Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 369:



Tô Cửu Nguyệt thấy các em đều hiểu chuyện, cha hiện giờ cũng coi như đảm đang, thực ra trong lòng cũng không còn lo lắng cho gia đình như trước nữa.

Lúc hai vợ chồng về đến nhà họ Ngô thì trời đã gần tối.

Hai chị dâu ở nhà cả và nhà hai chắc đã nghỉ ngơi rồi, đèn trong phòng đều đã tắt.

Vẫn là Lưu Thúy Hoa nghe thấy tiếng gõ cửa nên từ gian chính bước ra.

Vừa mở cửa đã thấy Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên đứng ngoài, bà vội vàng đón cả hai vào nhà: Ta còn tưởng hôm nay hai đứa cũng không về cơ đấy!

Tô Cửu Nguyệt mỉm cười đáp: Bên kia xong hôn lễ, vì nhớ nhà nên chúng con vội vàng về ngay.

Trong nhà thì có chuyện gì được chứ, hiếm khi được đi chơi mà không ở lại thêm vài ngày. Lưu Thúy Hoa vừa đi vào vừa nói.

Bà còn ân cần hỏi hai người: Đói chưa? Để mẹ làm chút gì cho hai đứa ăn nhé?

Ngô Tích Nguyên sao có thể để mẹ già bận rộn đêm hôm khuya khoắt, anh liền lắc đầu, đi tới ôm vai Lưu Thúy Hoa, đưa bà về gian chính.

Không đói đâu nương. Người ta bảo ăn một bữa cưới đủ no ba ngày, làm gì có chuyện chiều về đã đói ngay được? Nương mau đi nghỉ ngơi đi ạ.

Lưu Thúy Hoa sao không biết hai đứa nhỏ này sợ mình vất vả, trong lòng thấy rất ấm áp, cũng không nỡ bác bỏ lòng tốt của các con, bà liền thuận thế nói: Vậy hai đứa cũng sớm rửa mặt rồi nghỉ đi, hai ngày nay chắc cũng mệt rồi.

Đợi đến khi mẹ đóng cửa phòng, Tô Cửu Nguyệt mới quay người định đi về phía nhà bếp: Để em đi đun ít nước.

Sơn Tam

Vừa mới xoay người đã bị Ngô Tích Nguyên giữ lại, nàng khó hiểu quay đầu nhìn, liền thấy Ngô Tích Nguyên nghiêm túc nói: Tay em bị thương, không được chạm nước, để anh đi cho.

Tô Cửu Nguyệt nhìn bóng lưng anh đi về phía nhà bếp, khóe môi khẽ cong lên, cười rất ngọt ngào.

Phu quân của nàng đúng là người chồng tốt nhất thế gian này!

Thế nhưng rất nhanh sau đó, nàng đã không còn nghĩ như vậy nữa.

Nàng chưa bao giờ ngờ tới, lại có người có thể mượn cái cớ này để làm xằng làm bậy.

Vợ ơi, tay em bị thương rồi, để anh giúp em rửa mặt.

Tô Cửu Nguyệt tuy thấy hơi thẹn thùng nhưng vẫn đỏ mặt đồng ý.

Nào ngờ chuyện này vẫn chưa xong, rửa mặt xong anh còn muốn giúp nàng rửa chân...

Đó là chân đấy, nàng không phải hạng đại gia khuê tú cả ngày quanh quẩn trong phòng, đôi chân này suốt ngày đi đường núi, sao có thể để một người cầm b.út như anh chạm vào được?

Em... để em tự rửa thì hơn... Tô Cửu Nguyệt ấp úng hồi lâu, cuối cùng vẫn từ chối anh.

Đến lúc này nàng mới biết người đàn ông của mình cố chấp đến nhường nào, nàng bị ép ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ, còn bị lột cả giày ra.

Nhìn đôi bàn chân nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng bàn tay anh, nàng mới biết mọi chuyện đã muộn rồi.

Có những người nhìn thì có vẻ thật thà, nhưng một khi đã biết bắt nạt người khác thì đúng là không có điểm dừng.

Đã bảo để em tự rửa rồi mà, nhột c.h.ế.t đi được. Tô Cửu Nguyệt nhỏ giọng phàn nàn.

Ngô Tích Nguyên vẫn không buông tay, nhìn đôi chân trắng trẻo nhỏ xinh trong tay mình, anh chẳng thấy có gì là mất mặt, trái lại trong lòng thấy vô cùng thỏa mãn.

Tô Cửu Nguyệt của kiếp trước, đến lúc bệnh nhập cao hoang, cả người gầy rộc đi, đôi bàn chân nhỏ nắm trong tay còn thấy cấn cả xương.

Nhưng giờ đôi chân này trộm vía có thịt, mười đầu ngón chân trắng nõn hệt như những hạt trân châu tròn trịa.

Anh biết nàng ngại ngùng, nhưng càng như vậy anh càng phải kiên trì, có thế sau này nàng mới càng thêm cẩn thận không để bản thân bị thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khó khăn lắm mới lau khô chân, Tô Cửu Nguyệt vội vàng leo lên giường.

Lại thấy Ngô Tích Nguyên cư nhiên cũng đứng dậy đi theo, tầm mắt anh rơi trên hàng cúc áo của nàng.

Thật thần kỳ là Tô Cửu Nguyệt bỗng chốc hiểu ngay ý của anh, nàng vội vàng bò về phía góc tường, tránh xa anh ra, rồi túm lấy một góc chăn, vô cùng nghiêm túc và cứng rắn nói: Việc này, em thực sự tự làm được!

Ngô Tích Nguyên bị nàng làm cho bật cười, anh quay người dùng luôn chậu nước nàng vừa rửa chân để rửa: Vậy em tự làm đi, nếu không được, phu quân em đây vẫn rất sẵn lòng làm thay đấy.

Tô Cửu Nguyệt lén cúi đầu nhìn ngón trỏ của mình, rồi chun mũi một cái.

Rõ ràng là một vết thương cực kỳ nhỏ, bị anh bày ra một hồi, ai không biết chắc tưởng nàng bị đứt lìa chi rồi không bằng!

Nàng một tay giữ chăn mỏng, một tay thò vào trong chăn cởi từng viên cúc áo ra.

Sau đó mới lén ngẩng đầu nhìn Ngô Tích Nguyên, thấy anh đang cúi đầu giặt tất, nàng mới vội vã tung chăn chui tọt vào trong, một lát sau một chiếc áo ngoài từ trong chăn bị quẳng ra ngoài.

Ngô Tích Nguyên nghe tiếng sột soạt sau lưng, mày mắt càng thêm ôn hòa, cô nàng này đã thân mật với anh đến mức này rồi mà cư nhiên vẫn hay thẹn như vậy, đúng là đáng yêu cực điểm.

Anh đứng dậy phơi hai đôi tất đã giặt sạch, bấy giờ mới bưng chậu nước bẩn ra ngoài.

Lát sau dường như nghe thấy tiếng bước chân của anh, Tô Cửu Nguyệt vội vã nhắm mắt giả vờ ngủ.

Ngay sau đó nàng nghe thấy tiếng bước chân đi đến cạnh giường, một ánh mắt dường như lướt qua người nàng, nàng biết anh đang nhìn mình, hơi thở dường như cũng bình lặng đi vài phần.

Ngô Tích Nguyên nhìn hàng mi khẽ run rẩy của nàng, tự nhiên biết nàng đang giả vờ ngủ, anh nhếch môi, định leo lên giường thì Hắc Hắc vốn đang nằm trên đất bỗng nhiên sủa lên một tiếng.

Ngô Tích Nguyên lập tức quay người ra hiệu cho Hắc Hắc giữ im lặng, hạ thấp giọng nói: Ngoan, đừng làm ồn để nương mày ngủ.

Hắc Hắc bấy giờ mới quay người chui tọt vào cái ổ nhỏ dưới gầm bàn, Ngô Tích Nguyên cũng tung chăn chui vào.

Tô Cửu Nguyệt nằm ngay bên cạnh anh, cảm nhận được ánh sáng vụt tắt, anh đã thổi nến, giây tiếp theo nàng đã bị kéo vào lòng anh.

Trong bóng tối mặt Tô Cửu Nguyệt vẫn còn hơi đỏ, nhưng đã quen với hơi thở của anh, dần dần nàng cứ thế gối đầu lên n.g.ự.c anh mà chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Ngô Tích Nguyên lại nghe thấy tiếng Hắc Hắc sủa.

Anh vừa mở mắt ra đã thấy vợ mình vẻ mặt hoảng hốt ngồi bật dậy.

Lời trách mắng Hắc Hắc nghẹn lại nơi đầu lưỡi, anh quá hiểu lý do nàng như vậy là vì đâu, bèn lo lắng hỏi nàng: Vợ ơi, em sao thế? Lại gặp ác mộng à?

Tô Cửu Nguyệt khẽ gật đầu, thở dài một tiếng, cũng không giấu anh. Anh biết cũng tốt, còn có người giúp nàng nghĩ cách.

Hôm qua em mơ thấy mưa xối xả liên tiếp ba ngày, núi sau bị sạt lở...

Núi sau sạt lở theo lý mà nói không ảnh hưởng gì lớn đến họ, nhưng Tô Cửu Nguyệt chỉ mơ thấy những chuyện liên quan đến người thân của mình...

Nghĩ đến điểm này, Ngô Tích Nguyên giật mình, cau mày hỏi tiếp: Chẳng lẽ là anh cả họ sao?

Tô Cửu Nguyệt gật đầu, vẻ mặt đầy lo âu.

Bên kia công trình đang gấp rút, anh cả anh hai họ đã lâu không về nhà, ngay cả anh nuôi Nhạc Khanh Ngôn của nàng cũng đích thân túc trực ở đó.

Nàng phải dùng cái cớ gì để họ dừng công trình một ngày đây? Trời cao đất dày cũng không có gì lớn bằng mạng người mà!

Ngô Tích Nguyên đưa tay vỗ vỗ lưng nàng: Em đừng hoảng, để anh nghĩ xem, nhất định sẽ có cách thôi.

Tô Cửu Nguyệt cảm nhận được hơi ấm nơi sau lưng, trái lại lòng nàng mới thấy vững chãi hơn nhiều.

Có anh ở đây, nhất định sẽ có chủ ý.