Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 312: Không còn thái bình nữa



Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên hai vợ chồng đều không phải hạng ham ăn ham uống, cộng thêm trước kia ngày nghèo khó đã lâu, tới thành Ung Châu lâu như vậy, thực sự chưa từng đi mua rượu lần nào.

Cũng may có A Phúc và A Quý là khách quen của t.ửu quán, ngày thường lúc không trực, họ cũng hay tới t.ửu quán mua một vò rượu mang về nhâm nhi.

Tô Cửu Nguyệt mua ít thịt, lại dưới sự dẫn dắt của A Phúc và A Quý đi mua rượu, đang trên đường quay về.

Yến Vương Mục Thiệu Lăng đang ngồi trên lầu t.ửu quán, bình rượu đặt trước mặt anh ta thậm chí còn chưa hề đụng tới. Nhìn ba người dưới lầu, anh ta bỗng nhiên hỏi: "Quan Hoài Viễn, người phụ nữ kia có phải là bạn thân của Di nhi không?"

Mục Thiệu Lăng về cơ bản không nhớ nổi tướng mạo của mấy người phụ nữ, cũng may người phụ nữ này xuất hiện trước mặt anh ta hơi nhiều lần, cộng thêm là người Tô Di coi trọng, nên mới có được chút ấn tượng quen mặt trước Mục Thiệu Lăng.

Quan Hoài Viễn vội vàng rướn cổ nhìn xuống, rồi quay đầu lại, cung kính bẩm báo: "Bẩm Vương gia, chính là vị Cửu Nguyệt tiểu thư đó ạ."

Mục Thiệu Lăng "ừm" một tiếng: "Ngươi đi đi, gọi cô ấy lên đây."

Quan Hoài Viễn cũng ngẩn ra, nếu không phải vì vô cùng tự tin vào thính giác của mình, anh đã nghi ngờ có phải mình nghe nhầm rồi không.

Vương gia? Sao lại muốn gặp người phụ nữ khác?

Mục Thiệu Lăng chân mày hơi nhíu lại: "Đờ ra đó làm gì? Còn không mau đi?"

Quan Hoài Viễn bấy giờ mới sực tỉnh, vội vàng đáp một tiếng, gấp gáp xuống lầu.

Tô Cửu Nguyệt lúc bị người ta chặn lại, A Phúc và A Quý lập tức chắn trước mặt nàng.

Tô Cửu Nguyệt lại kịp thời gọi họ lại: "Đợi đã, Quan đại nhân? Sao lại là ngài?"

A Phúc và A Quý nghe thấy là người quen của Cửu Nguyệt tiểu thư bấy giờ mới lui ra.

Quan Hoài Viễn mỉm cười, cô nương này so với lần đầu gặp quả thực đã khác xưa.

Trước kia nàng gầy nhỏ một mẩu, nói năng khép nép, nay bên cạnh dắt theo hai tráng hán, đã dám nói cười lớn tiếng rồi.

"Cửu Nguyệt tiểu thư, chủ t.ử nhà tôi ở trên lầu vừa hay trông thấy cô, bèn sai tôi xuống mời cô lên trên đàm đạo một lát."

Chủ t.ử của Quan Hoài Viễn là ai? Còn cần phải nói sao?

Cái ý nghĩ này vừa mới xuất hiện trong đầu Tô Cửu Nguyệt, nàng cả người liền rùng mình một cái, không biết vị kia sao tự dưng lại muốn gặp nàng? Chẳng lẽ Di tỷ có chuyện gì sao? Ngoài chuyện đó ra, họ cũng đâu có giao thiệp gì khác đâu?

Nghĩ vậy, nàng càng thêm phần căng thẳng, xoay người nói với A Phúc và A Quý: "Hai vị đại ca hãy đợi tôi ở đây một lát, tôi cùng Quan đại nhân lên trên một chuyến."

A Phúc và A Quý không biết người trước mặt là ai, chỉ nghe Tô Cửu Nguyệt gọi anh ta là đại nhân, e rằng chủ t.ử của anh ta cũng không phải hạng người họ có thể đắc tội nổi.

Bèn ngoan ngoãn nhận lời: "Tiểu thư cứ tự mình cẩn thận là được."

Tô Cửu Nguyệt nhấc vạt váy đi theo sau Quan Hoài Viễn lên lầu, mỗi bước chân giẫm trên bậc thang gỗ, nghe tiếng gỗ kêu "két két", nỗi nghi hoặc trong lòng nàng cứ xoắn lại thành một đoàn.

Yến Vương? Rốt cuộc gặp nàng làm gì?

Bất quá cũng chỉ một tầng lầu, vài bước là tới nơi.

Tô Cửu Nguyệt vừa ngẩng đầu đã thấy một người đàn ông mặc y phục huyền sắc ngồi ở vị trí bên cửa sổ, trên bàn đặt một đĩa lạc rang và một vò rượu.

Người đàn ông hai tay đặt trên đùi, ngồi ngay ngắn, nếu người không biết e là còn tưởng anh ta đang ngồi ở công đường nha môn.

Nàng ngoan ngoãn quỳ xuống trước mặt anh ta hành đại lễ: "Dân phụ tham kiến..."

Vừa định nói Vương gia, thấy đây là ở bên ngoài, bên cạnh họ cũng không có mấy người, đến cả Quan Hoài Viễn lúc nói chuyện cũng đang cố ý che giấu thân phận, nàng lập tức đổi giọng: "Dân phụ tham kiến đại nhân."

Mục Thiệu Lăng mãn nguyện gật đầu, người phụ nữ này xưa nay vẫn luôn lanh lợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ngươi đứng lên đi."

Chẳng ai thích quỳ cả, Tô Cửu Nguyệt nghe lời bèn từ dưới đất bò dậy.

Mục Thiệu Lăng lại liếc nhìn Quan Hoài Viễn một cái, Quan Hoài Viễn lập tức hiểu ý, cho tất cả mọi người xung quanh lui ra hết, chỉ còn lại ba người bọn họ.

Mục Thiệu Lăng lúc này mới nói: "Hôm nay dán bảng rồi?"

Tô Cửu Nguyệt không hiểu chuyện này thì có liên quan gì đến anh ta, chẳng lẽ lại nhìn trúng tiền đồ của phu quân nhà mình?

Nhưng nếu là vậy, chẳng lẽ anh ta không nên trực tiếp đi tìm phu quân nàng sao?

Dù trong lòng có bao nhiêu thắc mắc, lúc này cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đáp một tiếng: "Dạ phải."

Sơn Tam

"Thứ hạng thế nào?"

Tô Cửu Nguyệt càng thêm khẳng định anh ta nhìn trúng tài hoa của phu quân nàng: "Hôm nay đồng môn huynh ấy tới nhà báo là trúng Án thủ, chỉ là hôm nay châu phủ chúng ta xảy ra vụ án mạng, chúng tôi vẫn chưa kịp đi xem bảng."

Mục Thiệu Lăng nghe tin này trái lại còn bình thản hơn cả đôi vợ chồng họ, dù sao Mục Thiệu Lăng cũng là người trọng sinh từ kiếp trước về mà.

Ngô Tích Nguyên của kiếp trước là "vị cực nhân thần" (chức cao tột bực), đã vào đến nội các rồi, nhân vật như vậy làm sao có thể không đỗ Tú tài? Đừng nói là Án thủ, dù anh có đỗ Giải nguyên trong kỳ thi kế tiếp, anh ta ước chừng cũng chẳng mấy kinh ngạc.

Tô Cửu Nguyệt còn đang toan tính, nếu anh ta muốn gặp phu quân nàng, mình nên đồng ý ngay, hay là khéo léo từ chối một chút?

Nào ngờ vị Yến Vương này cũng là hạng người hành xử không theo lẽ thường, anh ta cư nhiên trực tiếp đổi giọng, nói với Tô Cửu Nguyệt: "Nếu bảng đã dán rồi, kỳ thi tới cũng phải ba năm sau, hai vợ chồng các ngươi cứ lưu lại đây mãi cũng chẳng ích gì, chi bằng hãy về nhà trước đi!"

Anh ta không phải kiểu nói thương lượng, nếu chỉ nghe lời này, trái lại càng giống như một mệnh lệnh.

Tô Cửu Nguyệt nghĩ không thông, Yến Vương rốt cuộc là có chuyện gì? Sao cứ như mong cho họ nhanh ch.óng biến về thế này?

Nàng đang định từ chối hảo ý của anh ta, nhưng chuyển niệm lại nghĩ, người này là Vương gia mà! Suốt ngày bận rộn trăm công nghìn việc, sao có thể vô duyên vô cớ chặn nàng lại rồi nói một tràng không đầu không đuôi như thế?

Chẳng lẽ trong đó có thâm ý gì sao?

"Vương gia, ngài đây là... có ý gì ạ?" Tô Cửu Nguyệt ướm hỏi một câu.

Nếu là người bình thường, Mục Thiệu Lăng chắc chắn sẽ không rảnh rỗi mà giải thích, nhưng hiện giờ một là nể mặt Di nhi, hai là nể mặt Ngô Tích Nguyên.

Anh ta tuy không biết kiếp này đã xảy ra sai sót gì khiến Ngô Tích Nguyên đỗ Tú tài sớm thế này, nhưng một nhân tài ưu tú như vậy, anh ta cũng không muốn để đối phương bị cuốn vào những vòng xoáy thị phi này quá sớm.

"Sắp không thái bình nữa rồi."

Tô Cửu Nguyệt trợn tròn mắt: "Vậy còn Di tỷ thì sao ạ!"

Mục Thiệu Lăng nhìn nàng với vẻ tán thưởng, coi như không uổng công anh ta nhắc nàng câu này: "Di nhi tự có bổn vương và cha cô ấy lo liệu, ngươi không cần bận tâm."

Tô Cửu Nguyệt từ t.ửu lầu đi xuống, nhìn cảnh tượng phồn hoa trên phố phường bên ngoài, lại nghĩ đến việc ít ngày nữa có thể sẽ không còn thái bình như vậy, trong lòng thực sự có chút không mấy vui vẻ.

Nàng đi thẳng một mạch về nhà, chân mày nhíu c.h.ặ.t không hề giãn ra.

A Phúc và A Quý dẫu nhìn thấu được nhưng Cửu Nguyệt tiểu thư không nói, đó tự nhiên là chuyện họ không nên biết, bèn cũng không dám hỏi nhiều.

Về đến nhà, bếp núc sớm đã được dọn dẹp gọn gàng.

Bàn ghế cũng được lau sạch bóng, Ngô Tích Nguyên và Mạnh Ngọc Xuân đang đ.á.n.h cờ vây, Tống Thư Ngôn thì nghiêm túc nằm bò một bên quan sát.

"Quân t.ử lục nghệ", họ đều phải am hiểu, hai người đang đ.á.n.h cờ say sưa, bỗng nhiên cửa vang lên một tiếng, Ngô Tích Nguyên ngẩng đầu thấy vợ mình đã về.

Lập tức cờ cũng chẳng đ.á.n.h nữa, quẳng quân cờ trên tay xuống đứng dậy nghênh đón: "Vợ ơi, nàng về rồi!"