Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 295: Gửi tiền



Tô Cửu Nguyệt vừa mới nhắc tới một câu đã bị Ngô Tích Nguyên ngăn lại: "Hay là thôi đi, không phải nàng nói Cố tiểu thư bảo nàng hãy đeo cho kỹ đừng tháo xuống sao? Nếu để ở nhà, chẳng phải là phụ lòng tốt của cô ấy sao? Hơn nữa, dù có để trong nhà cũng chưa chắc đã an toàn hơn đâu."

Tô Cửu Nguyệt nghĩ cũng đúng, họ cả ngày đều không có nhà, nếu thực sự có kẻ trộm đạo nào lẻn vào thì đúng là mất cả chì lẫn chài.

Được Ngô Tích Nguyên nhắc nhở như vậy, nàng thậm chí cảm thấy số bạc mình khóa trong tủ cũng không an toàn nữa.

"Vậy bạc trong tủ..."

Ngô Tích Nguyên cười, đôi mắt đầy vẻ bất lực: "Nương t.ử, ngày mai hãy đem bạc đi gửi vào tiền trang đi!"

Tô Cửu Nguyệt vẫn mang suy nghĩ giống như những người già trong nhà, luôn cảm thấy giữ bạc trắng thì thực tế hơn. Ngân phiếu chẳng qua chỉ là một tờ giấy, vạn nhất nó không đổi được thành bạc thì sao?

Dẫu sau này quen biết Di nhi, trong tay cũng có ngân phiếu, biết rõ ngân phiếu thực sự có thể đổi được thành bạc, nàng vẫn cứ thích bạc hơn.

Sơn Tam

Mỗi ngày mở chiếc tráp nhỏ quý giá của mình ra đếm một chút là có thể tinh thần cả một ngày.

Cái thứ lấp lánh ánh bạc đó, nàng thực sự nhìn mãi không chán.

Nhưng cứ nghĩ đến việc để ở nhà có thể mất, nàng rốt cuộc vẫn thỏa hiệp: "Được! Ngày mai liền đi gửi tiền."

Vốn dĩ Ngô Tích Nguyên muốn đi cùng nàng, nhưng từ sáng sớm Mạnh Ngọc Xuân đã chạy đến nhà gọi người, nói là hôm nay mấy vị đồng môn định về quê, bảo họ tụ họp một chút.

Ngô Tích Nguyên nghĩ trong số đồng môn này có một phần có lẽ cả đời này cũng không gặp lại được nữa, suy nghĩ một lát cuối cùng vẫn đi.

Tô Cửu Nguyệt giúp anh chỉnh đốn y phục, lại lấy chiếc túi tiền tự tay mình khâu treo lên thắt lưng anh, mới nói với anh: "Tích Nguyên, anh cứ bận việc của anh đi, đừng lo cho em, em đi tiền trang gửi bạc xong là đến tiệm thêu luôn, trên đường cũng không có gì nguy hiểm. Nếu anh không yên tâm, chiều nay bận xong thì qua đón em là được."

Ngô Tích Nguyên nhận lời: "Vậy... chiều nay đợi anh, anh qua đón nàng."

Hai vợ chồng hẹn ước xong, Tô Cửu Nguyệt mới tiễn Ngô Tích Nguyên ra cửa.

Nàng đứng ở cửa mỉm cười chào Mạnh Ngọc Xuân: "Chú phải giúp chị dâu trông chừng Tích Nguyên huynh của chú một chút đấy, t.ửu lượng anh ấy không tốt, tuyệt đối không được để anh ấy uống nhiều."

Mạnh Ngọc Xuân nào dám không nghe, lập tức đáp ứng luôn: "Chị dâu cứ yên tâm, có em trông rồi! Đảm bảo sẽ đưa người nguyên vẹn về cho chị."

Ngô Tích Nguyên đứng một bên lắc đầu, vẻ đắc ý trên mặt tràn trề đến mức sắp trào ra ngoài, thực sự làm người ta thấy "chua" đến lợi hại.

Mắt tiễn hai người đi xa, Tô Cửu Nguyệt mới quay vào thu dọn đồ đạc, mang số bạc của mình ra.

Nghĩ đoạn, nàng lại để lại một ít làm tiền tiêu vặt, rồi mới đóng gói số còn lại cất đi.

Thành Ung Châu có tiền trang lớn nhất cả vùng phương Bắc, ngày trước khi chưa đ.á.n.h trận, các thương nhân người Hồ cũng như thương nhân trà từ Giang Nam tới đa số đều giao dịch ở đây.

Giao dịch số lượng lớn mà mang theo bạc trắng chắc chắn không tiện, nên mọi người có tiền mặt đều sẽ đến đây đổi thành ngân phiếu.

Tô Cửu Nguyệt gửi bạc xong, cất kỹ ngân phiếu vào người rồi mới ra khỏi cửa.

A Phúc đang đợi nàng ở bên ngoài, hai người vừa đi vừa dạo phố, chậm rãi đi về hướng tiệm thêu.

Mới đi được không xa, Tô Cửu Nguyệt đã thấy rất nhiều người đang xếp hàng.

Nàng tò mò ngó nghiêng vài cái, hỏi A Phúc bên cạnh: "A Phúc đại ca, đằng kia là gì thế? Sao mà đông người vậy?"

A Phúc vốn thân thuộc thành Ung Châu hơn nàng nhiều, nàng đúng là đã hỏi đúng người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỉ nghe A Phúc nói: "Đó là một tiệm cầm đồ, ước chừng là mọi người nghĩ sắp đ.á.n.h trận đến nơi rồi nên mới đem đồ đạc trong nhà đi cầm, thời buổi này vẫn là đổi thành bạc thì người ta mới thấy vững tâm hơn."

Tô Cửu Nguyệt cũng có thể hiểu được, thời loạn giữ vàng bạc, thời bình giữ đồ cổ.

Một khi đ.á.n.h trận nổ ra, những món đồ cổ tranh chữ đó căn bản chẳng đáng bao nhiêu tiền, chi bằng đổi thành vàng bạc châu báu thì hơn.

Nhắc mới nhớ, nàng lớn nhường này cũng chẳng lạ lẫm gì tiệm cầm đồ, ngày trước ở nhà không có cơm ăn, nàng đến cả chiếc áo bông đang mặc trên người cũng đem đi cầm.

Chỉ tiếc là nàng nhỏ tuổi, cộng thêm áo bông thực sự cũ nát, cũng chẳng bán được mấy đồng.

Nay nhìn thấy trước tiệm cầm đồ đông người như vậy, nàng cư nhiên cũng nảy sinh hứng thú.

"A Phúc đại ca, hay là chúng ta cũng qua đó góp vui một chút?"

A Phúc thì sao cũng được, dù sao Cửu Nguyệt tiểu thư sau khi đến tiệm thêu là sẽ để anh đi dạo tùy ý, chiều mới đến đón nàng.

Anh đang rảnh rang, đi góp vui một chút cũng chẳng sao.

Lúc họ đi tới tiệm cầm đồ, liền thấy một lão hán trên người đầy mảnh vá đang ôm một bức tranh chữ van nài: "Thứ này của tôi là đồ thật, không phải đồ giả đâu, cầu xin các người tốt xấu gì cũng đưa chút tiền bạc đi! Bà nhà tôi sắp bệnh c.h.ế.t rồi."

Vị chưởng quầy ngồi sau án kỷ, cầm một chiếc kính lúp thiếu kiên nhẫn vẫy vẫy tay đuổi ông lão.

"Cái lão đầu này, ông mang một bức họa giả khác tới thì tôi còn nhận, cư nhiên lại mang bức này? Bức họa này đã được hoàng đế tiền triều ban thưởng cho một tên hoạn quan bên cạnh mình, tên hoạn quan đó đắc tội với Thái t.ử gia tiền triều, sau đó Thái t.ử gia sai người phóng hỏa đốt phủ hắn ngay trong đêm! Chân tích của bức họa này sớm đã cháy thành tro rồi!"

"Chuyện này..." Ông lão nhất thời không biết phải nói thế nào.

Thậm chí đến chính ông cũng bắt đầu hoài nghi bức họa tổ tiên truyền lại này rốt cuộc là thật hay giả, ông vừa lưỡng lự, gã sai vặt trong tiệm đã đuổi ông ra ngoài.

"Đi đi đi, mang đồ giả mà cũng dám đến tiệm chúng tôi, chưởng quầy nhà chúng tôi bao nhiêu năm nay bảo bối gì mà chưa thấy qua chứ? Sớm đã luyện được đôi mắt 'hỏa nhãn kim tinh' rồi! Còn không nhìn thấu mấy cái trò quỷ này của ông sao?"

Ông lão đứng không vững, bị gã đẩy ngã xuống đất, vừa vặn ngã ngay trước mặt Tô Cửu Nguyệt và A Phúc.

Tô Cửu Nguyệt chẳng kịp suy nghĩ nhiều, liền tiến lên đỡ ông dậy: "Lão trượng, ông không sao chứ?"

Ông lão vừa đưa tay quẹt nước mắt, vừa lắc đầu: "Tôi không sao, nhưng bà nhà tôi sắp có chuyện rồi!"

Mỗi nhà mỗi cảnh, Tô Cửu Nguyệt cũng không có ý định quản chuyện bao đồng.

Chuyện thiên hạ nhiều như vậy, nàng sao quản cho xuể?

Nàng đỡ ông lão dậy, đồng thời nói với gã sai vặt trước mặt: "Anh phải cẩn thận một chút, nếu lão nhân gia xảy ra chuyện gì, sau này e là Vương đại nhân cũng sẽ tìm các anh tính sổ đấy."

Gã sai vặt chẳng thèm để tâm: "Cái con nhóc con này, bớt quản chuyện bao đồng đi, mau cút xa ra một chút, đừng có chắn đường chúng tôi làm ăn!"

Tô Cửu Nguyệt cau mày, lại quay sang khuyên bảo ông lão bên cạnh: "Lão trượng, ông cứ đi đi thôi! Đừng chọc vào họ nữa."

Ông lão quẹt nước mắt: "Bức họa này của tôi là tổ tiên truyền lại, ông nội tôi từng nói, từ lúc ông còn nhỏ bức họa này đã là bảo vật gia truyền nhà tôi rồi, sao có thể là giả được chứ?! Bà nhà tôi bệnh rồi, đang đợi tiền cứu mạng, các người hãy làm phúc đi, cứu bà ấy với!"

Tô Cửu Nguyệt vốn định không quản chuyện bao đồng, nhưng nàng vốn là người mủi lòng, nghe lời này xong trong lòng thấy có chút buồn bã.

Người ta thường nói, "phu thê bản thị đồng lâm điểu, đại nạn lâm đầu các tự phi" (vợ chồng như chim cùng rừng, tai họa đến nơi thân ai nấy lo).

Giờ đây người có thể tán gia bại sản để chữa bệnh cho phu nhân nhà mình thực sự không còn nhiều, Tô Cửu Nguyệt khó tránh khỏi có vài phần cảm động.