Có lẽ chính vì lý do đã từ chối nhà Ngô Trung, mấy ngày nay cũng không còn ai mượn mấy chuyện lông gà vỏ tỏi mà chạy sang nhà anh nữa, họ cũng có được vài ngày sống yên ổn.
Ban đêm, đôi vợ chồng trẻ nằm trên giường, Tô Cửu Nguyệt hỏi Ngô Tích Nguyên: "Tích Nguyên, anh nói bên trên muốn tra chuyện né thuế này là thật sao?"
Ngô Tích Nguyên khẽ cười: "Đều là anh nói bừa đấy, Trường Quý biểu ca không phải đi tòng quân rồi sao? Nếu ai nấy cũng đều nghĩ cách né thuế, thì những tướng sĩ trấn giữ biên cương bảo vệ tổ quốc lấy cái gì mà ăn?"
Không chỉ ăn không no mặc không ấm, mà còn không có binh khí và áo giáp vừa tay.
Kiếp trước anh từng nhậm chức ở Binh bộ, quốc khố trống rỗng đến mức anh không dám tin đây là quốc khố của một đại quốc, cứ ngỡ là kho lương của một nhà địa chủ nào đó.
Anh đã tận tâm kiệt lực, cũng chỉ có thể để những tướng sĩ đó miễn cưỡng lót dạ, thậm chí ngay cả để họ ăn một bữa no cũng không làm được.
Khi đó anh phái người điều tra chuyện treo ruộng né thuế, kết quả thực sự khiến anh kinh hãi.
Chỉ cần một địa phương xuất hiện một vị Cử nhân lão gia, gần như ruộng đất trong vòng trăm dặm thảy đều treo dưới danh nghĩa của vị đó, huống hồ là những Tú tài nhiều không đếm xuể.
Kiếp này, chưa nói đến anh. Có Yến Vương ở đây, sớm muộn gì cũng sẽ tra chuyện né thuế này, thuở trước nơi tiền tuyến không có đồ ăn, ngài ấy đã luôn cùng các tướng sĩ chịu đói.
Chuyện né thuế khi đó xôn xao như vậy, Yến Vương tự nhiên cũng biết rõ.
Anh phải từ bản thân mình triệt tiêu hiện tượng này, sau này mới có thể lấy mình làm gương.
Tô Cửu Nguyệt cũng biết mẹ chồng có một người cháu bị bắt đi tòng quân, nghe lời anh nói bèn ngoan ngoãn gật đầu.
"Chuyện treo ruộng đúng thực là không đúng, các tướng sĩ ở tiền tuyến vào sinh ra t.ử, chúng ta sao có thể tham chút món lợi nhỏ này chứ?"
Ngô Tích Nguyên ôm vai nàng khẽ vỗ vỗ: "Đến cả vợ nhỏ của anh còn nghĩ thông suốt được đạo lý này, vậy mà những kẻ tự phụ đọc không ít sách thánh hiền lại thủy chung nghĩ không thông."
Tô Cửu Nguyệt cười khúc khích: "Đó là vì họ quá ngốc thôi, phu quân anh hãy chăm chỉ đọc sách, đợi sau này anh làm quan lớn rồi hãy nói cho họ biết!"
"Được!"
Hai người ở nhà chưa được mấy ngày, hôm đó bỗng nhiên có một người phương xa đi ngang qua làng họ.
Mọi người cũng nhận được một tin tức: "Thành Ung Châu đ.á.n.h nhau rồi!"
Thành Ung Châu là nơi binh gia tất tranh, chỉ có hạ được thành Ung Châu mới coi như mở toang được cả vùng Tây Bắc.
Tô Cửu Nguyệt nghĩ đến Di nhi vẫn còn ở đó, lo lắng đến mức miệng mọc đầy mụn rộp, trằn trọc suốt đêm không ngủ được.
Ngô Tích Nguyên nhìn mà xót xa vô cùng, bèn an ủi nàng: "Nàng cũng chớ có lo lắng quá, nếu Tô đại tiểu thư thực sự có nguy nan gì, thượng thiên nhất định sẽ cảnh báo nàng thôi."
Sơn Tam
Tô Cửu Nguyệt nghĩ cũng đúng, mấy ngày nay nàng căn bản không hề nằm mơ, ít nhất có thể chứng minh Di nhi vẫn an toàn.
Lại qua không quá hai ngày, tráng đinh trong thôn đi sửa đập nước thảy đều đã quay về.
Trần Chiêu Đệ và Điền Tú Nương đã lâu không gặp chồng mình, vừa thấy họ về lập tức sà tới.
"Hai anh cuối cùng cũng về rồi, mệt lắm phải không?" Điền Tú Nương vừa đỡ thắt lưng vừa hỏi.
Vợ chồng họ vốn là tự mình ưng mắt nhau, tình cảm vốn tốt, nếu không phải ngại bao nhiêu người ở đây, Điền Tú Nương chắc chắn đã lao lên ôm lấy anh một cái.
Hiện giờ cô chỉ kéo tay áo Nhị Thành, nhưng lại bị Nhị Thành đẩy ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô đầy vẻ khó hiểu, liền nghe Nhị Thành vội vàng giải thích: "Trên người anh bẩn lắm, mùi cũng không dễ ngửi, cẩn thận kẻo làm ám mùi lên em và con."
Nụ cười trên mặt Điền Tú Nương bấy giờ mới lại rạng rỡ: "Con cái nào lại chê cha đẻ mình chứ? Xem anh nói kìa! Để em đi múc nước cho anh, anh vào tắm rửa đi."
Nhị Thành thấy cô vừa đỡ cái bụng lớn vừa hướng về phía bếp mà đi, sợ tới mức tâm kinh đảm chiến, vội bước tới giữ cô lại.
"Tiểu tổ tông của anh ơi, em cứ ngoan ngoãn đứng đây đợi là được rồi, để tự anh đi!"
Mọi người thảy đều bật cười, Tô Cửu Nguyệt vội vàng đi về phía bếp: "Để em cho, trong nồi sau vẫn còn nước nóng, em nhóm thêm một nồi nữa, để anh cả và anh hai tắm rửa thật sạch."
Cái bụng của Trần Chiêu Đệ thực sự đã rất lớn rồi, còn hơn một tháng nữa là đứa trẻ ra đời, chính cô cũng tự biết ý, biết giờ không phải lúc để tỏ ra ân cần, bèn chỉ lặng lẽ đứng một bên.
Đại Thành là hạng miệng lưỡi vụng về, không nói được lời hay ý đẹp. Nhìn vợ chồng chú hai nói nói cười cười, anh cũng chỉ nhìn Trần Chiêu Đệ cười một cái, lại liếc nhìn cái bụng của cô, sắc mặt càng thêm nhu hòa.
"Ở nhà mọi chuyện đều tốt chứ?"
Trần Chiêu Đệ gật đầu: "Vâng, thảy đều tốt ạ, có nương quán xuyến cả mà!"
Đại Thành lại quay sang nhìn mẹ mình: "Nương, vất vả cho người rồi."
Lưu Thúy Hoa nhìn hai anh em sạm đen đi không ít, cũng gầy đi nhiều, có chút xót xa: "Sửa đập nước vất vả lắm phải không? Nhìn hai đứa thảy đều gầy rộc đi, cơm nước của quan phủ không tốt sao?"
Ăn cơm nồi lớn, cơm nước sao tốt cho được? Tất nhiên không thể bì được với cơm ăn ở nhà.
Nhị Thành cười rộ lên: "Nương, mùa đông ở nhà trốn đông nuôi một thân mỡ, giờ làm việc cho gầy đi chẳng phải tốt sao? Nương nhìn con xem, có phải so với trước kia tinh thần hơn không?"
Lưu Thúy Hoa cười không dứt: "Cái thằng nhóc này, chỉ giỏi nói bừa, lấy đâu ra một thân mỡ béo. Có điều giờ nhìn đúng là tinh thần hơn trước thật, con người vẫn là phải làm việc, suốt ngày nhàn rỗi thì tinh khí thần thảy đều khác hẳn."
Trong thôn đúng là có mấy kẻ du thủ du thực, mấy ngày nay lại giao du thân thiết với Nhị Trụ nhà bác cả. Nếu không phải Hoàng thị lần trước sang náo loạn một trận, bà chắc chắn sẽ đi nhắc nhở một câu.
Nhưng giờ đây, bà cũng lười chẳng muốn đi. con hư tại cha, chẳng liên quan gì đến hạng làm thím như bà cả.
Nói đoạn, bà bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi: "Sao các con lại về nhanh thế này? Chẳng lẽ đập nước sửa xong rồi? Thế thì nhanh quá nhỉ?"
Trước kia huyện bên sửa đập nước, nghe bảo sửa mất hai năm cơ mà! Đây mới bao lâu? Chưa đầy hai tháng.
Nhị Thành nghe bà hỏi bèn cười đáp: "Làm sao mà nhanh thế được ạ? Chỉ là nghe bảo phía thành Ung Châu đ.á.n.h nhau rồi, Nhạc tướng quân bèn sai người kết toán tiền công cho chúng con, bảo chúng con về trước, nói là đợi đ.á.n.h xong trận rồi đập nước mới sửa tiếp."
Lưu Thúy Hoa nghe lời này, liền niệm vài câu Phật hiệu: "A di đà Phật, A di đà Phật! Sao lại đ.á.n.h trận nữa rồi? Ngày tháng thế này bao giờ mới đến hồi kết đây?!"
Thế nhưng lời này của Nhị Thành lọt vào tai Ngô Tích Nguyên, lại mang một hàm ý hoàn toàn khác biệt.
"Nhạc tướng quân? Có phải là con trai của Nhạc hầu gia không?"
Nhị Thành kinh ngạc quay đầu lại: "Phải, chính là ngài ấy."
Nhạc tướng quân nói đi nói lại vẫn là nghĩa huynh của Cửu Nguyệt, nhưng trước kia chẳng phải nghe nàng nói Nhạc tướng quân đi dẹp cướp rồi sao? Sao lại đi sửa đập nước?
Bỗng nhiên, trong đầu Ngô Tích Nguyên lóe lên một tia sáng, và anh đã thành công nắm bắt được nó.
Xem ra Yến Vương quả thực là tính toán sâu xa mà! Tiễu phỉ cái gì thảy đều là giả, ngài ấy để Nhạc tướng quân dẫn người mai phục bên ngoài, ước chừng chính là để vào lúc này cùng Tô đại tướng quân trong thành làm một vố lý ứng ngoại hợp!
Kiếp trước lúc này thành Ung Châu không hề đ.á.n.h trận, Yến Vương cũng không thể vị bốc tiên tri, nhưng ngài ấy vẫn có thể đưa ra phán đoán chính xác nhất, thực sự lợi hại!