Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 365: Tống hỷ



Hỷ Muội cũng vội bịt miệng lại, thè lưỡi với nàng, rồi lại nháy mắt ra hiệu, đi tới đóng c.h.ặ.t cửa sổ xong mới nhỏ giọng nói: Thế tối mai là tớ giúp anh ấy t.h.o.á.t y, hay anh ấy giúp tớ thoát?

Tô Cửu Nguyệt cau mày, ngay lúc Hỷ Muội tưởng nàng sẽ không trả lời, nàng đột nhiên lên tiếng: Hay là... cậu giúp anh ấy thoát? Anh ấy lại giúp cậu thoát?

Hai cô bạn thân cứ như đang thảo luận đại sự gì đó, vô cùng nghiêm túc. Hỷ Muội cũng trịnh trọng gật đầu: Có lý, tớ ghi nhớ rồi.

Cậu về cũng cùng phu quân nhà cậu thử xem, cậu nhìn ánh mắt người phụ nữ trên này xem, sao trông có vẻ rất khoái lạc vậy? Cô chỉ vào một bức họa trong đó nói.

Tô Cửu Nguyệt đỏ mặt ấp úng: Cậu muốn thử thì cứ tự đi mà thử, đừng có xúi giục tớ.

Cậu sợ cái thá gì chứ, tập tranh này là nương tớ đưa, nương tớ lúc nào chẳng muốn tốt cho tớ. Hỷ Muội lại nói đầy chính khí.

Hai cô nương nằm bò trên giường cười đùa nói khẽ, quậy đến tận canh ba, Tô Cửu Nguyệt thực sự buồn ngủ không chịu nổi mới mơ màng thiếp đi.

Tuy nhiên, họ dường như chẳng ngủ được bao lâu đã bị Tưởng đại nương gọi dậy.

Mau tỉnh dậy đi thôi, mấy tiểu tổ tông, còn không dậy lát nữa đoàn đón dâu tới nơi bây giờ.

Hỷ Muội trở mình, dùng chăn quấn c.h.ặ.t lấy người, thậm chí còn trùm kín đầu, chỉ muốn ngủ thêm một lát.

Tưởng đại nương vừa giận vừa buồn cười: Hôm qua không biết quậy đến mấy giờ, sao vào cái ngày đại sự này lại đòi ngủ nướng cơ chứ.

Tô Cửu Nguyệt lúc này đã tỉnh táo hơn nhiều, nghĩ đến hôm nay là ngày Hỷ Muội xuất giá, nàng lập tức ngồi dậy. Trước tiên mặc quần áo của mình vào, mới lay lay Hỷ Muội bên cạnh: Hỷ Muội, dậy đi nào! Hôm nay là ngày trọng đại của cậu, đợi gả sang đó rồi, cậu muốn ngủ bao nhiêu thì ngủ!

Nhà chồng cô ấy cũng chẳng có cha chồng mẹ chồng gì, ngày mai dẫu có ngủ đến tận trưa cũng chẳng ai quản.

Sơn Tam

Nhưng nàng vẫn không hâm mộ Hỷ Muội, người ngoài nhất định không biết mẹ chồng nàng tốt đến nhường nào!

Tưởng Xuân Hỷ cuối cùng bị Tô Cửu Nguyệt và Tưởng đại nương lôi ra khỏi chăn, cô nhắm mắt suốt cả quá trình thay hỷ phục và trang điểm cô dâu.

Cũng may lúc đang trang điểm, dù nhắm mắt cô vẫn còn nhớ tới hộp phấn nụ Tô Cửu Nguyệt tặng.

Dùng cái mà Cửu Nha tặng con ấy!

Tô Cửu Nguyệt đứng bên cạnh lắc đầu, Tưởng đại nương hỏi cô để phấn ở đâu rồi lấy ra, hỷ nương rửa mặt rồi trang điểm cho cô.

Tô Cửu Nguyệt đứng quan sát, thấy Tưởng đại nương đã đỏ hoe vành mắt.

Nàng cảm thấy tâm trạng mình lúc này cũng chẳng kém Tưởng đại nương là bao, hệt như cái bắp cải mình nuôi từ nhỏ sắp bị người ta ủi mất, trong lòng thực sự không mấy dễ chịu.

Nàng lấy khăn tay từ thắt lưng ra, đưa cho Tưởng đại nương.

Tưởng đại nương nhìn nàng một cái, nói một câu con ngoan, mới nhận khăn tay lau nước mắt.

Hỷ Muội vẫn cứ vô tư lự như mọi khi, một là cô còn nhỏ tuổi, hai là cô không phải gả xa, ngay trong làng mình thôi, nếu muốn về nhà thì ngày nào cũng về được.

Cô soi gương đồng to bằng bàn tay do hỷ nương mang tới, ngắm nghía trái phải, điệu đà vô cùng: Hì, con đẹp quá đi mất!

Nói đoạn quay đầu hỏi nương: Nương! Người xem có phải con trắng hơn hẳn lúc trước không?

Vừa quay đầu lại mới thấy nương đã đỏ mắt, cô vội vàng nhấc vạt váy đứng dậy khỏi ghế, lo lắng ghé sát vào nương hỏi: Nương, sao người lại khóc? Mau đừng khóc nữa mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vừa nói cô vừa dùng bàn tay nhỏ lau nước mắt cho bà. Tưởng đại nương lau sạch nước mắt, nặn ra một nụ cười với cô: Nương là vì vui mừng, hôm nay là ngày đại hỷ của con, nương mừng lắm!

Hỷ Muội cười rộ lên: Vui mừng thì vui mừng, sao lại khóc chứ? Nếu người không nỡ xa con, thì sau khi gả đi ngày nào con cũng về quấy rầy người, lúc đó người đừng có đuổi con đi nhé!

Tưởng đại nương cũng cười: Thế thì con mau đừng về, nương khó khăn lắm mới gả được con đi, con còn ngày nào cũng về thì phiền c.h.ế.t mẹ già này mất!

Ngay lúc mọi người đang nói cười, con gái của Tưởng nhị ca vén rèm bước vào: Cô ơi, đoàn đón dâu sắp tới rồi, vừa nãy cháu thấy họ đốt pháo ở đầu làng kìa!

Tưởng đại nương nghe vậy cũng cuống lên: Mau lên, khăn voan đâu? Che cho con bé này đi!

Đón dâu không đi đường vòng lại, nên người cùng làng cưới vợ đa phần là đón tân nương xong đi vòng quanh làng một vòng rồi về nhà.

Đã đến đầu làng rồi, mắt thấy cũng sắp tới Tưởng gia.

Khoảng một nén nhang sau, Tưởng nhị ca gõ cửa bên ngoài: Muội t.ử! Đoàn đón dâu tới rồi! Nhị ca cõng muội xuất các!

Vốn dĩ người cõng Hỷ Muội xuất các phải là anh cả ruột của cô, nhưng anh cả cô trước đó đã đi tòng quân, việc cõng cô xuất các tự nhiên rơi lên đầu nhị ca.

Nhị ca trái lại cũng rất vui, từ nhỏ cô em gái này đã được họ nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên. Anh vừa bước vào phòng đã thấy Hỷ Muội ngồi trên giường, đầu đã đội khăn voan đỏ.

Anh đi tới bên cạnh Hỷ Muội, Tưởng đại nương và mọi người giúp đỡ dìu Hỷ Muội lên lưng nhị ca. Nhị ca còn thấp giọng an ủi một câu: Muội t.ử đừng sợ, có chuyện gì cứ bảo các anh, dù sao có các anh ở đây, không ai bắt nạt được muội đâu.

Hỷ Muội dịu dàng đáp: Cảm ơn nhị ca.

Tiếng pháo bên ngoài lại vang lên rộn rã, Tưởng nhị ca cõng Hỷ Muội ra khỏi cửa.

Quách Nhược Vô mặc một bộ cát phục đỏ rực đứng giữa sân, y phục thường ngày của anh đa phần là màu thẫm, cả người cũng ít khi cười nói, trông rất nghiêm túc.

Nhưng hôm nay diện bộ hồng bào rộng rãi, trái lại khiến hình tượng cao nhân vốn có cũng nhuốm màu phàm trần, thêm vài phần phong lưu tì thiếp.

Tô Cửu Nguyệt chân thành chúc phúc cho họ, hy vọng mọi thứ trong giấc mơ của nàng mãi mãi đừng xuất hiện, Hỷ Muội cứ thế hạnh phúc vui vẻ mà đi hết cuộc đời này.

Tưởng nhị ca đặt Hỷ Muội vào kiệu hoa, Quách Nhược Vô bước tới hành đại lễ quỳ lạy vợ chồng Tưởng đại nương: Nhạc phụ nhạc mẫu giao Hỷ Muội cho tiểu tế, tiểu tế nhất định sẽ chăm sóc cô ấy quãng đời còn lại, không phụ lòng ủy thác!

Lời tuy ngắn gọn nhưng lại nói một cách đanh thép, khiến tất cả mọi người đều thầm gật đầu, con bé Hỷ Muội này cũng coi như gả được cho một người chồng tốt.

Tô Cửu Nguyệt đứng trước phòng Hỷ Muội, liếc mắt đã thấy Ngô Tích Nguyên và cha nàng đứng bên cổng lớn.

Nàng lén lút mò tới, Ngô Tích Nguyên tự nhiên phát hiện ra ngay, giữa bao nhiêu người ở đây, tầm mắt anh vẫn luôn dừng trên người cô vợ nhỏ nhà mình.

Thấy nàng tới, dường như muốn dọa mình một cái, anh lại thuận tay tóm lấy bàn tay nhỏ của nàng.

Tô Cửu Nguyệt ngẩn ra một thoáng, liền biết mình bị anh phát hiện, thấp giọng nói: Hóa ra anh đã sớm phát hiện ra em rồi?

Ngô Tích Nguyên mím môi ừ một tiếng, Tô Cửu Nguyệt lại hỏi tiếp: Tối qua ngủ có ngon không?

Ngô Tích Nguyên lắc đầu: Không ngon.

Đêm gối chiếc khó ngủ, sao mà ngon cho được?

Tô Cửu Nguyệt còn tưởng là anh ngủ ở nhà mình không quen, cau mày nói: Đều tại em, tối qua em nên về trải giường cho anh trước mới phải.

Ngô Tích Nguyên nghe lời này là biết nàng hiểu lầm rồi, anh nắn nắn mu bàn tay mềm mại của nàng: Không liên quan gì đến việc trải giường, là liên quan đến người nằm trên giường cơ.