Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 448: Tin tức của biểu ca



Mặt trời sớm đã nghiêng về tây, Tô Cửu Nguyệt làm sao yên tâm để bà một mình về ngoại?

Bèn nói: "Nương, con cùng đi với người!"

Đại ca và nhị ca đều đã về rồi, bên cạnh hai chị dâu có người, lại có Lục ma ma ở một bên chiếu ứng, mẹ chồng nàng dâu hai người cũng không còn bận rộn như trước. Ít nhất giống như hôm nay đi ra ngoài một chuyến, trong lòng cũng có thể yên tâm hơn.

"Không cần phiền phức như vậy, một mình nương đi được." Lưu Thúy Hoa theo bản năng liền không muốn làm phiền người nhà, cảm thấy mình một mình có thể đi, không nỡ để Cửu Nguyệt cũng phải đi theo bà bận bịu.

Tô Cửu Nguyệt lại kiên trì nói: "Dẫu cho bây giờ trời tối muộn, nhưng để người một mình băng qua núi, con vẫn là không yên tâm. Vẫn là để con đi cùng người đi! Vừa khéo mấy ngày này đào đang chín rộ, chúng ta cũng thuận tiện mang cho tổ mẫu và các cậu một ít."

Lưu Thúy Hoa biết đây là một tấm lòng hiếu thảo của nàng, mình mà từ chối nữa trái lại sẽ làm tổn thương lòng con trẻ, lúc này mới một mực nhận lời: "Thành! Lát nữa nói với cha con một tiếng, hôm nay không cần để cửa cho chúng ta, mẹ con mình tối nay sẽ ngủ lại nhà cậu cả con."

Tô Cửu Nguyệt vâng lời: "Tốt quá rồi! Đã lâu không gặp Xuân Mai tỷ tỷ."

...

Hai người chào hỏi người nhà, đi ra vườn quả hái một ít đào tươi. Lưu Thúy Hoa còn mang theo ít dưa muối tự tay làm, cùng với ít thịt sói phơi khô mấy hôm trước mang cho nhà ngoại.

Mẹ chồng nàng dâu hai người cũng không cưỡi ngựa, làm bạn cùng nhau, có nói có cười mà về làng Lưu Gia.

Lúc họ tới nơi đã là hoàng hôn, Lưu Thúy Hoa đi suốt dọc đường tới cửa nhà cũng không gặp mấy người.

Bà tới cửa nhà, trong lòng càng thêm hân hoan, hướng vào trong viện cất giọng gọi: "Nương! Đại ca! Nhị ca! Xuân Mai! Con về rồi đây!"

Người đầu tiên chạy ra đón chính là Xuân Mai, trên chân cô đi một đôi giày thêu mặt xanh lam, lúc chạy đôi bàn chân nhỏ ẩn hiện dưới gấu váy, hệt như dẫm trên một làn nước hồ, vô cùng xinh xẻo.

Cô vừa nhìn thấy Lưu Thúy Hoa, lập tức phấn khích gọi một tiếng cô cô, lại thấy Tô Cửu Nguyệt phía sau bà, mắt sáng lên: "Cửu Nha! Em cũng tới nữa à!"

Tô Cửu Nguyệt thấy cô cũng mừng rỡ, đôi mắt cong cong hệt như vầng trăng trên trời, bên khóe miệng là một cái lúm đồng tiền ngọt ngào, thực sự chính là chưa nói lời nào đã khiến người ta nảy sinh yêu thích.

"Xuân Mai tỷ tỷ, đã lâu không gặp, em đều nhớ tỷ rồi đấy!"

Người trong làng rất ít khi treo nỗi nhớ nhung bên miệng, có lẽ có thể nhìn nhau không nói lời nào, cũng có thể tất cả thảy đều nằm trong sự không lời, nhưng giống như Cửu Nguyệt nói thẳng không kiêng dè thế này, đúng là thực sự hiếm thấy.

Xuân Mai vừa thẹn thùng, vừa hân hoan, khuôn mặt nhỏ nhắn đều nhuộm chút sắc đỏ phấn khích. Cô chạy tới nắm lấy tay Tô Cửu Nguyệt, nói với nàng: "Đi đi đi, chúng ta vào nhà trước."

Lưu Thúy Hoa thấy mình bị lạnh nhạt cũng không giận, chỉ cười trêu chọc họ: "Nhìn xem, có chị em tốt là đến cả cô ruột cũng không màng tới nữa. Uổng công cô đi ra khỏi cửa còn nhớ mang đồ ngon cho các cháu, thật không ngờ cư nhiên lại nhớ tới một lũ bạch nhãn lang nhỏ."

Sơn Tam

Xuân Mai nghe lời trêu chọc của bà, vội vàng buông tay đang nắm Tô Cửu Nguyệt ra, bước tới ôm lấy cánh tay bà, miệng không ngừng nói lời ngon ngọt: "Cô cô! Người ta đâu phải bạch nhãn lang nhỏ gì chứ! Xuân Mai mấy ngày nay cũng vẫn luôn nhớ nhung người đấy ạ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Miệng học theo Tô Cửu Nguyệt nói ra nỗi tư niệm, ngay cả chính cô cũng có chút không quen, nhưng thốt ra lại phát hiện nụ cười trên mặt cô cô dường như càng đậm hơn, ngay cả trong lòng cô cũng tự nhiên cảm thấy ngọt ngào.

Xuân Mai dường như học được điều gì đó, lời ngon ngọt thì ai mà chẳng thích nghe, đôi khi nói ra một hai câu, người khác vui vẻ, chính mình cũng vui vẻ. Tại sao lại không làm chứ?

Ba người dắt nhau vào viện, mấy người khác mới ra đón. Tào thị tay còn cầm cái quạt, vừa từ trong bếp đi ra, thấy bà vô cùng thân thiết: "Hóa ra là cô em chồng về đấy à! Sao về muộn thế này? Đói chưa? Để chị dâu làm cơm cho em nhé!"

Lưu Thúy Hoa vội bước tới ngăn bà lại: "Đã giờ này rồi, chúng em sớm đã ăn rồi, chị cũng không cần phải bận bịu thêm. Chỉ là trời sắp tối rồi, sao chị còn ở trong bếp?"

Tào thị cười hai tiếng, Lưu Thúy Hoa nhìn khuôn mặt bà, chỉ thấy nếp nhăn nơi chân mày rõ ràng sâu hơn trước rất nhiều.

"Nương mấy ngày nay cứ ho suốt, chúng tôi ra chỗ đại phu bốc cho bà hai thang t.h.u.ố.c, mấy ngày nay đang uống đây!"

Trong nhà mẹ chồng đang đau ốm, con trai lại không có tung tích, cũng chẳng trách trông bà già nua hơn trước. Bà nắm lấy tay Tào thị: "Chị đừng bận bịu nữa, hôm nay chúng em qua đây là có tin tốt cho mọi người đấy!"

"Tin tốt?" Tào thị còn có chút ngơ ngác.

Lưu Thúy Hoa gật đầu mạnh một cái, nói: "Đi, chúng ta vào phòng trước, gọi mọi người lại đây! Cái tin tốt này ấy à! Phải nói trước mặt tất cả mọi người kia!"

Tại hiện trường ngoại trừ Tô Cửu Nguyệt ra, những người khác đều mặt đầy ngơ ngác. Nhưng vẫn nghe lời Lưu Thúy Hoa, thảy đều vào trong phòng.

Lưu Thúy Hoa đi tới trước giường mẹ mình, thấy bà tuy vẫn còn ho nhưng cả người được chăm sóc rất chỉnh tề, ngay cả chăn đệm cũng thảy đều sạch sạch sẽ sẽ, xem ra hai vị chị dâu đúng là đã tận tâm tận lực rồi. Cũng không uổng công bà gửi những đồ ăn đồ dùng về nhà, mẹ đau ốm, bà không thể tận hiếu trước mặt mẹ, ít nhất về mặt vật chất phải giúp đỡ đôi chút.

Bà bước tới hỏi han mẹ vài câu, thấy trạng thái bà còn khá tốt, bấy giờ mới lấy cái gối kê sau lưng bà, đỡ bà ngồi dậy.

Đợi lão thái thái ngồi vững rồi, mới hỏi: "Nê Nhi (tên mụ của Lưu Thúy Hoa), con gọi mọi người tới, rốt cuộc là có chuyện gì tốt thế?"

Lưu Thúy Hoa lần này không có úp mở, từ trong n.g.ự.c móc ra một lá thư, đưa qua đưa lại trước mắt mọi người một vòng, đối diện với vẻ mặt đầy nghi hoặc của họ, mới giải thích rằng: "Đây chính là thư nhà mà Trường Quý gửi về đấy!"

Lời này vừa thốt ra, cả nhà họ Lưu đều sôi sục.

"Con trai Trường Quý của tôi!" Tào thị là người đầu tiên kêu kinh ngạc lên.

Ngay cả khí sắc của lão thái thái cũng có thể nhìn thấy bằng mắt thường là tốt lên rất nhiều: "Nê Nhi, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Trường Quý gửi thư nhờ ai khi nào thế?"

Lưu Thúy Hoa lúc này cũng không quên khen con dâu mình vài câu, con cái nhà mình tài giỏi, bà về ngoại cũng thêm phần nở mày nở mặt chẳng phải sao? Nhà mình nếu sống cảnh gà bay ch.ó sủa, thì người thân thiết đến mấy thấy mình tới cửa cũng không tránh khỏi đau đầu đâu.

"Là nghĩa huynh của Cửu Nha nhà tôi, trước đây phu nhân của Nhạc Hầu gia nhìn trúng Cửu Nha nhà tôi, cứ nhất quyết nhận Cửu Nha làm nghĩa nữ. Con trai của Nhạc phu nhân chính là vị tướng quân tu sửa thủy khố ở gần đồi Thỏ trước đó, lúc ngài ấy tới nhà, tôi đã thuận tiện dặn dò một câu, không ngờ người ta thực sự để tâm, về liền nghiêm túc nghe ngóng. Hôm nay! Chính là trưa hôm nay, ngài ấy mới đưa tôi lá thư này, còn để lại lời nhắn bảo chúng ta có gì muốn gửi cho Trường Quý thì mau ch.óng lên, ngài ấy ít ngày nữa là hồi kinh rồi."

Lời này vừa ra, Tào thị lập tức không đứng vững nổi, quay người định chạy ra ngoài phòng: "Phải phải phải, là phải nhanh lên, tôi làm cho Trường Quý bộ áo bông, để vị tướng quân đó giúp đưa cho Trường Quý!"

Lưu Thúy Hoa nhướn mày, cười nói: "Chị dâu? Giờ chớp mắt là sắp vào phục (tiết trời nóng nhất) rồi, chị lại gửi áo bông cho Trường Quý sao?"