Đây là thứ gì vậy? Có người lên tiếng hỏi.
Tô Cửu Nguyệt còn chưa kịp nói gì, Hỷ Muội đã kinh hỷ reo lên: Phấn nụ của Dịch Lệ Đường?
Cô cầm trong tay mân mê không nỡ rời, lại ngẩng đầu nhìn Tô Cửu Nguyệt, đôi mắt lấp lánh như sao: Oa! Cửu Nha, cậu cũng tốt quá đi mất! Phấn nụ của Dịch Lệ Đường đắt lắm đó!
Quả thật là khá đắt, tốn của nàng tận năm trăm tiền lớn. Lúc mua nàng cũng đắn đo mãi, nhưng lại nghĩ đến việc phấn nụ Dịch Lệ Đường là thứ Hỷ Muội hằng ao ước từ năm mười tuổi, mong rằng khi lớn lên cũng mua được một hộp.
Nhà họ Tưởng tuy gia cảnh coi như sung túc, nhưng tuyệt đối cũng không bỏ ra số tiền lớn như vậy để mua phấn nụ quý giá cho con gái.
Cuối cùng nàng vẫn hạ quyết tâm, chi ra một khoản tiền lớn để giúp người bạn thân nhất hoàn thành tâm nguyện này.
Vẫn có người không biết Dịch Lệ Đường là nơi nào, liền kéo người bên cạnh giải thích cho mình.
Sau khi nghe nói phấn nụ loại bình thường nhất, rẻ nhất ở Dịch Lệ Đường cũng phải mất hai trăm tiền lớn, ai nấy đều che miệng kinh ngạc.
Tô Cửu Nguyệt này bây giờ đúng là rơi vào hũ vàng rồi. Nhà mẹ đẻ nghèo như vậy, gả vào một gia đình mà chẳng ai nhìn tốt, thế mà không ngờ ngày tháng trôi qua lại khiến người ta ngưỡng mộ đến thế.
Sơn Tam
Sự hâm mộ trong mắt mọi người gần như ngưng tụ thành thực chất, Tô Cửu Nguyệt cũng cảm thấy có chút không tự nhiên. Nàng đến để chúc mừng Hỷ Muội, sao có thể lấn át hào quang của chủ nhân được?
Nàng nhìn vào mặt Hỷ Muội, mỉm cười hỏi: Thế nào? Món quà này của tớ đã tặng đúng tâm ý của cậu chưa?
Tưởng Xuân Hỷ liên tục gật đầu như gà mổ thóc, ôm cái bình sứ nhỏ vào l.ồ.ng n.g.ự.c, mặt đầy vẻ hạnh phúc.
Tớ thực sự thích quá đi mất, ngày mai tớ phải thoa loại phấn này để đi lấy chồng!
Chị dâu hai của cô nghe vậy liền trêu chọc một câu: Vừa nãy em đâu có nói như thế, em còn bảo phải dùng loại của người đàn ông nhà em tặng cơ mà! Sao mới qua chưa đầy nửa canh giờ đã thay lòng đổi dạ rồi?
Gương mặt xinh đẹp của Tưởng Xuân Hỷ đỏ ửng, nhỏ giọng lẩm bẩm: Vừa nãy là vừa nãy, bây giờ là bây giờ, chẳng lẽ không cho người ta mới nới cũ sao?
Mọi người nghe xong đều cười rộ lên: Chỉ có cái con bé này mới dám nói chuyện mới nới cũ một cách lý trực khí tráng như vậy thôi!
Mọi người nói nói cười cười, bên ngoài có người gọi họ ra ăn cơm. Tô Cửu Nguyệt tìm một vòng quanh sân mới thấy phu quân nhà mình.
Chỉ thấy anh đang ngồi cùng một đám đàn ông, tư thế thả lỏng, nói cười vui vẻ, trông vô cùng hòa hợp.
Nàng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Tích Nguyên không quen biết người trong thôn, nàng còn lo anh ăn cơm cùng mọi người sẽ thấy gượng gạo, không ngờ anh lại thích nghi tốt như vậy.
Hỷ Muội thấy nàng dáo dác nhìn quanh liền biết nàng đang tìm ai, bèn kéo nàng ngồi xuống một vị trí rồi nói: Được rồi, có mấy anh trai của tớ để mắt tới, phu quân nhà cậu chắc chắn sẽ được ăn no mà! Chúng ta đừng quản bọn họ nữa!
Tô Cửu Nguyệt ngoan ngoãn ngồi xuống: Tớ biết rồi, không quản họ, chỉ quản cậu là được chứ gì?
Dưới ống tay áo rộng, nàng nắm lấy bàn tay nhỏ của Tưởng Xuân Hỷ. Tưởng Xuân Hỷ mãn nguyện cười thầm, trông hệt như một kẻ xấu xa nhỏ vừa đào góc tường của Ngô Tích Nguyên thành công vậy.
Sau khi dùng xong bữa tối, các chị dâu và hàng xóm đều đến giúp dọn dẹp nhà bếp, chỉ có Tô Cửu Nguyệt được Tưởng Xuân Hỷ kéo về phòng mình.
Trong phòng chỉ còn lại hai người, Tô Cửu Nguyệt mới lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc trâm, đưa cho Hỷ Muội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cái này là của hồi môn tớ chuẩn bị cho cậu từ sớm, cậu phải cất cho kỹ nhé.
Đó là một chiếc trâm bạc, bên trên có đính hai cái chuông bạc nhỏ, nhìn hệt như những gương mặt cười rạng rỡ, vô cùng hỷ khí.
Chiếc trâm này lúc tớ vừa nhìn thấy đã nghĩ ngay đến cậu, tớ hy vọng cả đời này cậu đều có thể sống thật vui vẻ.
Trong tay Tưởng Xuân Hỷ đột nhiên có thêm một chiếc trâm bạc nặng trịch, cô cả người ngẩn ngơ. Cô chưa bao giờ có đồ trang sức bằng bạc cả, lớn chừng này rồi, số tiền nhiều nhất cô từng cầm trong tay cũng chỉ có một trăm tiền lớn.
Bây giờ người bạn thân nhất đột nhiên tặng cô một chiếc trâm bạc? Trái tim nhỏ của cô đập thình thịch liên hồi.
Tay run lên, tiếng chuông trên trâm vang lên lanh lảnh, cô mới sực tỉnh thần lại, khuôn mặt nhỏ đanh lại đầy nghiêm túc nói với Tô Cửu Nguyệt: Cửu Nha, tớ thực sự đột nhiên không muốn gả cho Quách Nhược Vô nữa rồi.
Tô Cửu Nguyệt ngẩn ra, trên mặt lộ rõ vẻ lo lắng: Sao vậy? Anh ấy đối xử không tốt với cậu à? Ngày mai là ngày lành rồi, sao đến hôm nay cậu mới nói chứ!
Hỷ Muội thấy nàng dường như bị dọa sợ, biểu cảm trên mặt mới trở nên sống động, nháy mắt với nàng một cái, rồi thẹn thùng cúi đầu: Người ta không muốn gả cho Quách Nhược Vô, người ta muốn gả cho cậu cơ!
Sự lo lắng của Tô Cửu Nguyệt cứng đờ trên mặt. Giây tiếp theo, cô gái nhỏ đã nhào vào lòng nàng, hai cánh tay choàng qua cổ nàng, trán còn cọ cọ vào cổ nàng, dáng vẻ nũng nịu: Á á á á, cậu đối xử với người ta tốt như vậy, đột nhiên thấy đàn ông chẳng ra cái thá gì nữa! Làm sao bây giờ! Làm sao bây giờ!
Vẻ mặt cứng đờ của Tô Cửu Nguyệt tan biến hoàn toàn, nàng không nhịn được mà giật giật khóe môi, đầy vẻ chê bai đẩy cô ra: Thôi đi, phu quân nhà tớ vẫn rất tốt, tớ mới không cần cậu đâu, cậu mau đi làm Quách thái thái của cậu đi!
Tưởng Xuân Hỷ dường như không tin nổi nàng lại nói như vậy, buông tay nàng ra, giả bộ lấy khăn tay từ thắt lưng lau khóe mắt, rồi xoay người đi, vai run lên: Cuối cùng cũng là trao lầm tình cảm rồi! Cái đồ trọng sắc khinh hữu này!
Tô Cửu Nguyệt cười không dứt được: Được rồi, nghiêm túc chút đi, còn quậy nữa là tối nay tớ không ngủ với cậu đâu nhé!
Tưởng Xuân Hỷ lúc này mới xoay người lại, vò khăn tay trách cứ nàng: Cậu cứ như vậy thì chẳng còn gì thú vị nữa rồi!
Tô Cửu Nguyệt khẽ ho một tiếng, chuyển chủ đề: Được rồi, trâm thì cậu cứ cất đi, vừa nãy tớ ngại đông người, thấy hơi gây chú ý nên mới không lấy ra.
Dẫu sao người khác cũng chỉ tặng vài quả trứng gà hoặc một miếng vải, làm gì có ai hào phóng như nàng.
Tưởng Xuân Hỷ cũng hiểu nỗi lo của nàng, liền bước xuống giường, mở rương đồ cưới của mình, lấy ra một cái hộp trang điểm, cẩn thận đặt hộp phấn nụ và chiếc trâm Tô Cửu Nguyệt tặng vào bên trong.
Trời dần về khuya, Tô Cửu Nguyệt nói với Ngô Tích Nguyên một tiếng, bảo anh hôm nay tự mình về ngủ, nàng sẽ ở lại cùng Hỷ Muội một đêm.
Ngô Tích Nguyên tuy không mấy tình nguyện nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Hai người đứng bên chân tường trong bóng tối, Ngô Tích Nguyên cúi đầu nhìn Tô Cửu Nguyệt: Vợ của anh đã đem cho người khác mượn rồi, em định bù đắp cho anh thế nào đây?
Tô Cửu Nguyệt ở bên anh lâu như vậy nên đã quá rõ rồi, anh nói bù đắp thì chỉ cần hôn một cái là xong.
Nàng nhón chân lên, đưa tay kéo vạt áo anh, hôn nhẹ lên má anh một cái.
Ngô Tích Nguyên mặt mày hớn hở, nhưng miệng vẫn không chịu buông tha.
Anh nhướn mày: Chẳng lẽ Cửu Nguyệt định cứ thế mà đuổi khéo anh sao?
Tô Cửu Nguyệt cũng không ngờ hôm nay anh lại khó nói chuyện đến thế, bèn hỏi: Vậy anh muốn em thế nào?
Ngô Tích Nguyên đưa ngón tay thon dài chỉ vào đôi môi mình, khóe môi nhếch lên, nhẹ nhàng thốt ra ba chữ: Hôn ở đây.