Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 398:



“Ngô phu nhân.” Tống Khoát đối với Tô Cửu Nguyệt chắp tay một cái nói.

Tô Cửu Nguyệt cũng cùng hắn đáp lễ: “Thật là khéo quá, thực không ngờ tới lần này đi ngang qua gặp được người cư nhiên lại là ngài.”

Tống Khoát thấy người dân địa phương mà thuộc hạ tìm tới là Tô Cửu Nguyệt, trong lòng cũng thả lỏng nhiều phần, ít nhất Tô Cửu Nguyệt trong mắt hắn được coi là người có thể tin cậy.

Bèn cũng không cùng nàng hàn huyên quá nhiều, mà trực tiếp đi thẳng vào vấn đề nói: “Ngô phu nhân, chúng ta phụng mệnh tại chỗ này vây bắt đãi nhân, nhưng chúng ta lại gặp phải khó khăn, không biết cô có cách nào giúp chúng ta không.”

Tô Cửu Nguyệt tự nhiên nhiệt tình hỏi: “Các ngài gặp phải khó khăn gì? Nếu tôi có thể giúp được gì, định sẵn sẽ nghĩa bất từ nan.”

Tống Khoát trong lòng vui vẻ: “Phu nhân mời đi theo tôi.”

Tô Cửu Nguyệt đi theo sau lưng hắn hướng về phía trước, Hồng Hồng được nàng dắt trên tay, cùng nàng tiến lên phía trước.

Đi không bao lâu, bọn họ đã tới bên cạnh một khe núi, Tống Khoát chỉ vào một cái sơn động trên sườn núi đối diện nói với Tô Cửu Nguyệt: “Ngô phu nhân, cô có cách nào khiến những người này của chúng ta lặng lẽ sang được phía đối diện không?”

Hắn đã phái người trinh sát qua rồi, ngọn núi đối diện kia cũng bị người ta canh phòng nghiêm ngặt, bọn họ dẫu đi từ con đường nào qua cũng sẽ đ.á.n.h thảo kinh xà.

Nếu bọn họ trực tiếp công kích chính diện, e là sẽ trúng phải cạm bẫy của kẻ địch, chỗ đó là nơi chế tạo t.h.u.ố.c nổ, bọn họ tay không tấc sắt e là sẽ tổn thất t.h.ả.m trọng.

Tô Cửu Nguyệt nhìn cái sơn động đối diện, kiễng chân nhìn quanh bốn phía, mới hỏi Tống Khoát: “Các ngài không thể đi từ phía dưới qua sao?”

Tống Khoát lại chỉ cho nàng xem: “Cô thấy cây tùng lớn dưới chân núi kia không? Chỗ đó có kẻ địch, còn có sau tảng đá lớn kia, trong gốc cây liễu, đều có kẻ địch, chúng ta nếu xuống dưới nhất định sẽ bị phát hiện.”

Mặc dù Tống Khoát không nói kẻ địch rốt cuộc là ai, nhưng kẻ có thể bị Tống tướng quân coi là kẻ địch thì chắc chắn không phải hạng tốt lành gì.

Tô Cửu Nguyệt xoa cằm quan sát bốn phía: “Vậy theo ý của ngài, chẳng lẽ chỉ có thể từ đỉnh núi này nhảy qua thôi sao?”

Tống Khoát nhất thời nghẹn lời, dường như thực sự chỉ có thể như vậy.

Không muốn trực tiếp đoản binh tương tiếp với kẻ địch, lại không cách nào đi vòng ra sau, chẳng lẽ chỉ có thể chắp cánh bay qua?

“Hồi nhỏ, từ làng chúng tôi đi tới quan trang, có một cái dây cáp như thế này, người buộc lên trên rồi trượt qua là được.” Tô Cửu Nguyệt nói.

Tống Khoát cười khổ một tiếng: “Dây thừng chúng ta cũng có, nhưng vấn đề là làm sao để qua đó.”

Đầu óc Tô Cửu Nguyệt xoay chuyển cực nhanh, kỹ càng suy xét xem phụ cận nơi này có con đường nhỏ ẩn khuất nào có thể đi vòng qua không.

Đúng lúc này, Hồng Hồng bên cạnh nàng bỗng nhiên khịt mũi một cái thật mạnh.

Tô Cửu Nguyệt giật mình, quay đầu lại nhìn nó, thấy Hồng Hồng sáp tới cọ cọ vào bàn tay đang cầm dây cương của nàng.

Tô Cửu Nguyệt không hiểu ý, nó lại tự mình ngậm lấy dây cương kéo ra phía ngoài.

Lần này Tô Cửu Nguyệt đã hiểu, bèn buông bàn tay đang giữ dây cương ra, để mặc nó tự mình chạy chậm về phía sau.

Nó định làm gì? Mọi người trong lòng thảy đều vô cùng nghi hoặc.

Rất nhanh nó đã chạy một vòng quay lại, với thế sét đ.á.n.h không kịp bưng tai lao thẳng về phía khe núi.

Tô Cửu Nguyệt sợ đến mức trong thoáng chốc tim ngừng đập, đợi nhìn thấy nó đáp xuống vững vàng trên đỉnh núi đối diện, Tô Cửu Nguyệt bấy giờ mới trút ra một ngụm trọc khí thật dài.

Nàng vừa ngẩng đầu, liền chạm phải ánh mắt sáng rực của Tống Khoát, căn bản không cần hắn nói gì thêm, Tô Cửu Nguyệt đã hiểu.

Nàng thay Hồng Hồng giải thích hai câu: “Đợi Hồng Hồng quay lại, ngài hãy thương lượng với nó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tống Khoát cười rộ lên: “Thật không ngờ con ngựa này của cô cư nhiên còn nghe hiểu được tiếng người.”

Ngựa có thể nhảy vọt qua khe núi không phải là không có, con Kinh Phong của Tô đại tướng quân cũng có thể, nhưng ngựa đó là do phía Đại Uyển tiến cống qua.

Ngô gia chẳng qua là hộ nông dân bình thường, sao lại có bảo mã như vậy?

Nghĩ tới đây, chính hắn cũng thấp thoáng thấy buồn cười, người Ngô gia tự nhiên không thể nhìn theo lẽ thường.

Vị Ngô phu nhân tuổi còn nhỏ này đều có thể dẫn theo đại tiểu thư thoát khỏi tay bọn buôn người, còn có thể phát hiện mật đạo đối phương đào. Tướng công nàng cũng không phải hạng tầm thường, không chỉ học vấn giỏi mà còn có thể thay bọn họ trinh sát địch tình.

Dẫu có bảo con ngựa nhà nàng là Bạch Long Mã, hắn cũng dám tin.

Hồng Hồng ở bên kia chạy một vòng, lại quay đầu nhảy vọt trở lại.

Giống như đang tranh công, nó dùng mặt ngựa cọ cọ vào lòng Tô Cửu Nguyệt.

Tô Cửu Nguyệt cũng thuận thế giúp nó vuốt ve bờm ngựa, mới cùng nó thương lượng: “Hồng Hồng, Tống tướng quân muốn nhờ mày giúp bọn họ một tay, mày dẫn một người qua đối diện có được không?”

Hồng Hồng lại cọ cọ, Tô Cửu Nguyệt hiểu là nó đã đồng ý.

“Tống tướng quân, Hồng Hồng đồng ý rồi.” Tô Cửu Nguyệt cũng rất vui vẻ, sớm xong việc thì sớm đi thành Ung Châu gặp Tích Nguyên!

Tống Khoát lúc này chỉ cảm thấy có chút cảm giác rẻ mây tan thấy trăng sáng, lập tức phân phó xuống dưới: “Tìm một người thể trọng nhẹ một chút, qua đó buộc dây thừng cho chắc trước.”

Sơn Tam

Hồng Hồng một mình có thể nhảy qua, nhưng thồ thêm một người thì chưa biết được.

Vạn nhất ngã xuống thì chắc chắn là phải c.h.ế.t, Tô Cửu Nguyệt thực chất trong lòng cũng vô cùng lo lắng, nàng xoa mặt ngựa của Hồng Hồng nhỏ giọng hỏi nó: “Hồng Hồng, mày có thể nhảy bao xa? Thồ thêm một người có qua được không?”

Hồng Hồng chỉ biết khịt mũi, căn bản không cách nào câu thông, Tô Cửu Nguyệt trong lòng không nhịn được thở dài, nếu nàng cũng giống Tích Nguyên có thể nghe hiểu Hồng Hồng nói chuyện thì tốt rồi.

Rất nhanh người bên Tống tướng quân cũng đã chọn xong, là một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi, vóc dáng quả thực không cao, người cũng rất gầy mảnh.

Tô Cửu Nguyệt cau mày, để cậu ta cưỡi lên thử xem.

Thiếu niên trẻ tuổi khí thịnh, không sợ sinh t.ử, Tống Khoát hỏi ai muốn qua đó, cậu ta liền chủ động xin đi g.i.ế.c giặc.

Tống Khoát suy tính đi suy tính lại, cũng vẫn là đồng ý, và hứa dù qua được hay không qua được đều sẽ luận công ban thưởng cho cậu ta.

Hồng Hồng thồ người sĩ tốt này chạy trước hai vòng, mới một bước phóng vọt ra ngoài.

Tất cả mọi người đều nín thở, trợn tròn mắt, may mắn thay hai bên cuối cùng vẫn đáp xuống vững vàng ở bờ núi bên kia.

Tống Khoát nhìn thiếu niên kia đem dây thừng buộc vào cây đại thụ hai người ôm mới xuể ở đối diện, trên mặt cũng thực lòng lộ ra nụ cười.

Đối với Tô Cửu Nguyệt chắp tay nói: “Ngô phu nhân, đại ân bất ngôn tạ, lần này sau khi chúng ta hồi thành, tôi nhất định sẽ bẩm báo việc này lên Đại tướng quân, luận công ban thưởng!”

Tô Cửu Nguyệt lại liên tục xua tay: “Không cần đâu, công lao đều là của Hồng Hồng, tôi có làm gì đâu. Hơn nữa, Tô đại tướng quân và đại tiểu thư đã giúp chúng tôi rất nhiều việc rồi.”

Nàng nói như vậy, nhưng Tống Khoát không thể làm như vậy, đợi khi gặp Đại tướng quân, hắn vẫn sẽ phải bẩm báo đúng sự thật.

Hồng Hồng dường như cũng có chút mệt rồi, ở đối diện ăn ít cỏ, nghỉ ngơi một khắc đồng hồ mới lại nhảy trở về.

Anh hùng yêu quý ngựa tốt, bản thân Tống Khoát nằm mơ cũng muốn có một con ngựa như vậy, nhưng nay ngựa đã có chủ, hắn dẫu sao cũng không tiện đoạt đồ yêu quý của người khác.

Bèn sai người lấy một quả táo cho Hồng Hồng ăn: “Chúng ta hành quân gấp, ra ngoài không mang theo nhiều lương khô, quả táo này cho mày trước nhé, hôm nay thực sự cảm ơn mày nhiều.”

Hồng Hồng cũng không chê ít, cứ thế ăn hết một quả táo trên tay hắn, mới mãn ý cọ cọ vào cánh tay Tô Cửu Nguyệt.