Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 423: Hắn không có giọng địa phương



Tô Cửu Nguyệt từ xa đã thấy hai người họ đi về phía mình, biết họ cũng đã nhìn thấy nàng, bèn nở nụ cười đi tới.

"Khải Anh ca ca, Trình Kế ca ca, sao các anh cũng ở đây?"

Vương Khải Anh hễ nghe thấy nàng gọi mình là ca ca thì vui mừng khôn xiết, cười đến mày bay mắt múa: "Đại tướng quân phái tụi huynh qua đây, sao muội cũng tới đây? Đi ngang qua à?"

Tô Cửu Nguyệt mỉm cười: "Em tới tìm đại ca và nhị ca nhà em!"

Vương Khải Anh nghe xong càng hớn hở, đưa tay chỉ chỉ mình và Lý Trình Kế: "Tìm tụi huynh?"

Nói xong còn không quên quay đầu hỏi Lý Trình Kế một câu: "Hai đứa mình ai là đại ca? Ta nhỉ?"

Tô Cửu Nguyệt: "..."

Đây quả thực là một sự hiểu lầm xinh đẹp.

"Hai vị ca ca chắc là hiểu lầm rồi, hai người anh của phu quân em làm công ở đây, trong nhà mẹ chồng em bị bệnh, nên bảo em tới gọi hai anh ấy về."

Vương Khải Anh nghe lời này liền biết mình đã nghĩ nhiều, ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng, lập tức nói: "Hai người anh đó của muội tên gì? Để huynh sai người đi tìm giúp muội."

Tô Cửu Nguyệt hành lễ với hai người, lập tức nói: "Vậy thì đa tạ ca ca, hai người anh đó của em họ Ngô, tên là Đại Thành và Nhị Thành!"

Đáng lý ra Vương Khải Anh cũng không biết tên của hai người dân làng này, khổ nỗi hôm nay xảy ra chút chuyện, cái tên Đới Xuyên kia dường như ở cùng phòng với hai người đồng hương này.

Tên Đới Xuyên đó tuy biểu hiện ra là một người dân làng thành thật bản phận, nhưng bọn họ chẳng có ai tin cả, anh và Nhạc tướng quân đều không hẹn mà cùng phái người đi canh chừng tên Đới Xuyên này, lo hắn thừa cơ lúc người ta không để ý mà lén trốn mất.

"Hóa ra là họ à!" Vương Khải Anh tỏ vẻ đại ngộ.

"Hôm qua huynh còn gặp hai vị huynh trưởng rồi, hai vị huynh trưởng đúng là người thạo việc, để huynh sai người gọi họ ra ngay."

Tô Cửu Nguyệt vội vàng cảm ơn: "Thực sự đa tạ anh."

Vương Khải Anh gọi một sĩ tốt đi truyền lời, còn bản thân thì ở đây trò chuyện với muội t.ử của mình.

Tô Cửu Nguyệt bản thân cũng muốn làm cho rõ, kẻ ra tay này rốt cuộc là chuyện thế nào. Nếu có thể, tốt nhất là cũng nên mượn lời nhắc nhở Khải Anh ca ca một câu, bèn hỏi: "Khải Anh ca ca, em thấy chỗ các anh dường như có thêm rất nhiều thương binh, sao đào cái thủy khố mà cũng bị thương nặng thế này?"

Vương Khải Anh xua tay: "Đây đâu phải vết thương do đào thủy khố, đó là..."

Sơn Tam

Chuyện liên quan đến t.h.u.ố.c nổ thì không thể nói bừa ra ngoài, để tránh gây hoảng loạn cho bách tính, lời đến cửa miệng lại bị anh nuốt xuống, "Không có gì, chẳng qua là mượn cái chỗ thủy khố này cứu trợ mấy người bị thương thôi."

Tô Cửu Nguyệt như có điều suy nghĩ gật gật đầu, lại bỗng nhiên hỏi: "Hai vị huynh trưởng của em cũng cứu trợ người bị thương sao? Thật là tiếc quá, lần này đi cũng phải mất mấy ngày, sợ là không giúp gì được cho các anh rồi."

Vương Khải Anh vốn dĩ nhìn Đới Xuyên thế nào cũng không thuận mắt, nghe vậy bèn lắc đầu: "Không sao, kẻ họ cứu trợ kia là một tên xấu xa, huynh để các tướng sĩ khác trông chừng là được rồi."

Tô Cửu Nguyệt nghe xong, chân mày lập tức nhướn lên, trong lòng cũng dậy sóng kinh hoàng.

Hóa ra họ cư nhiên biết kẻ đó là một tên xấu xa?! Vậy tại sao còn để hai người anh của nàng bị tên xấu xa đó g.i.ế.c c.h.ế.t?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng không thấy trong mơ, nhưng nàng cũng lo mình gọi hai người anh về nhà lại khiến những người đồng hương khác phải c.h.ế.t oan, vậy thì tội lỗi lớn lắm!

Nàng cảm thấy mình cần thiết phải nhắc nhở thêm một câu, sắp xếp ngôn ngữ trong lòng một lát mới nói: "Đã kẻ này là một tên xấu xa, thì các ca ca phải trông chừng hắn cho kỹ, bà con lối xóm thảy đều tay không tấc sắt, đừng để hắn làm người ta bị thương."

Vương Khải Anh nhận lời, đúng lúc này, Đại Thành và Nhị Thành cũng được người gọi tới.

Nhị Thành vừa thấy Tô Cửu Nguyệt, lập tức hớt hải chạy tới, lo lắng hỏi nàng: "Em dâu, nương không sao chứ? Bà nội sức khỏe vốn luôn cứng cáp, sao đang yên đang lành lại đột nhiên đổ bệnh vậy?"

Tô Cửu Nguyệt thở dài: "Em cũng không rõ, hôm nay vừa mới tỉnh dậy là cứ kêu đau đầu suốt, hai anh mau về xem sao đi ạ."

Đại Thành tuy ít nói nhưng sự lo lắng trên mặt hiện rõ mồn một, anh chỉ nói một câu: "Đi, chúng ta về!"

Nhị Thành cũng vội vàng đi theo, nhưng mới đi được hai bước, anh bỗng nhiên dừng lại nói với Vương Khải Anh: "Binh gia, cái người trong phòng tôi có chút không đúng lắm. Hắn cứ khăng khăng mình là dân làng quanh đây, qua đây đốn củi. Nhưng giọng điệu phương ngôn hắn nói không đúng lắm. Tôi hỏi hắn, hắn còn bảo hắn từ mười năm trước theo cha mẹ từ bên ngoài tới đây."

Vương Khải Anh vốn đã thấy Đới Xuyên không đúng, nghe lời này của Nhị Thành, lập tức trở nên nghiêm túc: "Nhị ca, anh nói tiếp đi."

Nhị Thành kỳ quái liếc nhìn anh một cái, trong lòng nghĩ mình chẳng qua chỉ nói thêm hai câu, sao vị binh gia này bỗng nhiên gọi mình là nhị ca rồi?

Nhưng lúc này anh cũng không rảnh nghĩ nhiều, bèn nói tiếp: "Phía nam ngọn núi chỉ có mười ngôi làng, những nhà từ bên ngoài tới trong những làng này đại khái mọi người đều biết cả, tôi lại chưa từng nghe nói về hắn, ngài bảo có kỳ lạ không?"

Anh nói xong, hi hi cười một tiếng: "Tôi chỉ lo là kẻ địch, nên nhắc nhở ngài một câu, tôi về trước đây, mẹ già ở nhà bệnh rồi, phải đi gấp."

Vương Khải Anh gật đầu, anh ta định xoay người rời đi, lại bị Vương Khải Anh gọi lại: "Đợi đã."

Nhị Thành dừng bước hỏi: "Binh gia, còn chuyện gì nữa không?"

Vương Khải Anh không đáp lời, mà quay đầu hỏi Lý Trình Kế bên cạnh: "Trên người đệ còn bạc không?"

Lý Trình Kế hôm nay lúc về nhà có xin mẫu thân ít tiền tiêu vặt, định bụng đợi lúc về thành sẽ cùng huynh đệ cải thiện bữa ăn một trận ra trò, bèn gật đầu: "Có."

Vương Khải Anh đưa tay ra, đòi tiền đòi một cách đầy lý trực khí tráng (hiên ngang).

Lý Trình Kế móc ra một lạng bạc vụn đưa cho anh.

Vương Khải Anh chằm chằm nhìn thỏi bạc vụn trong tay, thực sự là không thể tin nổi, dành cho hắn một ánh mắt như đang nói: "Chút tiền mọn này mà đệ cũng đưa ra được à?"

Lý Trình Kế rõ ràng là nhìn hiểu, lại lấy thêm hai lạng bạc đưa cho anh, Vương Khải Anh bấy giờ mới thu tay về, chuyển tay đưa bạc cho Nhị Thành, đồng thời nói: "Nhị ca, tin tức của anh rất hữu dụng, đây là phần thưởng cho anh, anh cứ về thăm thím trước đi, cũng thay tôi hỏi thăm sức khỏe bà."

Đây là tiền thưởng, Nhị Thành trái lại cũng nhận một cách an tâm thoải mái, phải biết rằng họ ở đây làm việc mệt c.h.ế.t mệt sống mười ngày cũng mới kiếm được một lạng bạc.

Chỉ là tiếng Nhị ca này...

"Binh gia, bạc thì tôi nhận, còn Nhị ca thì ngài vạn lần đừng gọi nữa, thảo dân không gánh nổi đâu ạ!"

Tô Cửu Nguyệt ở bên cạnh nhìn, bèn giải thích thêm một câu: "Nhị ca, Khải Anh ca ca là nghĩa huynh của em."

Nhị Thành nhìn nhìn em dâu nhà mình, lại nhìn nhìn Vương Khải Anh trước mặt, mặt đầy vẻ bất khả tư nghị, cái khả năng nhận người thân này của em dâu anh... thực sự là lợi hại rồi...

Anh chắp tay, không dám gọi người ta là đệ đệ, bèn nói: "Binh gia, chúng tôi xin về trước, đa tạ bạc của ngài."