Khúc Minh U xoay người trở về phòng mình, Lý Trình Kế đứng ở bên ngoài chờ đợi.
Một lát sau Khúc Minh U đi ra, trên tay còn cầm một thứ giống như ống trúc. Cô đem thứ đó nhét thẳng vào tay Lý Trình Kế, lùi lại một bước, dường như đang đề phòng hắn lại giở trò hồ đồ.
Đồng thời cũng không quên dặn dò kỹ lưỡng: "Đồ thì anh giữ cho kỹ, lúc dùng chỉ được thổi, không được hít, nếu không người bị mê man chính là anh đấy!"
Lý Trình Kế cầm ống trúc xem xét một lát, mới hỏi một câu: "Sao chỉ có một cái vậy?"
Khúc Minh U hừ một tiếng: "Chỉ còn lại cái này thôi, anh thích thì lấy, không thích thì thôi! Nếu không cần thì trả lại tôi!"
Lý Trình Kế lo lắng thật sự làm cô nổi cáu đòi đồ lại, vội vàng nhét ống trúc vào trong n.g.ự.c: "Cần cần cần! Sao có thể không cần chứ! Đa tạ cô nhé! Khúc nhị tiểu thư, đợi lần sau tôi về nhất định sẽ hậu đãi cô!"
Khúc Minh U bĩu môi: "Tôi mới không cần anh hậu đãi! Anh nỗ lực cầu tiến một chút, đừng làm Lý phu nhân tức giận là được rồi."
Lý Trình Kế một lần nữa nói lời cảm ơn với cô, xoay người đi về phía viện của nương mình.
Lý phu nhân ở đằng xa vừa thấy hắn cử động, vội vàng xoay người giục nha hoàn của mình: "Đi đi đi, chúng ta phải mau ch.óng quay về! Đừng để thằng nhóc đó bắt quả tang!"
Các nha hoàn biết phu nhân vui mừng, cũng vâng một tiếng: "Phu nhân người cũng đừng quá vội, bọn nô tỳ đi trì hoãn nhị thiếu gia một chút, người cẩn thận dưới chân."
Lý phu nhân vịn tay Thải Nguyệt, chân bước như gió đi về phía viện của mình, trên đường còn hưng phấn trò chuyện: "Ngươi nói xem hai đứa trẻ này có thành đôi được không? Ta vừa rồi thấy hai đứa thân mật như thế, định sẵn là có tình cảm rồi! Ta cũng không phải là mẹ chồng ác độc, quay lại phải dò xét ý tứ của Minh U! Biết đâu chuyện này lại thành!"
Thải Nguyệt cũng ở bên cạnh vui lây: "Phu nhân, nô tỳ vừa rồi còn thấy Khúc nhị tiểu thư đưa tín vật cho thiếu gia nhà mình nữa kìa!"
Việc tư tương thụ thụ (tự ý tặng đồ cho nhau) ở phủ khác chưa chắc đã là chuyện tốt, nhưng trong mắt Lý phu nhân, cô con dâu này xuất thân danh môn, tri thư đạt lễ, có thể nhìn trúng cái thằng nhóc con nhà mình, thực sự là tổ tiên Lý gia phát tích, chuyện may mắn tày trời nha!
"Vẫn là con bé nhà ngươi mắt tinh, quay lại ta hỏi chúng nó, nếu Minh U có ý đó, đợi sau này về lại kinh thành, giúp Khúc đại nhân giải oan xong, là có thể trực tiếp tới cửa cầu thân rồi."
...
Sơn Tam
Lý Trình Kế đâu có biết nương hắn cư nhiên lại đi theo sau giám sát bọn hắn, trên đường gặp hai nha hoàn chào hỏi làm hắn chậm mất một khắc đồng hồ. Đợi khi quay về viện của nương mình, hắn thấy bà đang ngồi trên ghế, tay bưng một chén trà nóng, thấy hắn ngẩng đầu liền hỏi: "Sao đưa người mà lâu thế? Nương ở đây còn đợi con về dùng bữa đây!"
Lý Trình Kế trong lòng có quỷ, ánh mắt tự nhiên có chút né tránh, lời nói cũng có phần lấp l.i.ế.m: "Không có gì, trên đường gặp hai người, ha ha ha ha... Nương, chúng ta ăn gì thế? Có món nước hạnh nhân nhi t.ử thích không?"
Lý phu nhân vừa nhìn hắn như vậy, càng nghĩ nhiều hơn, nụ cười trên mặt đầy bí hiểm: "Có! Những gì nhi t.ử thích, thảy đều có!"
Lý Trình Kế ăn cơm xong là sốt sắng muốn đi, Lý phu nhân dẫu sao vẫn thương con, nghe hắn bảo đi, chân mày liền nhíu lại: "Sao vừa mới về đã muốn đi rồi? Tổ mẫu con còn bảo muốn gặp con cơ mà! Bà hôm nay vừa khéo đi dâng hương rồi, con không đợi bà về sao?"
Lý Trình Kế nghĩ tới huynh đệ nhà mình còn chưa có cơm ăn, sao nỡ ở lại nhà lâu, bèn giải thích với bà: "Nương, nhi t.ử còn có việc, hiện giờ nhi t.ử đang làm nhiệm vụ ở thành Ung Châu, về cũng thuận tiện hơn nhiều. Sau này nhi t.ử lại về thăm người! Phía tổ mẫu phiền người giúp nhi t.ử nói vài lời tốt đẹp nhé!"
Nói xong, liền hớt ha hớt hải đi ra ngoài, còn giục đám hạ nhân: "Màn thầu và đùi gà ta bảo gói đâu rồi? Lúc nãy món canh rùa kia cũng khá ngon, rót một bình cho thiếu gia mang theo!"
Lại thêm một khắc đồng hồ, hắn mang theo số lương khô này, hỏa tốc ra khỏi cửa.
Lúc hắn tới thư viện Hạo Viễn, Vương Khải Anh đã ngồi xổm trên mái nhà, bị gió thổi nắng phơi thành một bức tượng đài. Thấy Lý Trình Kế tới, anh mới l.i.ế.m đôi môi khô nứt nẻ, nói: "Thằng nhóc, đệ cũng biết đường về đấy, người không biết còn tưởng đệ về nhà sinh con rồi cơ!"
Lý Trình Kế ngồi xuống bên cạnh anh, liếc trắng mắt một cái: "Đệ cũng muốn sinh lắm chứ, nhưng chỉ có bấy nhiêu thời gian, huynh cũng quá coi thường huynh đệ của mình rồi."
Vương Khải Anh ha ha ha cười rộ lên, sát lại gần hỏi: "Thế nào? Đồ lấy được chưa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý Trình Kế lắc đầu: "Không kiếm được."
Vương Khải Anh mặt đầy thất vọng, kéo cái bao tải hắn đeo trên lưng: "Vậy đệ mang bao lớn bao nhỏ thế này, bên trong là cái gì?"
"Huynh không định ăn cơm à! Huynh đệ ta ăn ngon mặc đẹp, sao có thể quên huynh được?" Nói rồi, hắn ném cái bao tải trên tay về phía Vương Khải Anh: "Đỡ lấy!"
Vương Khải Anh đưa tay bắt lấy, mở bao ra thấy vừa có đùi gà vừa có màn thầu, bên trong còn nhét một bình nước. Anh mở bình nước uống hai ngụm, tức khắc trợn tròn mắt: "Thằng nhóc này! Canh rùa?! Anh em mình mấy ngày tới thảy đều phải dầm mưa dãi nắng ở đây, mà đệ cho uống canh rùa?! Đệ định để cái sức lực không chỗ giải tỏa của lão t.ử phải làm sao?"
Lý Trình Kế nhe răng cười với anh, lộ ra hàm răng trắng bóng: "Dùng để gác đêm chứ sao! Hôm nay lão t.ử phải ngủ bù!"
Vương Khải Anh: "..."
Giây tiếp theo anh đá hắn một phát, quăng bình nước cho hắn: "Ngủ bù cái con khỉ, đệ cũng uống vài ngụm đi, hôm nay vẫn là đệ gác đêm, lão t.ử phải đi trả thù cho Kim Cương nhà ta!"
Lý Trình Kế cũng cầm bình nước uống hai ngụm: "Thành, tối mai huynh gác thêm một canh giờ là được!"
...
Đến đêm, Vương Khải Anh đang chuẩn bị mang theo loại mê hương xin được đi làm loạn, thì đột nhiên phát hiện hai thằng nhóc kia cư nhiên lại nửa đêm không ngủ, bò dậy.
Vương Khải Anh né người nấp vào chỗ tối: "Hai cái thằng oắt con này, lại định đi làm gì? Chẳng lẽ vẫn còn tơ tưởng đến Kim Cương nhà mình?" Ý nghĩ trong đầu anh xoay chuyển cực nhanh, bước chân đã bám theo.
Chỉ thấy hai người này đi vòng một vòng quanh thư viện rồi mới đi về phía Tây Sơn của thư viện. Tây Sơn là hậu sơn của thư viện, có mấy vị phu t.ử cao tuổi sinh sống, suốt ngày "mặt trời mọc đi làm, mặt trời lặn nghỉ ngơi". Đêm hôm khuya khoắt thế này bọn họ chạy tới đó làm gì? Vương Khải Anh vẫn quyết định bám theo xem cho ra nhẽ.
Chỉ thấy hai người này lén lén lút lút đi tới một sơn động, sơn động này là nơi thờ phụng sơn thần Tây Sơn, trừ lúc tế lễ ra, bình thường ở đây căn bản không có ai tới.
Vương Khải Anh mang theo sự tò mò tràn trề nấp ở cửa, thấp thoáng có thể nghe thấy cuộc đối thoại bên trong.
"Vị tiểu nương t.ử này, chắc nàng cũng đói rồi nhỉ?"
"Thực sự là đáng thương quá, ba ngày chưa ăn gì rồi đúng không? Cho ca ca hôn một cái, cái màn thầu này sẽ đưa cho nàng..."
"Cút!"
...
"Hừ, cái tính khí này vẫn chưa mài phẳng được à? Nhưng tiểu gia ta lại thích loại ớt nhỏ như nàng đấy!"
"Kính Bạch, tốn lời với cô ta làm gì! Cô ta bây giờ chẳng phải là mặc chúng ta định đoạt sao?"
"Ngươi biết cái thá gì! Phụ nữ chủ động mới có cảm giác!"
"Vẫn là Kính Bạch ca hiểu biết nhiều!"
...
"Chẳng biết nàng thế này còn trụ được mấy ngày nữa, sớm muộn gì chẳng phải theo chúng ta sao?"
"Cho ca ca xem 'đại bạch thỏ' (ngực) một cái, cái đùi gà này cũng là của nàng."