Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 388: Quân tử nhất ngôn



Bao Y Tá Lĩnh nhìn bộ dạng này của Vương Khải Anh, khóe môi cứ giật giật liên hồi, chỉ sợ mình không cẩn thận mà bật cười thành tiếng, thế thì thật là làm mất mặt Vương đại nhân quá.

Cơ mà Vương Quảng Hiền bản thân đảm đang như vậy, tuổi còn trẻ đã leo lên được vị trí Tri châu, sao hùm phụ lại sinh ra khuyển t.ử thế này?

Vương Quảng Hiền tiến lên một bước túm lấy cổ áo Vương Khải Anh, lôi xộc hắn ra ngoài cửa: "Ngươi cút ra ngoài cho lão t.ử!"

Vương Khải Anh thấy trong phòng có người, cũng hiểu ra việc mình xông thẳng vào thế này có chút không thỏa đáng, bèn thuận theo lực tay của cha mình mà đi ra ngoài.

"Ngươi nhìn cái bộ dạng gì đây? Chẳng thèm chải chuốt rửa mặt, chạy ra ngoài làm cái thá gì?!" Vương Quảng Hiền chất vấn.

Vương Khải Anh lúc này chẳng rảnh đâu mà khua môi múa mép với ông, hắn bắt buộc phải kiểm chứng một chút, xem những chuyện tối qua là do lúc say rượu bị lừa gạt, hay là giấc mơ lúc ngủ đêm qua.

Hắn cẩn thận quan sát thần sắc của cha mình, rồi hỏi: "Cha, tối qua con uống say về không có nói nhảm gì chứ?"

Vương Quảng Hiền sao có thể không biết thằng nhãi này đang đ.á.n.h bàn tính gì trong lòng, ông nhìn hắn cười một cách cực kỳ từ ái: "Cha thật không ngờ nhi t.ử của ta cư nhiên lại có một thân nhiệt huyết như thế! Hôm qua ngươi nói với ta muốn tới dưới trướng Tô đại tướng quân tòng quân, vi phụ kích động đến nửa đêm không ngủ được, liền đêm hôm sai người đi tìm Tô đại tướng quân cầu tình, Tô đại tướng quân cũng đã đồng ý nhận ngươi rồi!"

Sau khi thốt ra những lời tình chân ý thiết này, Vương Quảng Hiền không hiểu sao cư nhiên có cảm giác hãnh diện sướng rền người.

Thằng nhãi ranh này suốt ngày chọc tức ông, giờ cũng phải để nó nếm mùi vị không thoải mái này!

Dù sao chỗ Tô đại tướng quân cũng đã xong xuôi mọi thủ tục rồi, nó mà dám không đi, ông dẫu có phải trói cũng phải trói nó đi cho bằng được!

Vương Khải Anh nghe lời cha nói, trái tim hệt như bị quẳng lên đống tuyết giữa tháng giá rét, lạnh lẽo không sao tả xiết.

Hắn mặt ủ mày trau túm lấy tay áo cha mình, nài nỉ: "Cha, đó thảy đều là lời nói lúc say rượu, sao có thể coi là thật được? Hay là người lại đi tìm Đại tướng quân nói giúp một tiếng?"

Nói đoạn, hắn hai tay dang ra, còn xoay tại chỗ một vòng: "Cha à, người xem con thế này đâu có giống cái thá gì là nguyên liệu làm binh lính đâu chứ! Đi chỉ có nước làm vướng chân vướng tay Tô đại tướng quân thôi."

Vương Quảng Hiền lại kiên định lắc đầu: "Con à, tục ngữ nói rất hay, t.ửu hậu thổ chân ngôn. E là ngày thường con sớm đã nảy sinh tâm tư như vậy, thảy đều trách cha ngày thường không hiểu con cho lắm, suýt chút nữa đã làm hỏng cả đời nhi t.ử của ta. Lần này con cứ yên tâm mà đi, cha đã nói xong xuôi với Tô đại tướng quân rồi, ở nhà con cũng không cần lo lắng, mọi việc đã có cha lo liệu."

Vương Khải Anh nghe xong những lời này sao bỗng nhiên thấy đầu óc choáng váng? Cha hắn từ bao giờ lại trở nên khéo mồm khéo miệng thế này?

Tối qua hắn có uống hơi nhiều thật, nhưng cũng không đến mức uống đến đứt đoạn ký ức chẳng biết gì chứ? Hắn rõ ràng là bị lão già nhà hắn lừa gạt, có chỗ nào là tự nguyện đâu? Hắn căn bản còn chẳng nghe rõ lão nhân gia nói cái thá gì nữa kìa!

"Cha, người không được nói thế, tối qua là người thừa lúc con say rượu mà lừa gạt con. Đại trượng phu có việc nên làm, có việc không, người đây chẳng phải là thừa nước đục thả câu sao! Không được! Con không đi!" Hắn vung tay áo ngoảnh mặt đi chỗ khác.

Vương Quảng Hiền cười lạnh một tiếng: "Tối qua không biết là kẻ nào nói với ta quân t.ử nhất ngôn tứ mã nan truy ấy nhỉ."

"Con vốn dĩ đã chẳng phải quân t.ử gì cho cam."

"Đi hay không chẳng đến lượt ngươi quyết định! Ta đã báo lên cho Tô đại tướng quân, Tô đại tướng quân cũng đã nhận ngươi, lúc này ngươi mà nói không đi, thì đó chính là đào binh! Ngươi có biết ở đại Hạ ta đào binh có kết cục thế nào không?"

Vương Khải Anh tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng thực sự là hết cách với ông, phong thủy luân chuyển, hắn chọc tức lão già nhà hắn bao nhiêu năm, hôm nay đúng là quả báo nhãn tiền rồi?

Vương Quảng Hiền nhìn bộ dạng của hắn, trong lòng càng thêm sảng khoái, mặt đầy ý cười trông thực sự giống một người cha già hiền hậu: "Anh t.ử à, con về tắm rửa chải chuốt một chút đi, muốn ăn gì thì bảo nhà bếp làm. Cha đã hẹn với Tô đại tướng quân rồi, sáng sớm mai sẽ đưa con qua đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sơn Tam

Vương Khải Anh một hơi gọi tận tám món ăn, nhưng những món vốn dĩ rất thích giờ ăn vào miệng, sao bỗng nhiên lại chẳng thấy vị gì nữa.

Hắn ăn được hai miếng như nhai sáp, liền sai người bưng thức ăn đi.

Vương Quảng Hiền luôn mật thiết chú ý động tĩnh của vị tiểu tổ tông nhà mình, nghe tin hắn đã ăn uống không trôi, thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn quyết định đích thân chạy qua một chuyến.

Vương Khải Anh dựa trên sập, hai chân gác lên cái ghế đẩu, tay bưng một đĩa hạt dưa, vừa ăn vừa quẳng, vỏ hạt dưa vứt đầy mặt đất.

Vương Quảng Hiền vừa bước vào cửa đã thấy cái bộ dạng sống chẳng còn gì luyến tiếc này, chân mày cau lại: "Sao đang yên đang lành lại không ăn cơm? Chỉ toàn ăn mấy thứ này?"

Vương Khải Anh đến động đậy cũng chẳng buồn động, trực tiếp nói: "Đầu bếp nhà mình tay nghề kém đi rồi nha, sao giờ làm chẳng bằng hồi trước gì cả."

Vương Quảng Hiền cười rộ lên: "Chắc là con ăn nhiều quá nên mới thấy chán miệng, cha mang cho con chút đồ tươi mới, con nếm thử xem sao?"

Vương Khải Anh còn tưởng cha hắn lương tâm trỗi dậy, nghĩ hắn sắp đi rồi nên thương hắn lần cuối, bèn hỏi: "Đồ tươi mới gì ạ?"

Vương Quảng Hiền hướng ra cửa gọi một tiếng: "Mang hết vào đi!"

Rất nhanh, Vương Khải Anh thấy một thị nữ bưng cái khay bước qua bậc cửa đi vào.

Hắn cũng đặt cái đĩa nhỏ bằng ngọc xanh hình cánh sen xuống bàn, ngồi thẳng người dậy, vươn cổ ra nhìn: "Cha, rốt cuộc là món gì tốt thế ạ?"

Vương Quảng Hiền bảo nha hoàn đặt đĩa lên bàn, mình thì xoay người thúc giục Vương Khải Anh: "Con mau đứng dậy mà tự xem đi."

Vương Khải Anh nhảy xuống sập, hớt hải chạy tới bên bàn.

Nhưng đợi khi hắn nhìn rõ thứ cha hắn mang tới là cái gì, đầu hắn rũ rượi xuống ngay tắp lự.

"Con còn tưởng món gì ngon! Mai con đi rồi, người định dùng thứ này mà đuổi khéo con sao?"

Vương Quảng Hiền lại chẳng mảy may thấy hổ thẹn, trái lại còn nói: "Cha đây cũng là vì tốt cho con, để con thích nghi trước một chút, đợi mai con tới chỗ Tô đại tướng quân, cả ngày thảy đều ăn bánh bao ngô với dưa muối thôi."

Vương Khải Anh nghe lời này tức thì kêu khóc t.h.ả.m thiết: "Cha! Con thực sự không muốn đi mà! Thế này thì thê t.h.ả.m quá rồi!"

Vương Quảng Hiền lại ngồi xuống bên bàn, vẫy vẫy Vương Khải Anh: "Con lại đây nếm thử một miếng xem?"

Nói đoạn, ông tự mình cầm đũa gắp một miếng dưa muối, sau đó phát ra một tràng tán thưởng cường điệu: "Ngon thật đấy! Ăn quen đại ngư đại nhục rồi, ăn lại mấy thứ này vị đúng là không tệ nha!"

Vương Khải Anh lại chẳng thèm nhìn lấy một cái, trực tiếp nói: "Đã là người thích thì người cứ việc ăn thêm vài miếng đi, con đi tìm Lý Trình Quý đây."

Nói xong, vắt chân lên cổ mà chạy, hệt như sợ bị lão già nhà hắn bắt lại ăn cám nuốt rau không bằng.

Vương Quảng Hiền nhìn bóng lưng hắn, mắng một câu thằng nhãi ranh, nhưng chung quy cũng chẳng ngăn cản hắn.

Dù sao hắn cũng chỉ còn hôm nay để kiêu ngạo nữa thôi, đợi mai đưa tới chỗ Tô đại tướng quân, tự nhiên sẽ có người thay ông dạy dỗ hắn.

Vương Khải Anh vừa ra khỏi cửa là phi thẳng tới phủ Lý Trình Quý, nhà Lý Trình Quý mấy ngày nay đang bàn chuyện cưới hỏi cho gã, bản thân gã cũng vô cùng đau đầu. Nghe bảo Vương Khải Anh tới, đây chẳng phải cái cớ có sẵn sao? Liền vội vàng chạy trốn ngay.