Bên cạnh sân khấu kịch có mấy chiếc trống lớn, còn có người đang thổi sừng, mấy đào kép đang kẻ mày, y phục diễn trên người họ đều tinh xảo hơn nhiều so với những gì nàng từng xem ở trong thôn trước kia.
Tô Cửu Nguyệt xem đến hăng say, Cố Diệu Chi thấy nàng thích bèn dắt nàng và Nhạc Bảo Nhã ngồi ở hàng ghế đầu tiên.
Tô Cửu Nguyệt cảm thấy có chút không ổn, vội vàng từ chối: "Chúng ta hay là ngồi phía sau đi, hàng trước để dành cho mấy vị phu nhân."
Nhưng nàng lại bị Cố Diệu Chi ấn xuống ghế: "Muội chính là nhân vật chính của ngày hôm nay, muội không ngồi hàng đầu thì ai ngồi? Các phu nhân còn có chỗ ngồi khác, muội cứ ngồi chỗ của muội đi."
Nói xong cô liền cùng Nhạc Bảo Nhã ngồi hai bên trái phải của nàng, còn đích thân rót cho nàng một ly trà nóng.
Tô Cửu Nguyệt nhìn nghiêng khuôn mặt cô, trong lòng càng thêm yêu mến vị tỷ tỷ này.
Vương Khải Anh và Bạch Lưu Sương cũng thừa lúc hỗn loạn lẻn đến cạnh sân khấu kịch. Nơi này đều là nữ quyến, hơn nữa đều là những người có thân phận.
Nếu hai gã dám ló mặt ra, lúc về tuyệt đối sẽ bị lão phụ thân đ.á.n.h gãy chân.
Vương Khải Anh và Bạch Lưu Sương chỉ có thể trốn ở hậu đài ngó nghiêng về phía hàng ghế ngồi. Bạch Lưu Sương lần này liếc mắt một cái đã thấy Tô Cửu Nguyệt, hắn có chút kích động vỗ mạnh một phát vào lưng Vương Khải Anh, Vương Khải Anh nhất thời không kịp chuẩn bị suýt chút nữa bị hắn vỗ một phát dí mặt xuống đất.
Hắn loạng choạng một cái mới đứng vững được thân hình, quay đầu lườm một cái: "Đang yên đang lành ông phát điên cái gì thế? Cái vỗ này suýt nữa tiễn ông đây đi luôn rồi đấy."
Bạch Lưu Sương vẫn không kìm nén được sự kích động trong lòng, hai tay bóp cánh tay Vương Khải Anh mà nhào nặn qua lại: "Là cô đó hả? Cô đó! Chính giữa ấy! Người phụ nữ cài hoa ấy!"
Vương Khải Anh vốn dĩ cánh tay đau điếng, lúc này cũng chẳng quản nổi nữa, lộ ra một nụ cười mang theo sự đau đớn, nhưng trong mắt vẫn có thể b.ắ.n ra nhiệt tình kích động: "Đúng thế! Muội muội ta xinh đẹp chứ! Ta đã bảo rồi mà, tiên nữ! Ông còn không tin ta, ta có bao giờ lừa ông đâu?"
Nói xong, liền bồi cho hắn một cước đuổi đi: "Tránh xa ta ra, cánh tay bị ông cấu cho xanh tím cả rồi! Ra tay chẳng biết nặng nhẹ gì cả."
Bạch Lưu Sương lại mặt dày mày dạn sáp tới, ôm lấy cánh tay hắn mà xoa xoa: "Nào, đại cữu, em xoa cho anh, đừng giận, đừng giận, chẳng phải là do quá kích động sao?"
Sơn Tam
Hắn vừa mở miệng, Vương Khải Anh đã nhạy bén bắt được điểm mấu chốt trong lời nói của hắn.
Hắn giật phắt cánh tay mình lại, theo bản năng lùi lại một bước: "Đừng, ông vừa gọi ta là cái gì?"
Bạch Lưu Sương chẳng chút dè dặt, dày mặt gọi lại lần nữa: "Đại cữu ca chứ gì! Chuyện này nếu anh đồng ý, em thề! Sau này em cái gì cũng không tranh với anh! Cặp 'Đại tướng quân' (dế chiến) anh thích đó, mai em sai người mang qua cho anh ngay!"
Vương Khải Anh xì một tiếng, xua tay với hắn: "Xem kìa, ông bao nhiêu tuổi rồi, cả ngày còn tịnh nghĩ chuyện hão huyền? Một cặp dế mà muốn đổi lấy muội muội ta? Ông nhìn xem muội ấy b.úi kiểu tóc gì chưa? Nhìn kỹ vào."
Tầm mắt Bạch Lưu Sương lúc này mới rơi vào kiểu tóc không mấy rườm rà của nàng, sắc mặt biến đổi, nhanh ch.óng trở thành quả cà tím bị sương đ.á.n.h, tiu nghỉu.
"Cô ấy gả chồng rồi sao?" Bạch Lưu Sương hỏi.
Vương Khải Anh khoác vai hắn vỗ vỗ: "Huynh đệ, ông cũng không nghĩ xem, nếu cô ấy chưa thành thân thì có đến lượt ông không? Chính vì không còn hy vọng nên mới nhận làm em gái nuôi đấy. Không thì giờ này ông phải gọi cô ấy là tẩu t.ử rồi!"
Bạch Lưu Sương: "..."
Cái đồ da mặt dày này! Cư nhiên còn có thể như thế!
Nhưng điều này trái lại đã mở ra cánh cửa thế giới mới cho hắn, hắn sờ cằm, bỗng nhiên nói ra một câu kinh người: "Hình như... ta cũng thiếu một người em gái..."
Vương Khải Anh chẳng khách khí tí nào đạp cho một cước: "Cút!"
Bạch Lưu Sương nhanh ch.óng tránh được: "Anh t.ử, ông làm cái gì thế? Chỉ cho quan lại đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vương Khải Anh mặt đầy cạn lời: "Chẳng phải nhà ông có mấy người em gái rồi sao? Sao còn tranh muội muội với ta?"
Bạch Lưu Sương mở chiếc quạt xếp xương ngọc trên tay ra lắc lắc: "Nhắc đến mấy đứa em gái thứ đó làm gì? Một đứa sinh ra còn xấu hơn một đứa, ta mới lười để mắt đến bọn họ."
Vương Khải Anh lại không chịu: "Lười để mắt thì kệ ông, nhưng không được tranh muội muội với ta!"
Bạch Lưu Sương dùng khuỷu tay huých huých hắn: "Thêm một người thương em gái chẳng phải rất tốt sao? Hơn nữa không phải ông luôn muốn một con ngựa sao? Mã trường nhà tôi gần đây mới đưa tới mấy con ngựa Đại Uyển..."
Vương Khải Anh quả nhiên d.a.o động: "Chốt đơn!"
Tô Cửu Nguyệt ngồi trên ghế, nghe Cố Diệu Chi kể cho nàng nghe những chuyện thú vị nàng gặp gần đây.
Tô Cửu Nguyệt là người chưa từng thấy qua sự đời, nay đến Nhạc phủ đã coi như mở mang tầm mắt lắm rồi, nhưng Cố Diệu Chi thì đi Nam về Bắc qua không ít nơi, bất luận nói về chuyện gì cũng có thể nắm c.h.ặ.t được tâm tư người nghe.
"Diệu Chi tỷ tỷ thật giỏi quá." Tô Cửu Nguyệt chân thành tán thán.
Cố Diệu Chi nhìn đôi mắt to của nàng viết đầy vẻ sùng bái, cười đưa tay lên khuôn mặt nhỏ trắng trẻo mịn màng của nàng véo một cái: "Em đừng có nhìn chị như vậy, không là lát nữa chị không nỡ để em đi đâu đấy."
Mắt Tô Cửu Nguyệt sáng long lanh: "Em cũng không muốn đi! Muốn ở bên Diệu Chi tỷ tỷ cơ."
Cố Diệu Chi thở dài: "Chỉ sợ phu quân muội tới tìm chị tính sổ thôi."
Tô Cửu Nguyệt lại bị trêu chọc, nhưng hễ nghĩ đến Tích Nguyên nhà mình, nàng mím môi cười, không còn nói lời không muốn về nhà nữa.
Cố Diệu Chi bật cười, cô gái này thật đáng yêu.
Không lâu sau, mấy vị phu nhân cũng đều đi ra, họ ngồi xuống theo từng nhóm hai ba người, trên sân khấu đào kép cũng đã lên đài, ê a hát những vở kịch mà Tô Cửu Nguyệt chưa từng nghe qua.
Nàng xem rất chăm chú, trên đó hát về một đoạn thê t.ử nuôi trượng phu học hành, trượng phu trở về lại vứt bỏ người vợ tào khang.
Hứa tam tiểu thư ngồi phía sau nàng đột nhiên cười một tiếng kỳ quái, Tô Cửu Nguyệt nghe rõ mồn một, trong lòng thấy có chút không thoải mái.
Ngay sau đó cốt truyện đột nhiên biến đổi, hát đến đoạn nam t.ử ở triều đường đắc tội người ta, dẫn tới họa sát thân.
Ngay khoảnh khắc thích khách đ.â.m về phía hắn, nữ t.ử không màng tính mạng lao lên, đỡ cho hắn một đao.
Lúc nữ t.ử hấp hối, nam t.ử vô cùng hối hận, khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Khiến các vị phu nhân có mặt cũng lần lượt lau nước mắt, Tô Cửu Nguyệt xem đến ngẩn người, các quý phu nhân bây giờ lại thích xem kịch kiểu này sao?
Ngay lúc mọi người đang đắm chìm trong nỗi đau buồn về cái c.h.ế.t của nữ t.ử, bỗng nhiên một tên thích khách vốn đang nằm dưới đất tỉnh lại.
Hắn lộn một vòng, nhảy từ trên sân khấu xuống, cầm đao xông thẳng về phía hàng ghế ngồi.
Mọi người đều không kịp phản ứng, tên thích khách này đã xông đến trước mặt họ, thanh đao trong tay chỉ thẳng vào Cố Diệu Chi.
Tô Cửu Nguyệt đang bưng chén trà uống, thấy vậy cũng không kịp nghĩ nhiều, theo bản năng ném chén trà trong tay về phía tên thích khách kia, rồi nắm lấy Cố Diệu Chi kéo ra sau ghế ẩn nấp.
Khung cảnh tức khắc loạn thành một đoàn, tiếng la hét tiếng khóc lóc vang lên không ngớt.
Cố Diệu Chi dẫu có kiến thức rộng đến đâu lúc này cũng bị dọa không nhẹ, nhờ có Tô Cửu Nguyệt kéo cho một cái này, cô mới sực tỉnh hồn lại.
Nhưng ngay khi Tô Cửu Nguyệt kéo Cố Diệu Chi lùi ra sau trốn, bỗng nhiên bị một đôi chân thò ra làm cho vấp ngã...