Không có ai tên Trần Vượng sao? Nhạc Khanh Ngôn cau mày hỏi.
Tướng quân hỏi chuyện, hai chúng con tự nhiên không dám nói dối. Hai người mặc quần áo vải thô rách nát, khuôn mặt sạm đen đầy sương gió.
Nhạc Khanh Ngôn trầm tư giây lát, quay đầu nói với thuộc hạ: Ngươi dẫn bọn họ đi nhận mặt!
Rõ!
Thi thể bị vùi lấp một đêm, diện mạo vẫn còn khá rõ ràng, binh sĩ dùng nước rửa sạch mặt cho gã, sau đó gọi hai người dân làng kia tới nhận diện.
Người này có phải ở làng các người không?
Hai người khổ sở thò đầu nhìn một cái, rồi vội vàng rụt lại, liên tục lắc đầu: Quan binh, chúng con thực sự không quen biết!
Binh sĩ cười khẩy: Đàn ông đại hán mà còn sợ t.h.i t.h.ể, thật thú vị! Không quen thì thôi, các người đi làm việc đi! Ta tự mình về báo cáo với tướng quân!
Nhạc Khanh Ngôn nghe báo cả hai người đều không quen biết kẻ tên Trần Vượng kia, tức thì nổi trận lôi đình: Kẻ lai lịch bất minh mà các ngươi cư nhiên cũng dám tuyển?! Là ai tuyển vào? Về thu dọn hành lý mau cút xéo cho ta!
Cơn hỏa khí trong bụng vẫn chưa phát tiết xong, bên ngoài lại có người vào báo: Tướng quân! Vừa rồi chúng con dọn dẹp đống phế tích, tìm thấy t.h.u.ố.c nổ ở bên trong!
Thuốc nổ?! Nhạc Khanh Ngôn trợn tròn mắt.
Đồ ở đâu?
Thảy đều bị ngấm nước, chắc là không dùng được nữa, hiện giờ đang để ở bên ngoài, tướng quân có muốn đi xem cho rõ ngọn ngành không? Binh sĩ hỏi.
Nhạc Khanh Ngôn lập tức đứng dậy bước ra khỏi lều: Đi xem xem!
Xung quanh đống đổ nát có một đám người đứng vây quanh, Nhạc Khanh Ngôn vừa đi tới, mọi người lập tức nhường ra một con đường.
Nhạc Khanh Ngôn tiến lên phía trước, nhìn mấy bó t.h.u.ố.c nổ kia, sắc mặt khó coi cực điểm.
Tra! Tra cho kỹ! Xem còn có ai mang theo t.h.u.ố.c nổ không!
Nhạc Khanh Ngôn đâu phải hạng ngu muội, số t.h.u.ố.c nổ lớn thế này nếu không phải nhắm vào thủy khố của họ, anh ta thà tự vặn đầu mình xuống.
Thế nhưng việc họ tu sửa thủy khố là tạo phúc cho bách tính, là chuyện lưu phương bách thế, rốt cuộc là ai muốn ngăn cản họ?
Cũng may lần này âm sai dương thác khiến kẻ này mất mạng, lại để lộ mục đích của gã. Nếu không với lượng t.h.u.ố.c nổ thế này, e là không chỉ thủy khố bị phá hủy, mà ngay cả đám người họ cũng phải tuẫn táng theo cái thủy khố này rồi.
Nhạc Khanh Ngôn suy tính hồi lâu cũng không đoán thấu được chuyện thất đức này rốt cuộc là do ai chỉ thị.
Hiện giờ kẻ đó đã c.h.ế.t không đối chứng, họ càng không có cách nào để tra.
Anh ta chỉ có thể tự đề cao cảnh giác, đề phòng bọn chúng ra tay lần sau.
Tin tức bên phía thủy khố có người c.h.ế.t cuối cùng vẫn truyền về làng, vì nhà nào cũng có người đi phu nên ai nấy đều lo lắng tai họa này rơi vào nhà mình.
Sơn Tam
Lưu Thúy Hoa bảo ông cụ nhà mình đích thân tới thủy khố một chuyến, xác định hai đứa con trai hoàn toàn không sao mới yên tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe bảo là có gian tế muốn nổ thủy khố, kẻ c.h.ế.t là gian tế chứ không phải bà con mình. Ngô Truyền đã gặp hai đứa con trai, thấy chúng đều bình an, nói chuyện cũng có khí thế hẳn lên.
Nổ thủy khố?! Lưu Thúy Hoa cũng mặt đầy kinh ngạc, ngay sau đó liền mắng c.h.ử.i xối xả: Kẻ nào mà thất đức thế, làm cái chuyện táng tận lương tâm này, không sợ sinh con không có lỗ hậu sao!
Tô Cửu Nguyệt cũng nghĩ không thông, quay lại nhỏ giọng hỏi phu quân nhà mình: Anh nói xem việc tu sửa thủy khố này làm tổn hại đến lợi ích nhà ai chứ? Sao lại còn có người phá hoại?
Núi sau là của quan gia, dẫu có đại hưng thổ mộc cũng chẳng có chuyện gì, vả lại quan phủ trả tiền công rất sảng khoái. Một tháng cho nghỉ một ngày, tùy lúc nào cũng được, ngày nghỉ đó còn phát tiền công để tiện cho người thân mang tiền về nhà.
Chuyện bách lợi nhi vô nhất hại thế này, nàng thực sự nghĩ không ra rốt cuộc có ai phản đối.
Ngô Tích Nguyên nghe nàng tự mình phân tích, đặt cuốn sách trong tay xuống khẽ cười thành tiếng: Vợ ơi, em thế này là đ.â.m vào sừng trâu rồi, em hãy thử nghĩ theo hướng khác xem sao.
Tô Cửu Nguyệt nghiêng đầu nhìn anh, ngữ khí vẫn còn vài phần không hiểu: Hướng khác? Hướng nào cơ?
Nàng tiến lên hai bước đến bên cạnh anh, kéo kéo tay áo anh lắc lắc: Anh đừng có vòng vo với em nữa, dù sao tự em cũng nghĩ không ra, anh dứt khoát nói luôn đi!
Ngô Tích Nguyên thuận tay kéo nàng vào lòng, để nàng ngồi lên đùi mình, cuốn sách trên tay vẫn không hạ xuống, nhưng miệng lại cực kỳ kiên nhẫn giải thích cho nàng: Ý anh là, kẻ đó có lẽ căn bản không phải muốn nổ thủy khố, mục đích của chúng là ở trên người anh nuôi của em.
Tầm mắt Tô Cửu Nguyệt rơi trên ngón tay giữa vương chút vết mực của anh, kỹ càng suy ngẫm lời anh nói, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng: Ý anh là, kẻ đó chẳng qua muốn để anh nuôi thất chức?
Ngô Tích Nguyên dành cho nàng một ánh mắt "nhữ t.ử khả giáo dã", đưa tay khẽ quẹt mũi nàng một cái: Đúng là đứa trẻ thông minh, anh nuôi của em tám phần là đã ký quân lệnh trạng gì đó rồi.
Tô Cửu Nguyệt cau mày: Nhưng anh nuôi còn là cánh tay trái cánh tay phải của Yến Vương, nếu thực sự vì vậy mà gặp nạn, Yến Vương định sẵn sẽ tổn thất thực lực trầm trọng.
Ngô Tích Nguyên nghe vậy trái lại kinh ngạc liếc nhìn nàng một cái: Nghĩ được đến điểm này, khá lắm đấy!
Tô Cửu Nguyệt nghĩ tới đây càng thêm lo lắng cho anh nuôi nhà mình, không biết đứng sau là ai định đối phó với họ, chỉ hận nàng không có bản lĩnh để hộ họ chu toàn.
Ngô Tích Nguyên lại nói tiếp: Nhưng còn một điểm nữa, anh nuôi của em là con độc nhất của Nhạc Hầu gia, nếu vì Yến Vương mà xảy ra chuyện, e là đến cuối cùng cả Nhạc gia cũng sẽ đứng ở phía đối lập với Yến Vương.
Kiếp trước anh chưa từng nói chuyện triều đường trước mặt Tô Cửu Nguyệt, nhưng kiếp này cô vợ nhỏ của anh lại âm sai dương thác mà có mối liên hệ thiên ty vạn lũ với những người này.
Bản thân nàng cũng vô cùng thông minh, dẫu anh không nói thì nàng cũng đoán được đại khái, nàng như thế này dường như càng thêm mê người.
Tô Cửu Nguyệt đôi mày chau lại thành một đoàn: Anh nuôi cũng đáng thương quá.
Ngô Tích Nguyên nắn nắn bàn tay nhỏ hồng hào của nàng có chút không nỡ rời: Trái lại cũng không cần quá lo lắng cho anh ta, những người suốt ngày ở trong vòng xoáy quyền lực như họ tự nhiên thảy đều có thể nghĩ tới điều này. Dẫu chính họ không nghĩ tới, thì xung quanh cũng sẽ có người nghĩ thay cho họ thôi.
Tô Cửu Nguyệt nhìn anh đang nắm tay mình, trên ngón tay thon dài như bạch ngọc vương một vệt mực kia thực sự khiến nàng không chịu nổi.
Nàng lấy khăn tay từ thắt lưng xuống, nhẹ nhàng giúp anh lau chùi ngón tay, Ngô Tích Nguyên nhận ra động tác của nàng cũng không né tránh, ngoan ngoãn mặc nàng bày bố.
Haiz, nghe anh nói thế, em chẳng biết có nên hy vọng anh thi đỗ hay không nữa. Tô Cửu Nguyệt thở dài, thốt ra như vậy.
Ngô Tích Nguyên bất thình lình nghe được lời này, thực sự không nhịn được mà bật cười, cằm tựa lên đầu nàng thân mật cọ cọ.
Chúng ta nghĩ những chuyện này đúng thực là lo xa quá rồi, anh dẫu có thi đỗ, cùng lắm cũng chỉ làm một quan thất phẩm nhỏ nhoi, sự d.a.o động của triều đường cũng chẳng liên quan gì đến anh cả.
Tô Cửu Nguyệt lúc này mới ngẩng đầu cười với anh, đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm: Vậy anh cứ thi đỗ đi! Anh thông minh như thế, sau này nhất định có thể làm một quan tốt.