Vương Khải Anh lắc đầu, "Là không phạm lỗi gì cả, Đại tướng quân thăng ta làm Bách trưởng, còn để ta dẫn ba mươi người đi thực hiện nhiệm vụ."
Lý Trình Kế nghe lời này lại là một niềm vui, đưa tay quàng lấy vai anh, "Huynh đệ, đây là chuyện tốt mà! Sao huynh còn mang cái bộ dạng không vui thế này?"
Vương Khải Anh ngước mắt nhìn hắn một cái, hỏi ngược lại: "Đệ đoán xem Đại tướng quân để chúng ta đi thực hiện nhiệm vụ gì?"
Mắt Lý Trình Kế sáng lên, chuẩn xác bắt lấy từ ngữ trong lời anh, "Chúng ta? Còn có đệ? Đệ có thể đi cùng huynh không?!"
Từ khi hắn tới quân doanh này thì ngày ngày đều huấn luyện, chưa từng được trọng dụng lần nào, lần này coi như có cơ hội để họ đại hiển thân thủ rồi.
Vương Khải Anh cũng không ngờ hắn lại hỏi như vậy, dành cho hắn một ánh mắt đầy thâm ý, rồi nói một cách đầy ẩn ý: "Đệ nếu muốn đi, tự nhiên là có thể đi."
Lý Trình Kế vui mừng vỗ tay, "Tốt quá rồi! Anh em tốt chúng ta cùng nhau đi làm nhiệm vụ!"
Hưng phấn qua đi hắn mới nhớ ra hỏi Vương Khải Anh, rốt cuộc họ phải đi làm gì.
Vương Khải Anh đanh mặt lại, trịnh trọng thốt ra hai chữ, "Thu thi (thu dọn t.h.i t.h.ể)."
Nụ cười trên mặt Lý Trình Kế lập tức tắt ngấm, hắn không thể tin nổi nhìn về phía Vương Khải Anh, "Huynh nói gì? Thu thi?"
Vương Khải Anh khẽ gật đầu, "Tại vùng đồi Thỏ, Tống tướng quân dẫn người đi bắt tặc nhân, lại bị tặc nhân châm ngòi nổ tung cả một sơn động t.h.u.ố.c nổ, muốn cùng c.h.ế.t chung với họ. Tống tướng quân vội vàng dẫn người rút lui, nhưng vẫn không tránh kịp, thương vong t.h.ả.m trọng. Tướng quân mệnh ta dẫn ba mươi người đi trước, đưa tất cả họ quay về, sống phải thấy người, c.h.ế.t phải thấy xác."
Lý Trình Kế một đại nam nhân nghe lời này cũng không nhịn được đỏ hoe mắt, hắn hít mũi một cái, giục giã: "Huynh mau đi điểm người đi, chúng ta xuất phát ngay, bây giờ đuổi tới đó hòng chừng có người còn cứu được."
Vương Khải Anh cũng nghĩ như vậy, vội vàng đi điểm ba mươi người, đang định xuất phát, anh lại bỗng nhiên nhớ ra điều gì.
"Không được, chúng ta phải về nhà ta một chuyến!"
Lý Trình Kế nghe lời này mà sốt ruột thay cho anh, "Huynh lúc nào mà chẳng về nhà được? Cái lúc nước sôi lửa bỏng thế này, sao huynh lại không phân biệt được nặng nhẹ chậm nhanh thế?"
Vương Khải Anh lườm hắn một cái, "Hai đứa mình đến băng bó vết thương còn không biết, chạy tới đó thì có tác dụng gì? Trong nhà ta có nuôi đại phu, ta đi mang ông ấy theo cùng, thật sự đến lúc cần cứu mạng, chúng ta cũng không đến mức bó tay chịu c.h.ế.t."
Lý Trình Kế được nhắc nhở như vậy, cũng lập tức nghĩ đến đại phu nhà mình, "Vậy đệ cũng phải về nhà một chuyến! Nhanh lên chút, chúng ta gặp nhau ở cổng thành sau một khắc đồng hồ!"
…
Nhiệm vụ khám sơn nói đơn giản cũng đơn giản, nói khó cũng khó.
Cả hai người đều không biết vị trí chính xác, chỉ có thể dựa vào bản đồ địa hình mà Tô đại tướng quân đưa cho để lần mò từng chút một.
Nếu ngay từ đầu đã cho Vương Khải Anh làm Bách trưởng, hòng chừng mọi người còn không phục, nhưng Vương Khải Anh đã liên tục đấu đài hơn nửa tháng trời, thực lực của anh thế nào thảy đều được mọi người tận mắt chứng kiến.
Hán t.ử trong quân doanh đều có tính tình thẳng thắn, anh mà lợi hại thì tôi phục anh. Bản thân anh cũng không hề có thái độ bề trên, cùng làm sĩ tốt từ đầu với mọi người, điều đó cũng giúp anh thuận lợi hòa nhập vào đám đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Toán người Vương Khải Anh cứ thế tìm người từng tấc một, đừng nói là tìm thấy người sống, ngay cả một cái xác cũng không thấy đâu.
Chân mày Lý Trình Kế và những người khác xoắn lại thành một đoàn, Vương Khải Anh thở hắt ra một hơi dài, an ủi mọi người: "Không thấy t.h.i t.h.ể cũng là chuyện tốt, biết đâu mọi người đều còn sống!"
Lời này đã thành công cổ vũ tinh thần mọi người, họ tiếp tục tranh thủ thời gian tìm về phía trước.
Không ngờ lần này lại thấy có động tĩnh phía trước, một sĩ tốt chắp tay với Vương Khải Anh, chỉ về hướng trái phía trước cho anh xem, "Bách trưởng, ngài nhìn đằng kia, hình như có người đang cử động!"
Vương Khải Anh lập tức cảnh giác, "Mọi người cẩn thận! Trong núi này có thể vẫn còn kẻ địch."
Đám sĩ tốt cũng theo đó mà nuốt nước miếng, nghe theo chỉ thị của anh mà từng chút một bao vây về phía trước.
Thế nhưng không ngờ, còn chưa tới trước mặt người ta, trên cây bỗng nhiên nhảy xuống năm người, tay thảy đều cầm đại đao, quát lớn với họ: "Kẻ nào tới đó!"
Vương Khải Anh còn chưa kịp nói gì, một cấp dưới bên cạnh anh lại phát ra một câu hỏi đầy nghi hoặc, "Ngươi có phải là Thôi Oa?"
Đối phương cũng nhìn về phía anh ta, vừa nhìn cũng ngẩn người ra, "Mộc Đầu ca!"
Nói xong, lập tức nói với những huynh đệ bên cạnh mình: "Người nhà, người nhà cả! Họ là Tô gia quân!"
Sơn Tam
Vương Khải Anh thấy họ quen biết nhau, sợi dây thần kinh căng thẳng trong lòng mới hơi thả lỏng đôi chút, hất cằm về phía họ: "Các người là ai? Sao lại ở chỗ này?"
Đối phương biết họ là quân đồng minh, thái độ cũng tốt hơn vài phần, nghe vậy mỉm cười giải thích: "Chúng tôi là tướng sĩ dưới trướng Nhạc tướng quân, theo Nhạc tướng quân cùng khám sơn ở đây!"
"Khám sơn?" Vương Khải Anh nghi hoặc hỏi lại, lập tức nói tiếp: "Ta là Bách trưởng do đích thân Tô đại tướng quân điểm tên, làm phiền huynh đệ này dẫn ta đi gặp Nhạc tướng quân."
Đã là mọi người thảy đều phụng mệnh hành sự, tự nhiên cũng không gây khó dễ cho nhau, huống hồ trong quân doanh, danh tiếng của Tô đại tướng quân so với ai cũng đều đắc dụng hơn.
Vương Khải Anh rất nhanh đã được người dẫn đi gặp Nhạc Khanh Ngôn, hai nhà ít nhiều gì cũng coi như có chút giao tình. Tuy rằng Vương Khải Anh trước kia rất không thích Nhạc Khanh Ngôn, việc có một người cùng trang lứa như vậy đối với anh lúc nhỏ mà nói, đó quả thực là một cơn ác mộng kéo dài năm này qua năm khác. Nhưng vừa nhìn thấy Nhạc Khanh Ngôn, Vương Khải Anh bỗng thấy nhẹ lòng, có anh giúp đỡ, việc khám sơn định sẵn sẽ làm ít công nhiều.
Nhạc Khanh Ngôn nghe nói Tô đại tướng quân phái Bách trưởng tới khám sơn, cũng thấy đây là cách làm xưa nay của Tô đại tướng quân, bèn gặp vị Bách trưởng này. Chỉ là anh không ngờ tới, vị Bách trưởng này cư nhiên lại là người quen.
"Vương Khải Anh?" Anh có chút kinh ngạc.
Lúc này Nhạc Khanh Ngôn so với Vương Khải Anh cao hơn vô số cấp bậc quan chức, quan lớn một cấp đè c.h.ế.t người, huống hồ là vực thẳm giữa hai người họ.
Vương Khải Anh hành lễ với anh, "Nhạc tướng quân, tôi phụng mệnh Tô đại tướng quân tới đây khám sơn, lại nghe biết Nhạc tướng quân cũng đang thực hiện việc khám sơn, không biết Nhạc tướng quân đã tìm kiếm được mấy ngày? Có thành quả gì không?"
Nhạc Khanh Ngôn nhìn hán t.ử đen nhẻm, quy củ trước mặt, thực sự có chút không cách nào liên tưởng anh với vị công t.ử mặt hoa da phấn trước kia. Tuy nhiên, vì Tô đại tướng quân đã bày tỏ ý định dùng anh, thì đó không phải việc anh có thể hỏi nhiều. Vả lại chính anh cũng thấy Vương Khải Anh thế này trông thuận mắt hơn nhiều.
"Ta ngày kia nghe thấy trong núi có động tĩnh, bèn dẫn người tới, lần lượt tìm thấy ba mươi hai người bao gồm cả Tống tướng quân, hiện đang tịnh dưỡng tại thủy khố chúng ta đóng quân, còn về những huynh đệ hy sinh, chúng ta cũng đã tìm thấy hai mươi sáu người..."
Nói tới đây, ngữ khí của anh cũng theo đó mà trầm trọng hẳn lên.
Ngày hôm đó quả thực là lũ đồ tể tang tận thiên lương kia đã kích nổ t.h.u.ố.c nổ, làm kinh động dã thú cả ngọn núi, không chỉ làng Hạ Dương gặp đàn sói, mà những ngôi làng khác ít nhiều gì cũng có dân làng bị dã thú công kích.