Lưu Thúy Hoa mỉm cười: "Cái tình gì chứ, chị dâu chị chớ có nói vậy, thảy đều là bà con lối xóm, thôn trưởng bao năm qua cũng giúp mọi người không ít việc, đâu thể thật sự để một nhà người ta bỏ tiền ra. Được rồi, lăn lộn bấy nhiêu ngày rồi, chị cũng về nghỉ ngơi sớm đi."
Ngay lúc bà đang cầm lương thực chuẩn bị về nhà, bỗng nhiên nghe thấy có người hỏi: "Đám thổ phỉ này thực sự biết g.i.ế.c người sao? Đừng có lăn lộn tới lăn lộn lui, chỉ vì một nắm gạo này mà để đám mơ vàng tôi trồng trong vườn thối rữa ngoài đồng."
Người đời luôn thích hùa theo như vậy, chỉ cần một người đưa ra nghi vấn, những người khác cũng đều đi theo hỏi: "Phải đấy, chẳng biết Thúy Hoa tẩu t.ử nghe nói ở đâu, chớ có lừa gạt bọn tôi đấy nhé."
...
Dương Chuyển lúc này vô cùng may mắn vì ban nãy mình đã lắm miệng hỏi một câu, anh biết ngay đám bà con này sẽ không chịu để yên.
Anh đứng ra: "Bà con à, vừa nãy tôi có hỏi binh gia một câu, họ bảo đám thổ phỉ lần này tên nào trên người cũng mang mạng người, vô cùng hung tàn."
Lúc đó liền có người phát ra âm thanh nghi hoặc: "Thật hay giả thế? Anh không phải vì Thúy Hoa tẩu t.ử vừa nãy nói giúp nhà anh mà nói bừa đấy chứ?"
Dương Chuyển lập tức giơ tay thề: "Trên đầu ba thước có thần linh, Dương Chuyển tôi hôm nay ở đây đối thiên phát thệ, những lời tôi nói câu câu là thật."
Mọi người im lặng một lát, anh lại nói tiếp: "Thực ra chuyện này đơn giản vô cùng, mọi người cứ nghĩ kỹ xem, nếu không phải hạng cùng hung cực ác, liệu có để Nhạc tướng quân đích thân dẫn người tới bắt không?"
Bị anh nói như vậy, mọi người bỗng thấy cũng có vài phần đạo lý.
"Nói đi cũng phải nói lại, nhà họ Ngô chẳng phải cũng cùng lăn lộn với chúng ta sao? Nếu không phải vì nghĩ cho tính mạng của mọi người, họ hà tất phải phiền phức như thế, diễn với chúng ta một màn kịch này làm gì?"
Thấy mọi người đều bị Dương Chuyển nói cho d.a.o động, Dương Phú Quý vội bước ra thu dọn tàn cuộc: "Được rồi, có công phu đứng đây nói chuyện sao không về mà nghỉ ngơi cho tốt, để mai còn ra đồng làm việc!"
Tô Cửu Nguyệt được Ngô Tích Nguyên nắm tay đi theo sau m.ô.n.g nương anh về nhà. Anh trước khi về nhà đã chuẩn bị sẵn sàng, đem lương thực thảy đều giấu đi rồi.
Cũng chỉ có bao gạo giấu trong kho củi bị thổ phỉ phát hiện. Họ đem căn phòng bị thổ phỉ lục tung lên dọn dẹp sạch sẽ, cả nhà thảy đều mệt đến mức nằm liệt trên giường.
Tô Cửu Nguyệt tuổi trẻ sung sức, nàng mới nghỉ một lát đã từ trên giường bò dậy.
Ngô Tích Nguyên đang ngồi cạnh thư án, trong tay vẫn cầm một cuốn thư quyển, thấy vậy bèn hỏi: "Sao không ngủ thêm chút nữa?"
Tô Cửu Nguyệt vừa xỏ giày vừa nói: "Em đi nấu cơm, sắp đến giờ cơm rồi, mấy ngày nay ở trên núi mọi người thảy đều ăn không ngon, về rồi phải nấu một bữa t.ử tế mà ăn."
Ngô Tích Nguyên chỉ thấy vợ vất vả, muốn đi theo giúp một tay.
Tô Cửu Nguyệt lo lắng chồng mình bị người ngoài nói ra nói vào, bèn không muốn để anh đi: "Không, hay là anh ra đồng cắt cho em ít hẹ về đây? Lát nữa em dùng hẹ xào trứng gà, mấy ngày nay trong bụng mọi người chẳng có chút dầu mỡ nào, chúng ta thì dễ nói, chứ hai chị dâu và đám trẻ phải tẩm bổ cho tốt."
Ngô Tích Nguyên đáp một tiếng đang định ra cửa, nghe thấy động tĩnh Tống Thư Ngôn cũng chạy ra, đi theo sau anh cùng ra khỏi cửa.
Ruộng nhà họ ở ngay đầu làng không xa, hai người đang đi trên bờ ruộng, bỗng nhiên nghe thấy trong rừng hạnh bên cạnh có người đang nói chuyện.
"Bà nói xem con Lưu Thúy Hoa đó rốt cuộc nhặt được vàng thật không?"
"Bà ta chẳng bảo là giả rồi sao!"
"Bà ta nói mà bà cũng tin? Hồi đó Vương bà bảo cái giỏ của bà ta đựng miếng vàng to bằng quả trứng gà, bảo là bà ta nhìn rõ mồn một. Nếu không phải thật, mụ có thể nói chắc nịch thế không?"
"Thế ý bà là Lưu Thúy Hoa lừa người?"
"Cũng chẳng biết chắc được."
"Thôi, mau làm việc đi! Dẫu người ta có vàng cũng chẳng cho bà đâu!"
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiếng bàn tán dần ngớt, chân mày Ngô Tích Nguyên lại nhíu c.h.ặ.t lại.
Trong lúc hoảng hốt, anh nhận thấy có người kéo kéo tay áo mình, anh cúi đầu nhìn thì thấy Tống Thư Ngôn đang mở to đôi mắt nhìn anh, khuôn mặt nhỏ phồng lên như cái bánh bao.
Thấy anh nhìn qua, Tống Thư Ngôn dắt anh đi ra xa một chút, mới khép nép nói một câu: "Anh ơi, nếu để người ta biết trong nhà có vàng, là không tốt đâu."
Ngô Tích Nguyên chính mình cũng nghĩ vậy, nhưng không ngờ Tống Thư Ngôn một đứa trẻ lại cũng nghĩ đến điều này, đứa trẻ này cũng là hạng tài năng có thể rèn giũa.
Anh nhướn mày: "Sao em biết được?"
Tống Thư Ngôn mím môi, dường như nhớ lại chuyện gì đó không vui, chậm rãi kể: "Hồi đó có vị lão gia thấy em tuổi nhỏ đã phải ra đường ăn xin, rất đáng thương, bèn thưởng cho em một thỏi bạc. Em còn chưa kịp cầm cho ấm tay đã bị người ta cướp mất. Nhưng những người phía sau chỉ biết em có bạc, cứ thế tới cướp em..."
Bàn tay lớn của Ngô Tích Nguyên xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu, an ủi không thành tiếng, nhưng Tống Thư Ngôn lại vô cùng hưởng thụ.
Cậu nói: "Anh ơi, nếu bị người ta biết được thì thực sự không tốt đâu, không sợ trộm lấy, chỉ sợ trộm nó cứ tơ tưởng."
Sơn Tam
Tuổi nhỏ mà đã hiểu nhiều thế này, xem ra không ít lần chịu khổ bên ngoài.
Ngô Tích Nguyên mỉm cười đáp một tiếng: "Trẻ con thì chỉ nghĩ chuyện trẻ con thôi, những việc này người lớn thảy đều lo liệu cả rồi."
Nói đoạn dẫn Tống Thư Ngôn tới vườn quả nhà mình: "Em ở dưới gốc cây hái ít rau xanh, anh hái ít hẹ mang về cho chị em ăn."
Tống Thư Ngôn nhìn dáng vẻ hờ hững của anh, dường như chẳng chút sốt ruột, nghiêng đầu ngẫm nghĩ hồi lâu mới bừng tỉnh đại ngộ.
Anh có thể đỗ Án thủ chắc chắn thông minh hơn mình nhiều, anh không vội, chắc chắn là trong lòng đã có chủ ý rồi!
Nghĩ thông suốt điều này, cậu mới lại vui vẻ bận rộn.
Tô Cửu Nguyệt đem nhà bếp tẩy rửa qua một lượt, đồ cơm lên, lại đem một miếng thịt xông khói giấu từ trước ra dùng bàn chải cọ sạch.
Nàng còn chưa thu xếp xong, Ngô Tích Nguyên đã dắt Tống Thư Ngôn về.
Tống Thư Ngôn còn dùng vạt áo túm lấy một bọc hẹ, cậu vừa chạy về đã lao ngay vào bếp: "Chị ơi, cho em cái chậu, em đi rửa hẹ cho chúng ta."
Tô Cửu Nguyệt đưa cho cậu một cái chậu không, cậu đem số hẹ túm trong vạt áo đổ hết vào chậu, Ngô Tích Nguyên bước vào múc nước cho cậu.
Đặt chậu ở trong sân, dặn dò Tống Thư Ngôn ngồi trên bậc thềm rửa cho thật sạch, mình mới xoay người vào bếp.
Tô Cửu Nguyệt đang thái rau, vừa quay đầu lại thấy Ngô Tích Nguyên lại vào, nàng không nhịn được cười: "Người ta đều nói quân t.ử tránh xa nhà bếp, sao anh cứ thích chạy vào đây thế."
Ngô Tích Nguyên nhe răng cười: "Tất nhiên là ở đây có người có thể thu hút anh mà."
Tô Cửu Nguyệt mím môi, mặt mang xuân ý cúi đầu: "Cái anh này, sao càng lúc càng chẳng đứng đắn gì thế."
Ngô Tích Nguyên bước tới bên cạnh nàng, đứng song song sát bên án bản, từ phía sau đưa một thứ tới trước mặt Tô Cửu Nguyệt.
Tô Cửu Nguyệt nhìn thấy là một quả hạnh rất lớn, ngẩn ra một thoáng, Ngô Tích Nguyên lại nói: "Cái này cho em ăn! Anh chọn cái to nhất, đặc biệt mang về cho em đấy."
Tô Cửu Nguyệt trong lòng vui sướng vô cùng, miệng lại bảo: "Hạnh thì năm nào chẳng ăn, ai thèm ăn cái to này chứ! Trừ phi..."
"Trừ phi thế nào?"
"Trừ phi anh đút em."