Tô Cửu Nguyệt vẫn là lần đầu nghe thấy luận điệu kiểu này, nàng dần dần chìm vào trầm tư.
Nhạc phu nhân cũng không ngắt lời nàng, mà là chỉ huy đám nha hoàn làm cái này cái kia.
Hồi lâu sau Tô Cửu Nguyệt mới ngẩng đầu lên, trên mặt nàng đã tự tin hơn nhiều: "Đa tạ nương, Cửu Nguyệt hiểu rồi ạ."
Nhạc phu nhân bật cười: "Hiểu là tốt rồi, cái đồ ngốc này, với nương còn nói lời cảm ơn gì chứ. Ngày kia đã là ngày hai mươi mốt rồi, con nhớ qua phủ sớm một chút nhé. Đúng rồi, ta sai người may quần áo cho con cũng xong rồi, lát nữa con theo ta qua Chức Cẩm thử xem, nếu có chỗ nào chưa vừa vặn thì bảo họ sửa lại luôn."
Mấy ngày trước người của Chức Cẩm đã lên cửa đo kích cỡ của nàng, nàng vốn nói tự mình làm quần áo là được, nhưng lại bị Phỉ Thúy ngăn lại.
Bảo là mệnh lệnh của phu nhân, bảo nàng cứ việc chờ mặc áo mới thôi.
Chức Cẩm được coi là tiệm may sẵn đứng đầu thành Ung Châu, phần lớn đơn hàng đều là của giới đạt quan quý nhân, kiểu dáng quần áo cũng là mẫu mới từ kinh thành gửi tới, rất được mọi người ưa chuộng.
Tô Cửu Nguyệt lần đầu tới đây, lại còn đi cùng Nhạc phu nhân, trực tiếp được quản sự của Chức Cẩm nghênh tiếp lên nhã gian tầng hai.
Sơn Tam
Tầm mắt nàng chậm rãi quan sát căn phòng, cũng coi như đã hiểu ra tại sao phu nhân muốn làm một cái nhã gian cho tiệm của họ.
Các vị phu nhân ở trong môi trường thế này vừa uống trà, vừa nghe hóng hớt, chẳng may tâm trạng tốt lên lại mua thêm hai bộ cũng nên.
Một lát sau, quản sự bưng quần áo mới làm xong lên, là một chiếc váy dưới màu vàng chanh, áo trên màu đỏ rực, ống tay áo màu trắng trăng, màu sắc rất thanh tân tươi tắn và hân hoan, do đích thân Nhạc phu nhân chọn.
Nhạc phu nhân nhấc bộ đồ lên xem xét đường kim mũi chỉ rồi mới đưa cho Phỉ Thúy bên cạnh: "Đi giúp Cửu Nguyệt thay vào."
Tô Cửu Nguyệt thoáng đỏ mặt, vội vàng đón lấy: "Để con tự làm là được ạ."
Nhạc phu nhân cũng không miễn cưỡng nàng, để nàng tự mình đi vào sau tấm bình phong.
Đợi một lúc sau, Tô Cửu Nguyệt mới từ sau bình phong bước ra.
Nhạc phu nhân chỉ cảm thấy trước mắt sáng rực lên, cô bé này ngày thường toàn ăn mặc xám xịt, giờ nhìn lại, vẫn là những màu sắc tươi sáng thế này hợp với nàng hơn.
"Con gái ngoan, mau lại đây để nương nhìn cho kỹ nào."
Tô Cửu Nguyệt mặc quần áo mới, thẹn thùng bước tới bên cạnh bà, để mặc bà nắm tay tỉ mỉ ngắm nghía.
"Cửu Nguyệt nhà ta quả nhiên sinh ra đã đẹp, bộ đồ này đúng là mặc trên người con mới hợp, người tầm thường mặc vào e là đều bị quần áo cướp mất phong thái rồi."
Tô Cửu Nguyệt vốn dĩ chẳng chịu được lời khen, vội vàng thẹn thùng quay mặt đi: "Nương, người mau đừng nói nữa, làm gì có tốt như người nói đâu ạ."
Nhạc phu nhân cảm thấy Tô Cửu Nguyệt e là có chút sai lệch về nhận thức bản thân, nếu Bảo Trân nhà bà có dung mạo thế này, chắc đi đường cũng dám đi ngang).
"Đồ ngốc, con vốn dĩ sinh ra đã đẹp, hãy tự tin lên chút đi."
Tô Cửu Nguyệt khẽ "vâng" một tiếng, đứng ở đó vẫn theo bản năng mà khom khom n.g.ự.c.
Lại bị Nhạc phu nhân vỗ nhẹ một phát vào sau lưng: "Đứng thẳng người lên."
Tô Cửu Nguyệt giật nảy mình, vội vàng đứng thẳng dậy, nhưng lại cảm thấy trước n.g.ự.c hai tòa "sóng trào cuồn cuộn" vừa mới phát d.ụ.c thực sự có chút lộ liễu.
Nàng thật sự rất ngại, cứ như thể vừa mới qua năm mới, hai con "thỏ trắng nhỏ" trước n.g.ự.c nàng đã lớn nhanh như thổi một ngày nghìn dặm vậy.
Nhạc phu nhân hiểu tâm tư của nàng, đối với phụ nữ mà nói, vóc dáng này hễ không tốt là sẽ bị người ta bảo là lả lướt lẳng lơ, không phải hạng an phận.
Nhưng lời lẽ tổn thương người khác luôn do những kẻ tâm địa xấu xa nói ra, lời ra tiếng vào của kẻ khác sao có thể chi phối cuộc đời mình được chứ?
"Nha đầu ngoan, con cứ việc làm những gì con muốn, kẻ nào dám nói gì con, con cứ tới mách nương! Xem nương xử lý chúng thế nào!"
Tô Cửu Nguyệt khẽ "vâng" một tiếng, Nhạc phu nhân lại đưa tay lên "đo" thử một cái: "Phụt, hèn chi con thấy ngại, cơ mà chắc hẳn Tích Nguyên nhà con nhất định là cực kỳ thích rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mặt Tô Cửu Nguyệt đỏ bừng lên như nổ tung, ngẩng mắt nhìn bà, miệng hơi há ra, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ không tin nổi.
Phỉ Thúy đứng bên cạnh che miệng cười trộm, Nhạc phu nhân lại vẻ mặt nghiêm chỉnh bưng chén trà trên bàn lên nhấp một ngụm: "Bộ đồ này được đấy, bên trong còn một bộ váy màu xanh hồ thủy nữa, con đi thử xem sao."
Tô Cửu Nguyệt lại như bị ngốc, đứng ngẩn ra tại chỗ không nhúc nhích.
Nhạc phu nhân bị nàng nhìn cho cũng cảm thấy như thể mình vừa làm chuyện gì thập ác bất tuân vậy, khẽ tằng hắng một tiếng.
"Được rồi, đừng có thẹn thùng nữa, Cửu Nha nhà ta rất đẹp mà. Chẳng qua là bị nương chạm một cái thôi, có gì mà phải thẹn, nương ở đây tạ lỗi với Cửu Nha được chưa? Mau đi thử áo mới đi, để nương xem hậu nhật con mặc bộ nào thì đẹp."
Tô Cửu Nguyệt bấy giờ mới nấn ná đi vào sau bình phong, cởi bỏ từng lớp quần áo trên người ra.
Lúc chỉ còn lại một lớp tiết y (áo lót), nàng theo bản năng cúi đầu nhìn lướt qua trước n.g.ự.c mình, rồi ma xui quỷ khiến thế nào lại nhớ đến câu nói vừa nãy của Nhạc phu nhân.
Trong lòng không nhịn được mà suy tính, Tích Nguyên anh ấy... thực sự sẽ thích sao?
Ý nghĩ này vừa mới lóe lên, mặt nàng lại một lần nữa đỏ đến tận mang tai.
Thế này cũng thật làm người ta xấu hổ quá đi mất!
Tô Cửu Nguyệt nấn ná hồi lâu mới thay xong quần áo mới bước ra ngoài.
Nhạc phu nhân nhìn mà liên tục gật đầu: "Tốt, tốt lắm, bộ này mặc vào trông cứ như thoát tục chẳng vướng bụi trần vậy, Tích Nguyên nhà con mà nhìn thấy chắc phải lo con bay mất lúc nào không biết."
Phỉ Thúy cũng hùa theo khen: "Đây là lần đầu em thấy có người mặc màu xanh hồ thủy đẹp thế này, đây mới thực sự là da trắng như mỡ đông này."
...
Những lời hay ý đẹp của mọi người cứ thế tuôn ra như không mất tiền mua, cuối cùng Nhạc phu nhân chốt hạ: "Ngày kia con cứ mặc bộ đầu tiên tới, cho hân hoan. Đến lúc đó ta sai xe ngựa tới đón con, vừa vặn cũng hợp với bộ trang sức đó."
Nói đoạn bà dừng lại một chút: "Nhưng bộ áo này vẫn phải bảo họ nới phần n.g.ự.c ra một chút, xem kìa làm Cửu Nha nhà ta 'ủy khuất' chưa."
Tô Cửu Nguyệt: ...
Nàng không thấy tủi thân mấy, người tủi thân là "thỏ trắng nhỏ".
Hai ngày sau chính là lúc Nhạc phu nhân yến tiệc tân khách để long trọng giới thiệu Tô Cửu Nguyệt, sáng sớm nàng đã thay xong quần áo.
Ngô Tích Nguyên biết hôm nay nàng phải qua Nhạc phủ nên hôm qua đã vội vã trở về.
Nhìn thấy nàng thay bộ quần áo khác, ký ức dường như cũng quay về kiếp trước.
Khi đó lần đầu tiên anh được phát nguyệt bổng, có quan thân là có thể mặc lăng la tơ lụa rồi, anh mua vải về, vợ anh tự tay làm cho mình một bộ quần áo.
Lúc đó cũng là một chiếc áo trên màu đỏ như thế này, dẫu kiểu dáng không tinh xảo bằng nhưng mặc trên người nàng cũng vẫn đẹp như vậy.
Thấy Tô Cửu Nguyệt vẫn như mọi khi, định b.úi tóc qua loa rồi cài trâm lên, anh liền gọi nàng một tiếng.
"Cửu Nguyệt."
Tô Cửu Nguyệt quay đầu nhìn anh, liền thấy anh mỉm cười với nàng: "Để anh giúp nàng chải đầu nhé?"
Tô Cửu Nguyệt vô cùng kinh ngạc: "Anh có biết làm không đấy?"
Anh chưa bao giờ giúp nàng chải đầu cả, hôm nay còn phải tới Nhạc phủ, không được để xảy ra sơ suất.
Nàng có chút do dự, Ngô Tích Nguyên lại khẩn khoản: "Vợ tốt ơi, nàng cứ để anh thử một chút đi mà, không được thì nàng chải lại sau?"
Tô Cửu Nguyệt nghe lời này của anh là lại mủi lòng: "Vậy... được rồi, anh thử đi."