Thỉ Trung nói xong, căn phòng im lặng đến đáng sợ.
Mồ hôi lạnh trên trán Thỉ Trung dần dần chảy xuống, mùi đàn hương nồng nặc trong phòng cứ xộc vào mũi hắn, nhưng vẫn không thể làm lòng hắn bình tâm lại.
Ngụy Mậu Công chậm rãi lên tiếng: "Chuyện là như vậy sao?"
Dao cùn cắt thịt mới là đau nhất, giọng điệu không nhanh không chậm này của ông dường như khiến Thỉ Trung nhớ lại những chuyện rất đáng sợ.
Hắn rùng mình một cái, trực tiếp quỳ sụp xuống đất: "Đại nhân bớt giận, người đàn bà đó căn bản chưa từng thấy người của chúng ta, dẫu có bị bắt đi cũng không nói ra được điều gì đâu ạ."
Ngụy Mậu Công khẽ hừ một tiếng: "Ngươi tưởng ai cũng ngu xuẩn như ngươi sao? Chắc chắn không bị chúng bắt sống kẻ nào chứ?"
Thỉ Trung không dám lên tiếng, hắn không dám chắc chắn, lúc họ đến thì cả miếu Thành Hoàng đều đã bị người ta thiêu rụi...
Ngụy Mậu Công lại nói tiếp: "Đồ ngu xuẩn."
"Người đàn bà đó không thể giữ lại nữa."
Thỉ Trung hiểu ý ông, lập tức đáp một tiếng.
Ngụy Mậu Công nói tiếp: "Được rồi, lui xuống nhận phạt đi!"
Sống lưng Thỉ Trung đã hoàn toàn cứng đờ, nhưng lại không dám cầu xin ông tha thứ, chỉ an phận đáp một tiếng "vâng", rồi túm lấy vạt áo đứng dậy, nhẹ chân nhẹ tay lui ra khỏi phòng.
Thỉ Trung vừa ra tới đại môn, định đi làm việc thì vừa vặn đụng mặt A Đại.
A Đại nhiệt tình chào hỏi hắn: "Thỉ công công, lâu rồi không gặp nha! Ngài vẫn khỏe chứ?"
Hắn vừa nói vừa vỗ mạnh một phát vào lưng Thỉ Trung.
Thỉ Trung hít một ngụm khí lạnh, hắn dường như có chút không ổn.
"Trương đại nhân."
A Đại cũng nhận ra điểm bất thường của hắn, có chút lo lắng thu tay lại: "Thỉ công công, ngài bị làm sao thế?"
Thỉ Trung thở dài: "Làm hỏng sai sự, bị phạt rồi."
Hắn đã chịu đủ hai mươi trượng, nếu không phải người ra tay nể tình hắn còn phải hầu hạ bên cạnh Ngụy đại nhân mà nương tay một chút, e là giờ này nửa cái mạng của hắn cũng chẳng còn.
A Đại cười áy náy với hắn: "Xin lỗi, xin lỗi nhé, tôi ra tay không biết nặng nhẹ, chắc là làm ngài đau rồi?"
Thỉ Trung lắc đầu nhẹ nhàng như không có gì, hỏi: "Ngài không phải ở trấn Ngưu Đầu sao? Sao lại về rồi?"
"Là đại tướng quân điều tôi về." Hắn thật thà nói, còn về việc tại sao đại tướng quân điều hắn về thì một lời cũng không nhắc tới.
"Thỉ công công định đi đâu? Có muốn đi cùng không?"
Thỉ Trung lắc đầu: "Tôi còn chút việc phải làm, Trương đại nhân cứ đi trước một bước đi!"
A Đại không ép buộc, chắp tay với hắn rồi rời đi trước.
Thỉ Trung suy nghĩ một lát, lại quay đầu trở về phủ Ngụy Mậu Công.
Thấy hắn quay lại, đáy mắt Ngụy Mậu Công thoáng hiện lên tia kinh ngạc khó nhận ra.
Vừa mới nhận phạt xong, theo tính nết của hắn, e là hận không thể cách xa mình mười vạn tám nghìn dặm, sao lại chủ động tìm đến?
"Sao ngươi lại quay lại?" Trong lòng ông có thắc mắc nên hỏi thẳng.
Thỉ Trung hành lễ, sống lưng vẫn còn hơi cứng.
"Bẩm đại nhân, thuộc hạ có chuyện muốn báo."
"Nói."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thuộc hạ vừa rồi ở bên ngoài đụng mặt Trương Vũ, nói là Tô Trang đã điều hắn trở về." Thỉ Trung cúi đầu, thần sắc vô cùng nghiêm nghị.
Hai quả hạch đào trên tay Ngụy Mậu Công khựng lại một nhịp, sau đó mới tiếp tục xoay chuyển: "Được rồi, ta biết rồi."
Thỉ Trung thấy ông không đưa ra bất kỳ mệnh lệnh nào, trong lòng thót một cái, có chút bất an.
Hắn cảm thấy sau chuyện này, có lẽ mình đã đ.á.n.h mất sự tin tưởng của Ngụy đại nhân.
Hắn hơi bất an, há miệng định nói: "Đại nhân."
Ngụy Mậu Công lại phẩy tay với hắn: "Ngươi lui xuống trước đi."
Thỉ Trung lui ra khỏi phòng, cảm thấy cả người mình như đang bay bổng, hắn tận tâm tận lực bao nhiêu năm qua, chỉ một lần sai sót mà đã bị đại nhân phủ quyết hoàn toàn, thực sự khiến người ta thấy lạnh lòng.
A Đại đi thẳng tới phủ Tô tướng quân, vừa bước vào cửa thư phòng liền hành một đại lễ quỳ lạy.
"Đại tướng quân, thuộc hạ đã về!"
Tô Trang bảo hắn đứng dậy: "Đứng lên đi, ngươi có gặp Tống Khoát không?"
A Đại lắc đầu: "Không gặp hắn ạ."
"Ngươi về từ cửa Nam sao?"
Sơn Tam
A Đại gật đầu xác nhận, Tô Trang lúc này mới nói tiếp: "Hèn chi ngươi không gặp hắn, hôm nay hắn trực ở cửa Đông. Nói đi cũng phải nói lại, từ trấn Ngưu Đầu về, không phải đi cửa Đông gần hơn sao? Sao ngươi lại đi đường vòng?"
A Đại đưa tay gãi gãi sau gáy, cười khờ khạo đầy ngại ngùng: "Lúc tôi về, vừa vặn gặp một hộ gia đình đang chuyển nhà, bấy giờ mới đi cùng họ. Tiểu thư nhà họ trông xinh xắn lắm..."
Tô Trang lườm hắn một cái: "Ngươi chưa có vợ, thấy cô nương xinh đẹp mà không bước nổi chân cũng là bình thường. Nhưng nếu ngươi dám vì thế mà làm lỡ chính sự, bản tướng quân tuyệt không tha cho ngươi!"
A Đại lập tức đứng thẳng lưng, vỗ vỗ n.g.ự.c mình: "Đại tướng quân, A Đại tôi làm việc, ngài cứ yên tâm là được!"
"Những ngày qua, đám người Hồ phương Bắc có chút không yên phận, mấy ngôi làng lân cận liên tiếp bị chúng quấy nhiễu. Ngươi dẫn một đội người đi xử lý, tuyệt đối không được để chúng làm phiền bách tính nữa."
"Rõ!"
Nhận mệnh lệnh xong, A Đại lại khôi phục dáng vẻ cũ, ngón tay chỉ chỉ ra ngoài cửa, hỏi Tô Trang: "Đại tướng quân, hai vị Vương gia đều đang ở trong phủ ạ?"
Tô Trang ngước mắt nhìn hắn, thấy cái bộ dạng hớt hơ hớt hải của hắn, liền chộp lấy khối trấn chỉ trên bàn ném thẳng qua: "Mới không gặp có hơn một tháng, sao ngươi cũng trở nên hóng hớt như vậy? Cút về thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuất phát ngay!"
A Đại nhanh tay lẹ mắt bắt gọn khối trấn chỉ, sau đó cười với ông rồi hai tay nâng trấn chỉ dâng lên: "Rõ, thuộc hạ đi làm ngay ạ!"
Tô Trang nhìn bóng A Đại đi xa, mới tiếp tục cúi đầu xem bản cung từ trên tay.
Hai tên t.ử sĩ đó đã khai rồi, nói chúng là người của Nghĩa Vũ Đường, chẳng qua là nhận tiền của người ta để làm việc cho người ta mà thôi.
Tống Khoát còn phát hiện trên người chúng, trước n.g.ự.c mỗi người đều xăm một chữ "Nghĩa".
Lại xem bản cung từ của người đàn bà kia, trên đó viết bà ta từng nghe em trai nhắc tới, kẻ bảo hắn làm việc là một người đàn ông mặt đ.á.n.h phấn, thân hình gầy gò, giọng nói vô cùng thanh mảnh.
Đặc điểm này vừa nói ra, gần như tất cả mọi người đều có thể đoán được thân phận của hắn.
E là... thực sự do người của Đông Xưởng làm...
Đêm đen gió cao, cả Tô phủ giới bị nghiêm ngặt, vây c.h.ặ.t như một thùng sắt.
Nhưng dù là vậy, vẫn có vài kẻ nhân lúc trời tối leo qua tường rào Tô phủ.
Ba tên trao đổi ám hiệu với nhau, rồi tản ra bốn phía, hòa vào bóng đêm đậm đặc.
Ngay khi chúng vất vả lắm mới mò vào được sân giam giữ Trương thị, đột nhiên, đèn l.ồ.ng xung quanh đồng loạt thắp sáng.
Mục Thiệu Lăng đứng dưới hiên nhà, Quan Hoài Viễn tay cầm đèn l.ồ.ng cung kính đứng trước mặt anh ấy.
Ba tên hắc y nhân theo bản năng lưng tựa vào nhau, cảnh giác nhìn xung quanh.
Mục Thiệu Lăng chắp tay sau lưng, đôi mắt đen láy nhìn mấy kẻ trong sân, giọng điệu mang vài phần giễu cợt: "Quả nhiên là tặc tâm bất t.ử nha? Bản vương đích thân tọa trấn Tô phủ, các ngươi cư nhiên cũng dám tìm tới?"