Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 454



Hòng chừng là Tích Nguyên đi học lâu quá nên người làm cha như ông cũng thương nhớ con trai, chỉ là không khéo bày tỏ, chỉ biết tính toán sao cho con lúc dùi mài kinh sử có thể nếm được miếng đào tươi nhà trồng.

Tô Cửu Nguyệt thầm thở dài một tiếng, trong lòng bỗng có chút ghen tị với Tích Nguyên. Cha nương thương anh, anh chị thương anh, đến cả nàng... cũng thương anh. Nghĩ đến đây, nàng chợt hân hoan, đôi mắt nheo lại thành một đường chỉ.

Cha nương, con đi đây. Gửi đồ xong sớm thì chiều tối con sẽ về ngay.

Lưu Thúy Hoa lại xót nàng đi đường vất vả nên bảo: Ở bên đó nghỉ lại một đêm cũng được, không cần phải gấp gáp như vậy.

Tô Cửu Nguyệt lắc đầu: Thôi ạ, Tích Nguyên lúc này đang là lúc quan trọng, nghe bảo ở thư viện họ đều thắp đèn đọc sách đêm khuya, con chẳng dám làm lỡ dở anh ấy đâu.

Lưu Thúy Hoa nghĩ cũng đúng nên đổi ý dặn dò: Vậy trên đường con phải cẩn thận đấy.

Tô Cửu Nguyệt vâng một tiếng, đeo gùi lên vai, dắt ngựa ra khỏi cửa.

...

Tô Trang sau khi bắt được Trương Võ thì thực sự chẳng muốn nhìn mặt hắn nữa, bèn quẳng thẳng cho Vương Khải Anh và Nhạc Khanh Ngôn thẩm vấn. Chức vị của Trương Võ cũng là do hắn tự mình vào sinh ra t.ử trên chiến trường mà có, năm xưa từng mấy phen cứu mạng Tô Trang. Tô Trang dù thế nào cũng không hiểu nổi, hạng người như vậy tại sao lại phản bội ông? Phản bội Đại Hạ?

Vương Khải Anh và Nhạc Khanh Ngôn phụng mệnh thẩm vấn, nhưng Trương Võ lại chẳng hé răng nửa lời. Đối phương là người có chức vụ trên mình, họ lại không được phép dùng hình, thực sự khiến người ta đau đầu.

Sơn Tam

Vương Khải Anh cởi trần nửa người trên, khom lưng đứng trong sân, nói với Nhạc Khanh Ngôn: Đại ca, giúp đệ dội nước rửa đầu với.

Sai bảo vô cùng thuận tay, ngữ khí chẳng có lấy một điểm khách khí. Cũng may Nhạc Khanh Ngôn bản tính cũng xô bồ không câu nệ mấy thứ này, nghe anh nói vậy bèn bước tới cầm gáo múc một gáo nước dội thẳng từ sau gáy anh xuống. Dội vài lần, nước trong thùng đã cạn sạch, Nhạc Khanh Ngôn mới quẳng gáo vào thùng, thuận tay lấy miếng khăn lau tay rồi phủ lên đầu Vương Khải Anh.

Không cần đại ca lau giúp đệ luôn chứ? Nhạc Khanh Ngôn hỏi.

Vương Khải Anh nắm khăn vắt bớt nước trên tóc rồi mới đứng thẳng người dậy, vừa lau tóc vừa hì hì nói: Cái đó thì không cần, nhưng lần tới đại ca gội đầu cần tiểu đệ lau giúp thì tiểu đệ định sẵn sẽ ra tay.

Nhạc Khanh Ngôn lườm anh một cái, không nói gì.

Vương Khải Anh đưa tay sờ sờ tóc mình, bỗng nhiên hỏi: Đại ca, huynh xem có phải đệ sắp hói rồi không?

Nhạc Khanh Ngôn vô cùng cạn lời: Mái tóc mượt mà đó của ngươi đủ để đám tiểu thê t.ử ghen tị cả năm trời đấy.

Vương Khải Anh lại thở dài: Trước đây đệ cũng nghĩ thế, chỉ là mấy ngày nay thẩm vấn Trương đại nhân, sầu đến mức tóc rụng từng mảng lớn. Đại ca, huynh có lương sách gì không?

Nhạc Khanh Ngôn thật thà tới giúp anh gội đầu, chẳng phải là để xem cái đầu óc của thằng nhóc này có nảy ra được chủ ý gì bất ngờ không sao. Nào ngờ anh lại quay sang hỏi ngược lại mình? Thật là khiến người ta thất vọng!

Thực không giấu gì ngươi, vi huynh cũng rụng tóc cả ngày đây. Anh nói một cách nhẹ tênh, nhưng lọt vào tai Vương Khải Anh lại thấy hệt như trời long đất lở. Xem ra lúc này ôm đùi cũng không giải quyết được vấn đề rồi, vẫn phải tự mình nghĩ cách thôi.

Anh còn chưa nghĩ ra được lương sách gì thì có hạ nhân bước vào, bảo rằng bên ngoài có một nữ nhân tự xưng họ Tô cầu kiến.

Nữ nhân họ Tô? Tính toán thời gian, ước chừng là Ngô gia để Cửu Nguyệt tới gửi đồ. Nghĩ vậy, Nhạc Khanh Ngôn vội vàng nói: Mau mời cô ấy vào!

Vừa nói xong, anh quay đầu lại thấy Vương Khải Anh vẫn còn đang ở trần, liền vội vàng đuổi anh vào phòng: Mau vào mặc áo vào! Nhìn cái bộ dạng này của ngươi xem, còn ra thể thống gì nữa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vương Khải Anh nghe bảo Cửu Nguyệt tới thì mặt đầy hân hoan, chưa kịp nói gì đã bị Nhạc Khanh Ngôn mắng cho một trận phủ đầu. Bản thân anh cũng nhận ra điều bất ổn, bèn vâng một tiếng rồi chạy tót vào phòng.

Tô Cửu Nguyệt vừa bước vào đã thấy Nhạc Khanh Ngôn đứng trong sân, đang định tiến tới chào hỏi thì thấy cửa phòng mở ra, Vương Khải Anh cũng từ bên trong bước ra. Khải Anh ca ca cư nhiên cũng ở đây.

Nàng hành lễ với hai người trước, rồi đưa bao nải mang theo qua: Đây là đồ người nhà nhờ gửi cho Trường Quý biểu ca, làm phiền huynh trưởng rồi.

Đồ đạc thực sự không nhiều, chỉ có hai bộ y phục thay giặt, vài đôi tất, áo bông rốt cuộc không nhét vào được. Bên trong còn nhét hai lạng bạc, đối với nhà họ Lưu mà nói thì đó đã là toàn bộ gia tài rồi, họ cũng chỉ mong con cái ở bên ngoài có thể sống thư thả đôi chút.

Nhạc Khanh Ngôn mỉm cười nhận lời: Có gì mà phiền phức đâu, người một nhà cả mà.

Tô Cửu Nguyệt lúc này mới nhìn sang Vương Khải Anh, gọi một tiếng Khải Anh ca ca: Ca ca sao cũng ở đây ạ?

Vương Khải Anh mỗi lần nghe Tô Cửu Nguyệt gọi mình là ca ca thảy đều đặc biệt tự hào, bấy giờ nhe răng cười nói: Mấy ngày nay huynh cùng Nhạc đại ca tra một vụ án.

Tô Cửu Nguyệt cũng không truy hỏi thêm, đó không phải việc nàng nên hỏi.

Đúng rồi, hai vị huynh trưởng, em lần này tới còn có một chuyện muốn nói với hai anh.

Nhạc Khanh Ngôn tưởng nàng lại gặp phải khó khăn gì, bèn nhìn nàng thẳng thắn nói: Cửu Nguyệt muội muội có việc gì? Cứ nói đừng ngại.

Tô Cửu Nguyệt mím môi, chau mày: Huynh trưởng, lần trước người đàn ông bên cạnh Trưởng công chúa, đôi mắt màu nâu, trên người có dị hương, hắn có phải người ngoại tộc không ạ?

Chuyện này Vương Khải Anh hòng chừng không rõ lắm, nhưng Nhạc Khanh Ngôn thì biết. Anh tuy không hiểu tại sao lúc này Tô Cửu Nguyệt lại đột nhiên nhắc tới chuyện đó, nhưng vẫn vô cùng khẳng định gật đầu: Phải, kẻ đó tên Liêu Tạp, là nhị hoàng t.ử của Hồ nhân.

Tim Tô Cửu Nguyệt thắt lại một cái, vậy vị tên Lâu Tô kia ước chừng cũng là Hồ nhân rồi?

Đại ca, mấy ngày nay em cùng mẹ chồng về ngoại ở làng Đại Lưu, ở đó phát hiện một lang trung vân du, tên gọi Lâu Tô. Đôi mắt hắn cũng màu nâu, trên người cũng có dị hương hệt như vậy.

Nhạc Khanh Ngôn: ...

Thật là trùng hợp thế sao? Vị nghĩa muội này của anh thực sự là một bảo bối, cứ thế mà vô tri vô giác khiến anh lập công không biết bao nhiêu lần rồi.

Huynh biết rồi, em tuyệt đối đừng có đả thảo kinh xà. Anh dặn dò.

Tô Cửu Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu: Em cũng lo nhìn lầm người tốt, nên chưa từng nói với ai chuyện này cả.

Vậy thì tốt, huynh sẽ phái người đi tra.

Tô Cửu Nguyệt còn đang canh cánh muốn đi gặp Ngô Tích Nguyên, bèn hành lễ với hai người họ: Tin tức đã đưa tới rồi, vậy tiểu muội xin phép về trước ạ.

Nhìn bóng lưng Tô Cửu Nguyệt đi xa, Vương Khải Anh bỗng vỗ trán một cái: Huynh có cách rồi!

Nhạc Khanh Ngôn ngạc nhiên nhìn anh hỏi: Cách gì?

Vương Khải Anh nháy mắt ra hiệu với anh: Có câu t.ửu hậu thổ chân ngôn (rượu vào lời ra), chúng ta chuẩn bị cho Trương đại nhân vài chén rượu nhạt, huynh nói xem hắn có biết gì nói nấy không?