Tô Cửu Nguyệt đưa cái màn thầu trên tay qua: Cậu mau ăn một ít lót dạ đi, tớ còn kẹp cho cậu cả thịt kho tàu nữa cơ!
Hỷ Muội cũng đã đói lả, thuận tay đón lấy rồi c.ắ.n một miếng thật lớn.
Nói cũng lạ, dường như từ lúc Cửu Nguyệt vào phòng, không khí không còn lạnh lẽo như vậy nữa? Chắc hẳn vừa rồi chỉ là ảo giác của cô thôi nhỉ?
Cô vừa mới ăn được hai miếng, cửa phòng lại bị đẩy ra, liền thấy Quách Nhược Vô hớt hải bước vào, gương mặt đanh lại, chân mày cau c.h.ặ.t như có thể kẹp c.h.ế.t một con muỗi.
Anh vừa ngẩng đầu thấy Tô Cửu Nguyệt ngồi ngay cạnh Hỷ Muội, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
Hỷ Muội vừa nhai miếng màn thầu trong miệng, nghe tiếng cửa động, ngước mắt thấy Quách Nhược Vô mặc hỷ phục đỏ rực bước vào.
Hỷ Muội ăn vụng bị bắt quả tang, giật mình một cái rồi ho sặc sụa.
Tô Cửu Nguyệt hoảng hốt vội đưa tay vỗ vỗ lưng cô: Cậu ăn từ từ thôi, có ai tranh giành với cậu đâu.
Quách Nhược Vô vội vàng đi tới bàn rót một chén nước đưa cho cô. Hỷ Muội thẹn đến đỏ bừng mặt, nhưng vẫn nương theo tay anh mà uống vài hớp.
Một lúc sau cô mới đỏ mặt hỏi: Anh không phải bảo đi tiếp khách sao? Sao về nhanh thế?
Quách Nhược Vô lúc nãy đang ở phía trước mời rượu, đột nhiên cảm thấy phòng của Hỷ Muội có chút dị thường nên mới vội vã chạy tới.
Không ngờ Tô Cửu Nguyệt lại nhanh hơn một bước, nếu anh không chắc chắn Tô Cửu Nguyệt chẳng phải người trong nghề, e là anh đã tưởng nàng là một cao nhân rồi!
Đã có nàng ở đây thì chắc sẽ không có chuyện gì. Đám tà sái này gan càng lúc càng lớn, ngay ngày đại hôn của anh mà cũng dám tới mạo phạm! Thật coi Quách Nhược Vô anh là quả hồng mềm muốn nắn thế nào cũng được sao?
Anh chỉ muốn tới hỏi xem em có đói không thôi... Nói rồi tầm mắt anh dời sang miếng màn thầu trên tay Hỷ Muội.
Hỷ Muội ngượng đến mức chỉ muốn nhét ngay miếng màn thầu lại vào tay Tô Cửu Nguyệt. Vẫn là Tô Cửu Nguyệt thần sắc tự nhiên giải vây giúp cô: Tôi nghĩ Hỷ Muội chắc chắn là đói rồi, nên định mang chút đồ ăn qua cho cô ấy trước.
Quách Nhược Vô gật đầu, cung kính nói lời cảm ơn: Đa tạ Ngô phu nhân đã để tâm đến hiền thê nhà tôi.
Tô Cửu Nguyệt nghe xong thấy cứ kỳ kỳ, dẫu sao nàng cũng đã nghe quen người ta gọi nàng là "vợ nhà Tích Nguyên", anh đột ngột gọi một tiếng "Ngô phu nhân", khiến nàng ngẩn ngơ hồi lâu mới phản ứng lại được.
Chuyện nên làm thôi, nếu anh bận thì cứ đi làm đi, ở đây có tôi lo cho Hỷ Muội rồi! Tô Cửu Nguyệt mỉm cười nói một câu.
Quách Nhược Vô ừ một tiếng, rồi đột nhiên quay đầu nhìn cô vợ khờ của mình, hỏi một câu chẳng liên quan gì đến nhau: Vợ ơi, lúc em tới đây, có phải đã quên mang theo tấm bình an phù đó không?
Hỷ Muội ngẩn ra, cũng sực nhớ lại: Sáng nay đi vội quá, lại thay quần áo, em... dường như là quên mất rồi...
Quách Nhược Vô nghe vậy, trong lòng thầm nhủ quả nhiên là thế, sau đó liền xoay người chắp tay với Tô Cửu Nguyệt: Vậy thì làm phiền Ngô phu nhân chăm sóc Hỷ Muội giúp tôi một lát.
Tô Cửu Nguyệt khẽ gật đầu coi như nhận lời, bấy giờ anh mới bước ra khỏi cửa.
Không ai chú ý thấy, ngay khoảnh khắc khép cửa lại, anh lấy từ trong n.g.ự.c ra một mảnh gương đồng nhỏ treo bên ngoài cửa.
Bát tự của Hỷ Muội cực nhược, dễ chiêu chọc tà sái, hôm nay là do anh sơ suất.
Sơn Tam
Anh thậm chí chẳng màng đến quy củ ngày đại hôn không nên thấy m.á.u, rạch lòng bàn tay mình, dùng m.á.u vẽ một phù hiệu không tên lên gương đồng, lại thầm niệm vài câu pháp quyết, phù chú đó liền biến mất không thấy tăm hơi.
Nếu có tu đạo giả đạo hạnh sâu dày tới đây, nhất định sẽ phát hiện cả gian phòng đều được bao phủ bởi một vầng kim quang đỏ rực như m.á.u.
Tô Cửu Nguyệt bưng chén trà cho Hỷ Muội, bê một chiếc ghế ngồi cạnh cô, nghe Hỷ Muội trách cứ Quách Nhược Vô: Vào phòng mà chẳng tiếng động gì, dọa c.h.ế.t người ta đi được!
Tô Cửu Nguyệt chỉ thấy buồn cười: Cậu đã gả cho anh ấy rồi, sao còn sợ anh ấy thế? Chỉ ăn miếng màn thầu thôi mà, anh ấy chẳng lẽ không cho cậu ăn sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hỷ Muội lắc đầu, bĩu môi nhỏ giọng lẩm bẩm: Cũng không đến mức đó, chỉ là... chỉ là tớ thấy hơi xấu hổ thôi.
Tô Cửu Nguyệt thấy cô ăn xong màn thầu, bèn đưa chén trà qua: Uống vài hớp nước đi, kẻo lại bị sặc.
Hỷ Muội nhận lấy chén nước, nàng lại nói tiếp: Cậu với người đàn ông nhà mình có gì mà xấu hổ, từ nay về sau anh ấy chính là người thân thiết nhất của cậu rồi, không cần khách sáo đâu.
Hỷ Muội nghĩ cũng phải, nuốt hớp nước trong miệng xuống mới cười gượng nói: Tớ biết cậu nói đúng, nhưng chẳng phải nhất thời tớ chưa thích nghi được sao!
Tô Cửu Nguyệt lấy khăn tay lau vụn màn thầu bên khóe miệng cô: Được rồi, cậu hiểu là được.
Hỷ Muội chỉ mải mê nũng nịu với nàng, nhất thời tay cầm chén không chắc khiến nó rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.
Cả hai đều ngẩn ra một thoáng, Tô Cửu Nguyệt mới an ủi cô: Không sao, chỉ là cái chén thôi, vỡ vụn bình an.
Nàng vừa nói vừa cúi người định nhặt mảnh vỡ, nhưng không cẩn thận bị mảnh sành rạch vào tay.
Ái chà! Tô Cửu Nguyệt kêu lên một tiếng.
Hỷ Muội cũng vội vàng nhảy xuống khang, nắm lấy tay nàng, thấy trên ngón tay thon dài rỉ ra hạt m.á.u, cô cuống quýt nhất thời chẳng biết phải làm sao.
Đều tại tớ không cẩn thận, nếu không cậu cũng chẳng bị thương.
Cô tự trách mình, Tô Cửu Nguyệt đang định an ủi cô thì thấy cô cúi đầu ngậm lấy ngón tay nàng.
Cùng lúc đó, Quách Nhược Vô cũng đột nhiên quay đầu nhìn vào trong phòng.
Trong mắt anh, căn phòng vốn được kim quang đỏ rực bao phủ lúc này lại thấp thoáng tỏa ra luồng kim quang tường hòa.
Luồng kim quang này anh thực sự quá quen thuộc, đó chính là công đức kim quang!
Anh bao năm qua siêu độ vô số vong hồn, cũng mới chỉ có được một chút ít, mà luồng công đức kim quang xung thiên này, thực sự khiến người ta ngưỡng mộ cực điểm!
Anh cùng một vị trưởng bối trong làng cạn chén rượu trên tay, bèn chắp tay hành lễ với mọi người: Các vị thúc bá, tiểu điệt t.ửu lượng thực sự nông cạn, mới có hai chén đã thấy hơi say rồi.
Mọi người đều là người từng trải, biết anh đang tơ tưởng đến cô vợ kiều diễm trong phòng, thảy đều cười rộ lên.
Được rồi, được rồi, thằng nhãi nhà cậu hôm nay cũng uống khá nhiều rồi, mau đi động phòng đi thôi!
Anh cũng chẳng màng mọi người trêu chọc, mặt dày lẩn đi, vừa bước vào cửa phòng đã thấy vợ mình đang ngậm ngón tay của Tô Cửu Nguyệt.
Anh chưa kịp hiểu tình hình thế nào, đã thấy Hỷ Muội đưa ngón tay ra xem, dùng khăn tay của mình cẩn thận băng bó cho nàng.
Vừa băng bó còn vừa nói: Nương tớ bảo rồi, nước bọt có thể cầm m.á.u, hồi nhỏ tớ bị đứt tay nương tớ đều làm thế cả. Cửu Nha, cậu đừng chê tớ bẩn nhé!
Tầm mắt Quách Nhược Vô rơi trên những mảnh chén vỡ bên cạnh khang, trong lòng thầm hiểu đại khái câu chuyện.
Nhìn lại cô vợ khờ của mình, toàn thân đều tỏa ra một luồng khí thông thấu, rõ ràng lần này là đã chiếm được đại tiện nghi của người ta rồi.
Anh từ trong tủ lấy ra một bình sứ, hai tay đưa cho Tô Cửu Nguyệt: Ngô phu nhân, đây là t.h.u.ố.c trị thương, để Hỷ Muội bôi cho cô một chút?
Tô Cửu Nguyệt còn chưa kịp gật đầu, Hỷ Muội đã vội vàng đón lấy: Hóa ra trong phòng vẫn có t.h.u.ố.c à, thế thì tốt rồi, đừng để lại sẹo trên tay cậu nhé.
Người đàn ông của người ta đã về rồi, Tô Cửu Nguyệt tự nhiên cũng không đến mức không biết nhìn nhận mà ở lại chỗ cũ.
Nàng nhận lấy lọ t.h.u.ố.c, giả bộ chê bai nói: Chẳng thèm để cậu bôi đâu, chân tay vụng về lắm, tớ đi tìm phu quân nhà tớ đây!