở phủ Vương Khải Anh, quả thực không có ai là người đã có chồng, nếu không thiết nghĩ Yến Vương cũng chẳng tha cho hắn.

"Vậy thì tốt, chỉ là đang yên đang lành Vương đại nhân sao lại muốn nhận muội làm nghĩa nữ?" Tô Di rất hiếu kỳ.

Tô Cửu Nguyệt lại kể chuyện xảy ra hôm đó cho cô nghe, Tô Di không nhịn được giơ ngón tay cái cho nàng: "Vẫn là Cửu Nguyệt nhà ta lợi hại!"

Tô Cửu Nguyệt cười lắc đầu: "Muội có gì mà lợi hại đâu, chẳng qua vận khí tốt thôi ạ. Tỷ cũng không cần phái người đến bảo vệ muội đâu, họ đối phó với một nhân vật nhỏ bé như muội, chắc hẳn sẽ không quá tốn công phí sức đâu."

Tô Di vẫn cảm thấy có chút không ổn: "Nhưng hai người đó đều là đàn ông cả, chung quy có chút không tiện, hay là để Hạ Hà theo muội về một chuyến?"

Hạ Hà là nha hoàn bên cạnh cô, lời này vừa thốt ra, cả Hạ Hà và Tô Cửu Nguyệt đều giật mình.

Tô Cửu Nguyệt nào dám nhận? Vội vàng xua tay: "Thế sao được ạ? Hạ Hà tỷ tỷ là đại nha hoàn bên cạnh tỷ, muội không thể nhận đâu."

Tô Di còn định nói thêm, Tô Cửu Nguyệt đã bảo: "Di tỷ, muội biết tỷ tốt với muội, nhưng trước khi chuyện này chưa giải quyết xong, Vương gia và đại tướng quân đều sẽ không để muội xảy ra chuyện đâu, tỷ không cần lo nghĩ nhiều quá."

Tô Di nghĩ cũng đúng, bấy giờ mới gạt bỏ ý định đó.

Sau khi Tô Trang và Mục Thiệu Lăng bàn bạc, cuối cùng vẫn quyết định tương kế tựu kế, xem đối phương muốn đổ họa lên đầu ai. Có điều việc này vẫn cần phải điều tra rõ ràng sau màn, không thể để người ta coi mình như con tốt được.

Tô Cửu Nguyệt dắt theo A Phúc và A Quý trở về nhà, lúc này đã quá giờ trưa, Tích Nguyên chắc sắp về rồi.

Trên đường những người bộ hành tấp nập đi lướt qua bên cạnh, nàng cũng chẳng hề để tâm.

Cho đến khi cánh mũi bỗng nhiên ngửi thấy một mùi hương lạ kỳ, nàng vốn sinh ra có khứu giác khá nhạy bén, mùi hương đó chẳng qua chỉ thoảng qua bên cạnh, nàng theo bản năng ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp một đôi mắt màu nâu.

Mắt người đó cư nhiên lại là màu nâu sao? Thật là hiếm thấy, nàng lớn bằng chừng này rồi mới thấy lần đầu đấy!

Tô Cửu Nguyệt chun mũi một cái, mùi hương đó đã tan đi, nàng cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục bước về hướng cũ.

Nghĩ đến việc mẹ nàng còn chưa biết chuyện nàng đã chuyển nhà mới, bèn lại tới quán trọ một chuyến, thấy Trương thị quả nhiên đang đợi ở bên ngoài quán trọ rồi.

Thấy Tô Cửu Nguyệt tới, bà lập tức hớt hơ hớt hải chạy lại, chộp lấy tay nàng hỏi: "Thế nào? Đắc thủ chưa?"

Tay bà lạnh lẽo dị thường, Tô Cửu Nguyệt rùng mình một cái, nuốt nước bọt, mới nhỏ giọng nặn ra ba chữ: "Đắc thủ rồi."

Mặt Trương thị lập tức rạng rỡ như hoa nở: "Thế thì tốt quá rồi! Mẹ đi tìm người đó ngay đây! Bảo họ thả cậu con ra!"

Tô Cửu Nguyệt nhạy bén bắt được điểm mấu chốt trong đó, truy hỏi bà: "Mẹ biết nơi ở của người đó sao?"

Trương thị lắc đầu: "Không biết, nhưng họ nói rồi, nếu đắc thủ xong thì ra ngoài miếu Thành Hoàng ngoại thành b.ắ.n một phát pháo tín hiệu, đến lúc đó sẽ có người tới tìm mẹ."

Tô Cửu Nguyệt lại có một dự cảm không lành, có lẽ do gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, nàng theo bản năng đưa ra dự tính xấu nhất.

Nàng nhìn Trương thị, u uẩn nói ra suy đoán trong lòng mình: "Mẹ, mẹ đoán xem... chuyện hạ độc Mục Vương lớn như vậy, mẹ nếu thay họ làm thành công rồi, liệu họ còn để mẹ giữ lại mạng sống không?"