Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 462: Mỗi người một nửa



Lưu Thúy Hoa lắc đầu, nghiêm sắc mặt nói: Ngài nói lời này thật làm chúng tôi tổn thọ quá, đó đâu tính là ơn cứu mạng gì chứ? Nói cho cùng vẫn là Nhạc tướng quân đã cứu ngài.

Bà nhất quyết không chịu nhận lấy cái danh ơn cứu mạng này, Tống Khoát thấy vậy lại nói: Chúng ta giờ thảy đều đã là người một nhà rồi, nhà này dựng xong huynh đệ chúng cháu cũng muốn ở. Huống hồ thương thế của tiểu điệt vẫn chưa khỏi hẳn, ước chừng chẳng giúp sức được gì, cũng chỉ có thể bỏ ra chút tiền bạc mà thôi.

Lưu Thúy Hoa trầm tư suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng mới đưa ra quyết định: Thế này đi, trong làng dựng nhà cũng rẻ, chúng ta dẫu có dựng một viện t.ử thì hòng chừng sáu mươi lạng là đủ dùng rồi. Mỗi bên góp ba mươi lạng, ngài thấy sao?

Đối với Tống Khoát mà nói, sáu mươi lạng hay ba mươi lạng thảy đều không có gì khác biệt. Bao năm qua, gia sản cha nương để lại cho hắn vẫn luôn khóa trong kho phủ, chưa hề động tới. Hắn suốt ngày ở trong quân doanh cũng chẳng có chi tiêu gì, Thánh thượng ban thưởng cũng không ít, hắn đều chẳng có chỗ dùng đến.

Thế nhưng cách làm này của Lưu Thúy Hoa lại khiến hắn thực sự phải nhìn bằng con mắt khác. Trên đời này không thiếu hạng họ hàng nghèo khó chuyên tới đào mỏ, luôn miệng "ta nghèo ta có lý". Nếu thực sự gặp khó khăn thì không nói, chứ hạng người suốt ngày đến ruộng nhà mình còn lười cày cấy, thì sao có thể có thu hoạch được?

Người Ngô gia khi hắn đã nói rõ ràng là muốn dựng nhà cho họ mà vẫn có thể nói ra lời mỗi bên góp một nửa tiền, thực sự có thể gọi là thanh cao chính trực. Hắn suy nghĩ một chút rồi nhe răng cười, vui vẻ nhận lời: Thành!

Chuyện này coi như đã quyết định xong xuôi, Lưu Thúy Hoa nghĩ tới tháng sau con của nhà lão Đại sẽ chào đời, bên kia phải gấp rút động công, đừng để đến lúc đó làm ồn tới đứa nhỏ. Vừa định xong, bà liền đi lật cuốn lịch cũ trong nhà, tìm một ngày lành thích hợp để động thổ.

Tìm thợ lại càng dễ hơn, nhà cửa trong làng thảy đều do người làng tự dựng, tuy lúc này đang là mùa vụ bận rộn nhưng chỉ cần bỏ tiền ra định sẵn vẫn có người tới làm việc. Ngô gia gia để gia cảnh dư dả, mỗi người trả sáu mươi đồng tiền lớn, còn giao hẹn mỗi ngày chỉ làm bốn canh giờ, lại còn lo cả cơm sáng cơm tối. Thanh niên trong làng nhà ít ruộng thảy đều kéo tới, Đại Tiến ở sát vách là người đầu tiên nhận lời: Thúc, con tới dựng nhà giúp nhà mình, không lấy tiền đâu!

Ngô Truyền ngồi xổm trước cửa nhà rít tẩu t.h.u.ố.c, nghe vậy liền lườm hắn một cái: Còn bảo không lấy tiền! Không lấy tiền thì nhà mày ăn cái gì! Trẻ tuổi thế này sao lại không ham tiền rồi? Ngày tháng qua nhanh lắm đấy! Đừng nhìn bây giờ trời nóng, chớp mắt là vào đông ngay, đó mới là lúc tốn tiền đấy!

Đôi mắt Đại Tiến cười híp lại, nghe Ngô Truyền nói vậy thì có chút ngượng ngùng: Thúc, sao con lại không ham tiền được chứ! Chỉ là nghĩ tới nhà thúc đã giúp đỡ nhà con bao nhiêu việc, chúng con lại chẳng có tiền đồ gì, không giúp được việc gì lớn cho nhà thúc, nếu lại còn lấy tiền của thúc thì thực sự là quá khó coi rồi.

Ngô Truyền nhấp nhấp môi bên đầu tẩu t.h.u.ố.c, lại nói: Có gì mà khó coi chứ, cứ lo cho vợ con già trẻ nhà mình trước đã, thể diện gì đó thảy đều không quan trọng. Ngày tháng còn dài, thúc đây thân thể còn cứng cáp lắm! Đợi được mà!

Đại Tiến cười rộ lên, ra vẻ đã thụ giáo: Tiểu điệt biết rồi ạ.

Ngô Truyền cũng nghiêng mặt nhe răng cười với hắn, nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại thành một đống: Biết là được rồi, sau này chăm chỉ làm việc cho thúc, đừng có lười biếng là được!

...

Tô Cửu Nguyệt và Xuân Mai ra vườn đào nhà mình hái quả, hoàn toàn không hay biết gì về chuyện trong nhà đã quyết định dựng viện t.ử. Hai người hái đào xong xếp vào gùi, đợi lát nữa đại ca bọn họ cày xong ruộng ngô sẽ qua kéo về giúp.

Mặt trời chính ngọ đang lúc gay gắt, Tô Cửu Nguyệt ngáp một cái: Xuân Mai tỷ tỷ, em thấy hơi buồn ngủ rồi, hay là chúng ta cứ cõng một gùi về trước đi! Chợp mắt một lát, buổi chiều lại ra.

Xuân Mai cũng nóng đến mức mồ hôi nhễ nhại, cô rút chiếc khăn bên hông lau mồ hôi trên trán. Những lọn tóc mai dính bết mồ hôi dán c.h.ặ.t vào trán, tôn lên khuôn mặt đỏ hồng, vô cùng đáng yêu. Cô nhìn quanh quất một lượt, còn dùng tay quạt gió, mới nói với Tô Cửu Nguyệt: Từ đây về cũng khá xa, hay là chúng ta ra bờ sông tắm rửa một chút?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Gần vườn đào nhà họ quả thực có một con sông, nói là sông chứ thực ra cũng chỉ lớn hơn con suối một chút, một năm thì có tới nửa năm là khô cạn. Chỉ là trận tuyết lớn mùa đông năm ngoái đã khiến những con sông lớn nhỏ quanh đây thảy đều đầy ắp nước. Cô vừa nhắc tới, Tô Cửu Nguyệt cũng có chút động lòng. Ra mồ hôi thế này, ra bờ sông tắm táp chắc chắn là thoải mái lắm.

Lưu Xuân Mai lại tiếp tục xúi giục: Đi đi mà, tiểu biểu tẩu, tìm chỗ nào mát mẻ cho em hóng gió, chị bắt cá cho em ăn!

Tô Cửu Nguyệt kinh ngạc nhìn cô: Tỷ còn biết bắt cá cơ à?

Lưu Xuân Mai đắc ý vểnh cằm: Tự nhiên là biết rồi, định sẵn sẽ không để tiểu Cửu Nguyệt phải nhịn đói đâu.

Tô Cửu Nguyệt vẫn còn chút do dự: Nhưng mà... trưa chúng ta không về, nương sẽ lo lắng mất...

Lưu Xuân Mai chống cằm suy nghĩ: Vườn đào bên cạnh là nhà ai thế? Xem có người không, hay là nhờ họ nhắn giúp một tiếng?

Bên cạnh chắc là nhà Thạch Đầu, cũng không biết có ai ở đó không.

Hai người lách ra khỏi vườn, đúng lúc gặp được Dương Cương đang về làng, Tô Cửu Nguyệt dứt khoát nhờ anh nhắn giùm một tiếng. Dương Cương nhận lời ngay, Tô Cửu Nguyệt và Lưu Xuân Mai hai người nắm tay nhau phấn khích chạy về phía bờ sông nhỏ.

Con sông nhỏ không có tên, chỗ rộng nhất người lớn sải hai bước là qua được. Chỉ là nước dưới sông vô cùng trong vắt, Tô Cửu Nguyệt quỳ trên tảng đá, trước tiên dùng tay vốc nước sông uống hai ngụm, sau đó mới dùng khăn thấm nước lau mặt. Bỗng nhiên, một loạt nước b.ắ.n tung tóe lên người nàng, nàng nghiêng đầu nhìn thì thấy Xuân Mai bên cạnh đang làm mặt quỷ: Thoải mái không?

Tô Cửu Nguyệt nhìn thấy sao còn không biết là cô đang nghịch ngợm, cũng dùng tay hất một chút nước về phía cô: Để tỷ cũng được mát mẻ luôn này.

Trong rừng không có ai, cây cối hai bên lại mọc um tùm xanh tốt, hai cô gái nhỏ đùa nghịch một hồi, y phục trên người thảy đều đã ướt mất một nửa. Gió thổi qua, quả thực có vài phần sảng khoái.

Tô Cửu Nguyệt rửa sạch hai quả đào mang theo, đưa cho Xuân Mai một quả. Xuân Mai không khách sáo nhận lấy, ngồi trên tảng đá gặm ngon lành.

Cửu Nha đừng vội, đợi chị ăn xong quả đào này sẽ đi bắt cá cho em ăn.

Tô Cửu Nguyệt không nhịn được mà bật cười: Người ta thảy đều bảo đục nước béo cò, nước trong thế này tỷ lại tay không bắt giặc, đừng để cả hai đứa mình thảy đều phải nhịn đói đấy. Hay là em bắt cùng tỷ? Xem ai bắt được trước nào?

Xuân Mai nghe vậy càng ngạc nhiên hơn: Em cũng biết bắt cá sao?

Sơn Tam

Tô Cửu Nguyệt gật đầu: Tự nhiên là biết rồi, trước đây ở nhà mẹ đẻ, mùa hè em thường xuyên ra ngoài mò cá đấy!

Xuân Mai trước đó có nghe người ta kể về nhà mẹ đẻ của Tô Cửu Nguyệt, người nhà đó đối xử với nàng không được tốt lắm, Xuân Mai cũng không muốn nhắc lại chuyện buồn của nàng, bèn nhếch môi nhận lời: Thành! Vậy chúng ta cùng thi xem sao!