Nếu không tra ra được mối làm ăn lớn nào khác, thì cửa tiệm pháo hoa pháo trúc này tuyệt đối có vấn đề.
Nhạc Sơn xưa nay làm việc đều dựa vào trực giác, hắn cho người điều tra kỹ cửa tiệm pháo hoa pháo trúc này, cuối cùng lại thu được một tin tức bất ngờ.
Vị cha vợ g.i.ế.c c.h.ế.t con rể bên ngoài châu phủ hôm nọ, từng làm công trong xưởng chế tác này.
Sau đó vì g.i.ế.c con rể mà bị tống vào đại lao, bị phán xử trảm sau mùa thu.
Bây giờ nhìn lại, chuyện này ít nhiều có điểm kỳ lạ.
Từ sau chuyện lần trước, Nhạc Sơn cảm thấy vợ mình còn lợi hại hơn cả quân sư, vừa tra ra chút manh mối liền đi tìm bà ngay.
Nhạc phu nhân đúng là có thể nói ra ngô ra khoai, hai vợ chồng cho lui người hầu, ngồi trên sập cùng nhau nói chuyện tâm tình.
"Biết đâu ông lão này cũng bị oan thì sao! Lão và con rể lão có lẽ đã biết được chuyện gì không nên biết, con rể bị người ta ám sát rồi vu oan giá họa lên đầu lão. Ta thấy trong mấy cuốn thoại bản đều viết như thế!" Nhạc phu nhân càng đoán càng hăng, phảng phất như cảm thấy mình chỉ còn cách chân tướng một bước chân.
Nhạc Sơn nghe nửa đoạn đầu còn thấy hăng hái, nhưng đoạn sau lại nghe bà nói cái gì mà thoại bản, hắn lập tức xìu xuống.
Hắn ngồi xuống ghế, nhìn Nhạc phu nhân thở dài: "Chuyện trong thoại bản sao có thể coi là thật, bà cũng vậy, ta thành tâm thành ý tới thỉnh giáo, bà lại qua loa lấy lệ với ta như thế."
Nhạc phu nhân nghe vậy lại không chịu.
"Ta qua loa với ông chỗ nào? Chẳng lẽ ông không cảm thấy khả năng ta nói là thật sự tồn tại sao? Ông mau cho người đi tra, vụ án của ông lão này tuyệt đối có vấn đề."
Nhạc Sơn ngẫm nghĩ một lát, thế mà lại cảm thấy tình tiết bà thuận miệng bịa ra thật sự cũng có lý, bèn gật đầu đồng ý.
Lão Ông năm nay đã bốn mươi bảy tuổi, là tiên sinh phòng thu chi của cửa tiệm pháo hoa. Ngày thường cửa tiệm thu mua nguyên liệu gì đều do lão ghi chép tỉ mỉ từng khoản vào sổ sách, nhưng mấy hôm trước lại có người bảo lão sửa lại một trang trong sổ sách.
Lão Ông đương nhiên không chịu, đông gia nói sẽ không bạc đãi lão, đưa cho lão mười lượng bạc.
Mười lượng bạc, đây đúng là món hời từ trên trời rơi xuống!
Lão vô cùng phấn khởi đi mua bầu rượu về uống sảng khoái với con rể, nào ngờ hai chén rượu vào bụng, lão bắt đầu ba hoa khoác lác. Thậm chí chuyện đông gia muốn lão ngậm miệng cũng nói ra, bị con rể lão nghe được rành rọt.
Con rể lão là Giản Trì cũng chẳng phải loại tốt lành gì, vừa nghe lão nói vậy liền lập tức bảo: "Chút tiền ấy sao mà đủ! Cha, đây là lưu huỳnh! Người thường đâu có dùng đến, bọn họ chắc chắn không định làm chuyện tốt. Cha đi đòi tiền bọn họ thêm lần nữa đi, đòi một trăm lượng, bọn họ tuyệt đối sẽ đưa!"
Lão Ông cũng là kẻ thấy tiền sáng mắt, nếu thật sự có thể đòi được một trăm lượng, nửa đời sau của lão coi như có hi vọng rồi.
Lão chạy đi nói bóng gió với đông gia, đông gia tuy lộ vẻ không vui, nhưng vẫn đưa cho lão một trăm lượng.
Lão thấy một trăm lượng này dễ dàng lấy được như vậy, càng cảm thấy con rể nói không sai, đám người này nhất định đang làm chuyện mờ ám!
Lão sao chép lại cuốn sổ sách, giữ lại bằng chứng trong tay, đợi đến khi tiền tiêu gần hết, lại mang theo sổ sách tới cửa.
Lần này lão mở miệng đòi năm trăm lượng, đông gia vẫn đưa bạc cho lão.
Nhưng chưa được hai ngày, khi lão cùng con rể đi xem châu phủ dán cáo thị, thì xảy ra chuyện.
Trong đám người vô cùng chen chúc, con rể đứng ngay trước mặt lão, bỗng nhiên ngã xuống không hề báo trước, cùng lúc đó, một con d.a.o găm bị người ta nhét vào tay lão.
Lão nhìn quanh bốn phía, phát hiện ai cũng khả nghi như vậy, nhưng chính lão lại không biết là ai ra tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lão muốn báo quan, nhưng khi nhìn thấy con d.a.o găm trong tay mình, lão lập tức hoảng sợ, chỉ muốn mau ch.óng chạy trốn khỏi nơi này.
Lão vứt con d.a.o găm trên tay, theo dòng người chen chúc chạy về phía xa.
Sau đó lão vẫn bị bắt, tất cả nhân chứng vật chứng đều chĩa vào lão.
Lão muốn biện giải cho mình vài câu, nhưng lại có người nhắn cho lão một câu, hỏi tôn t.ử nhà lão có phải tháng sau tròn một tuổi hay không?
Lão còn gì mà không hiểu, đối phương rõ ràng là đang uy h.i.ế.p lão, hoặc là lão c.h.ế.t, hoặc là cả nhà lão c.h.ế.t!
Lão chọn câm miệng, lẳng lặng chờ đợi đến mùa thu bị lôi ra pháp trường xử trảm.
Nếu cho lão cơ hội làm lại một lần nữa, lão nhất định sẽ thành thật sửa lại sổ sách, mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện.
Nhưng trên đời này làm gì có t.h.u.ố.c hối hận?
Chính vào sáng sớm hôm nay, trong đại lao có một nhân vật lớn tới.
"Hầu gia, mời ngài vào trong, trong đại lao mùi không được tốt lắm, mong ngài lượng thứ."
Nhạc Sơn phất tay: "Không sao, bản hầu vào sinh ra t.ử trên chiến trường bao năm, mùi gì mà chưa ngửi qua? Đâu có sợ chút này? Ngươi cứ việc dẫn đường phía trước là được!"
"Vâng vâng vâng, ngài cẩn thận bậc thang!" Cai ngục gật đầu khom lưng nói.
Nhạc Sơn đi theo hắn tới trước cửa phòng giam của lão Ông, vì nơi này là t.ử lao, căn bản không nhốt mấy người, phần lớn phòng giam đều để trống, cho nên lão Ông may mắn được phân riêng một gian.
Nghe thấy động tĩnh bên ngoài, lão quay đầu lại nhìn thoáng qua. Chỉ thấy cai ngục đứng sau lưng một người ăn mặc hoa lệ với vẻ mặt khúm núm, so với dáng vẻ diễu võ dương oai ngày thường quả thực như hai người khác nhau.
Nhạc Sơn bước vào đại lao, dẫm lên đám cỏ tranh trong phòng giam phát ra tiếng sột soạt, ngay sau đó liền thấy mấy con chuột từ trong đống cỏ chạy vụt ra.
Nhạc Sơn chẳng hề sợ cái này, hắn phất tay với cai ngục: "Ngươi chờ ta ở bên ngoài, ta nói với hắn vài câu."
Sơn Tam
Cai ngục vẫn còn chút lo lắng: "Hầu gia, tên này là kẻ hung ác cùng cực, hay là để tiểu nhân đi cùng ngài? Tránh để hắn làm ngài bị thương."
Nhạc Sơn lại hừ lạnh một tiếng: "Lúc bản hầu g.i.ế.c địch trên chiến trường, ngươi còn chưa biết đang ở đâu đâu! Yên tâm đi, loại như hắn, bản hầu một mình chấp mười tên!"
Cai ngục nghe vậy cũng chỉ đành vâng dạ, tâng bốc hai câu rồi lui ra khỏi phòng giam, khóa cửa lại từ bên ngoài.
"Hầu gia, ngài nói xong cứ gọi tiểu nhân một tiếng là được."
Đợi hắn đi tới cuối hành lang, Nhạc Sơn mới quay sang hỏi lão Ông: "Trước đó là ngươi g.i.ế.c con rể ngươi sao?"
Lão Ông chỉ nhìn hắn một cái, vẫn không hó hé một tiếng.
Nói nhiều thì có ích lợi gì, dù sao lão cũng sẽ không được thả ra, cũng không thể được thả ra.
Trong lòng lão hiểu rõ kẻ g.i.ế.c người e rằng chính là những kẻ bị lão uy h.i.ế.p, hiện giờ người ta chẳng qua là "lấy gậy ông đập lưng ông", dùng chính người thân mà lão quan tâm nhất để uy h.i.ế.p ngược lại lão.
Tuy rằng lão vô cùng căm hận, nhưng cũng biết là do mình sai trước.
Một khi lão nói ra, vậy thì người nhà của lão sẽ gặp nguy hiểm, thậm chí cả bản thân lão cũng không sống được bao lâu nữa.
Nhạc Sơn thấy lão nửa ngày không mở miệng, bèn ngồi xuống một góc ván giường, hai tay chống lên hai đầu gối, ngồi kiểu đại mã kim đao, giọng điệu trong miệng cũng thực sự dọa người: "Có phải ngươi tưởng rằng ngươi không nói gì thì có thể nhận cái tội danh này? Ngươi nghĩ hay lắm, đây là tội mưu phản, đợi bản hầu bẩm rõ Hoàng thượng, ngươi e là sẽ bị tru di cửu tộc đấy!"