Một người hỏi, những người khác đều gật đầu theo.
Thúy Thúy nhìn về phía Tô Cửu Nguyệt đang ngồi yên lặng nơi góc phòng, không tranh với đời, khóe miệng nhếch lên cười nói: "Tự nhiên là tới tìm sư phụ rồi, các chị giải tán hết đi!"
Sơn Tam
Tô Cửu Nguyệt đang thêu giá y cho Tô Di, nghe đối phương nhắc đến mình thì hơi kinh ngạc.
Nhưng nàng chuyển niệm nghĩ lại là biết ngay ai tới.
Thần sắc trên mặt trở nên ngọt ngào hơn đôi chút, nàng đặt kim chỉ trên tay xuống, đứng dậy nói với mọi người: "Tôi ra ngoài xem sao."
Nàng vừa mới bước chân ra khỏi phòng, bên trong đã xôn xao một trận.
"Một công t.ử ca trẻ trung xinh đẹp tới tìm sư phụ sao?"
"Chẳng phải bảo sư phụ gả chồng rồi sao?"
"Chẳng lẽ là phu quân cô ấy?"
"Có gì mà không thể chứ? Chị mà trưởng thành được như sư phụ, cũng có thể tìm được một công t.ử ca xinh đẹp."
"Để em đi xem trộm, lát về bảo các chị xem là ai tới."
"Em đi với chị!"
"Em cũng đi!"
...
Tô Cửu Nguyệt bước ra cửa, liền thấy dáng người cao ráo đứng trước cửa.
Bộ y phục màu nguyệt bạch trên người anh là do tự tay nàng làm, phát quán trên đầu cũng là nàng giúp anh đeo sáng nay.
Ngoài phu quân nàng ra thì còn có thể là ai?
"Tích Nguyên!" Nàng gọi một tiếng.
Ngô Tích Nguyên sớm đã nhìn thấy nàng, cũng bước tới trước hai bước.
"Bận xong chưa? Anh tới đón nàng về nhà đây."
Tô Cửu Nguyệt gật đầu: "Vâng, anh đợi em một chút, em dặn dò họ thêm vài câu."
Ngô Tích Nguyên đứng trước cửa, nhìn nàng vào trong phòng, mình thì tựa lưng vào khung cửa, đúng chuẩn một hòn "Vọng thê thạch" (Đá trông vợ).
Tô Cửu Nguyệt thu dọn bộ giá y thêu dở, khóa lại xong mới nói với các tú nương khác: "Phu quân tôi tới đón tôi về nhà, tôi đi trước đây, mọi người làm xong việc trên tay cũng có thể về được rồi, mai tôi lại tới kiểm tra."
Nói đoạn nàng mỉm cười với mọi người, xoay người đi về phía cửa.
Nàng vừa nói là phu quân mình, mọi người càng thêm hiếu kỳ, lén lút bám theo sau lưng nàng.
Thấy nàng đi tới trước mặt người đó, đối phương tự nhiên đón lấy đồ đạc trong tay nàng, bàn tay kia nắm lấy tay nàng, nhỏ giọng dịu dàng nói câu gì đó.
Tô Cửu Nguyệt ngước đầu cười ngọt ngào với anh, cũng đáp lại một câu.
Cả một phòng các cô nương đều lộ vẻ mặt nụ cười mãn nguyện của người lớn tuổi, bỗng nhiên Thúy Thúy ôm lấy khung cửa thốt một câu: "Em cũng muốn có một người phu quân dịu dàng như thế!"
Lời này hệt như nói ra tiếng lòng của tất cả mọi người, ai nấy đều không hẹn mà cùng gật đầu theo.
Nhìn lại lần nữa, Ngô Tích Nguyên đã dắt Tô Cửu Nguyệt ra khỏi cửa.
"Vợ ơi, đây là cái gì thế?" Ngô Tích Nguyên giơ giơ cuộn tranh đang ôm trong tay.
Tô Cửu Nguyệt hơi ngại nói, dù sao hai mươi lượng quả thực không phải con số nhỏ, cứ thế bị nàng đem cho đi, đổi lấy một cuộn tranh không đáng tiền thế này mang về...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Phu quân, em nói ra anh đừng có mắng em nha!"
Ngô Tích Nguyên biết ngay, mỗi lần nàng gọi mình là phu quân thì y như rằng chẳng có chuyện gì tốt.
Anh nhướn mày: "Nàng cứ nói xem nào, chuyện đáng mắng thì anh vẫn phải mắng thôi."
Ngũ quan trên mặt Tô Cửu Nguyệt nhăn nhó cả lại, đến cả hai cái tai nhỏ cũng cụp xuống theo.
Nhưng nàng vẫn thành thật kể lại ngọn ngành sự việc cho anh nghe, Ngô Tích Nguyên nghe nàng thuật lại cũng hơi ngẩn người.
"Cho nên nàng đem hết số bạc gửi hôm nay cho họ rồi à?" Anh hỏi.
Tô Cửu Nguyệt căn bản không dám nhìn thần sắc trên mặt anh, cứ cúi gằm mặt, lý nhí gật đầu: "Phật tổ nói rồi, Cứu một mạng người hơn xây bảy tháp phù đồ, chúng ta thiếu đi hai mươi lượng này ngày tháng cũng chẳng kém đi đâu được..."
Nàng càng nói giọng càng thấp, giờ chính nàng cũng thấy chột dạ.
Ngô Tích Nguyên nắm tay nàng, nhào nặn phần thịt mềm mại trên tay nàng, giả bộ hung dữ nói: "Về nhà trước đã, xem về nhà anh xử lý nàng thế nào."
A Phúc và A Quý đi theo từ đằng xa, cũng không tiến lên tìm cảm giác mạnh.
"Anh, anh nói xem hai người họ ngày nào cũng quấn quýt thế kia mà sao không thấy chán nhỉ?" A Quý khoanh tay hỏi.
A Phúc liếc hắn một cái, không đáp mà hỏi ngược lại: "Sao? Chú nhìn nhà mình thấy ngán rồi à?"
A Quý bĩu môi suy tính hồi lâu mới lắc đầu: "Cũng không thể nói là ngán, phải nói là ngay từ đầu đã chẳng thấy có hứng thú gì."
Họ đều là đến ngày thành thân mới biết vợ mình trông thế nào, phu thê giống như góp gạo thổi cơm chung qua ngày hơn, nhưng Cửu Nguyệt tiểu thư và phu quân nàng dường như không phải vậy.
A Phúc tự nhiên có thể hiểu được cảm giác mà hắn nói, anh đưa tay vỗ vỗ vai A Quý, nói với hắn: "Ngày tháng của chúng ta mới gọi là trạng thái thường gặp, họ đây là thần tiên quyến lữ, không so bì được đâu."
A Quý bĩu môi: "Anh xem vợ người ta kìa, dịu dàng nhỏ nhẹ, vợ em thì hung hãn đáng sợ, một bạt tai vỗ qua, lão t.ử đây còn thấy đau mất nửa ngày!"
Vừa mới nói ra, hắn tự giác đã lộ cái gì đó, ngẩn ra một thoáng, vội vàng im bặt.
A Phúc mỉm cười, cũng không chọc vào nỗi đau của hắn nữa, đều là người sống qua ngày, ai có tư cách cười nhạo ai chứ?
"Chú cũng đừng chê vợ chú hung, chú tự nghĩ xem cô gia đối xử với Cửu Nguyệt tiểu thư thế nào, chú có đối xử với vợ mình được như thế không? Người ta tan học về còn nấu cơm cho vợ, chú ở nhà đã từng đun nổi một ấm nước chưa? Con người ta đều là tương hỗ cả, mình còn không làm được thì cũng đừng chê bai người khác."
Nói xong liền sải bước đuổi theo đôi trẻ phía trước, A Quý gãi đầu, vẻ mặt đầy ảo não, nhưng bất luận hắn có nghĩ thông hay chưa thì cũng vẫn lếch thếch đi theo.
Về đến phòng, hai người cũng không vội nấu cơm mà mở cuộn tranh Tô Cửu Nguyệt bỏ ra hai mươi lượng mua về, nghe bảo là bảo vật gia truyền của người ta.
Tô Cửu Nguyệt tựa vào tủ quần áo đầu giường, đứng xa thật xa, chỉ sợ anh nổi giận, len lén quan sát động tác của anh, trái tim thực sự căng thẳng đến cực điểm.
Ngô Tích Nguyên liếc nhìn nàng một cái, cười như không cười mở cuộn tranh ra.
Vừa nhìn, trái lại khiến anh sững sờ.
Trong đầu anh từng nghĩ qua rất nhiều khả năng, dẫu cho vợ mình bị người ta lừa anh cũng sẽ không trách nàng, vợ anh có một trái tim lương thiện, đó là điều đáng quý biết bao.
Vả lại, số tiền này đều do nàng tự kiếm được, nàng muốn dùng làm gì là tự do của nàng.
Nhưng anh thực sự không ngờ cư nhiên lại là một bức họa như thế này...
Kiếp trước trong tiệc Vạn thọ của Thánh thượng, Mẫn tướng quân đã dâng lên bức họa bảo vật gia truyền bảy đời của nhà mình mang tên 《Hàn Hy Tái dạ yến đồ》.
Mẫn tướng quân là võ tướng, tin tức không mấy linh thông, nhưng văn quan trong kinh thành gần như ai nấy đều biết, 《Hàn Hy Tái dạ yến đồ》 đang nằm trong tay chính Thánh thượng.
Lúc này ông ta dâng bức họa này lên, vậy thì rốt cuộc cái trên tay ai mới là giả?
Thánh thượng nể tình ông ta vừa lập công từ biên quan trở về, nhận lấy bức họa mà không hề lên tiếng, còn khen ngợi ông ta một trận ra trò, ban thưởng rất nhiều đồ tốt, thậm chí còn đặc biệt mời phụ khoa thánh thủ của Thái y viện tới chữa trị cho người mẹ đang lâm bệnh của ông ta.
Khi đó Ngô Tích Nguyên chính là thiên t.ử môn sinh (học trò vua), hầu hạ trước ngự tiền, tin tức cũng rất linh thông, nhanh ch.óng nhận được một tin hành lang.
Nghe nói... vốn dĩ bức họa trong tay Thánh thượng cư nhiên lại là giả...