Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 465: Một điểm biến hóa



Lưu Thúy Hoa đón lấy quả trứng gà từ tay nàng, đám gà trong nhà đều do một tay bà nuôi nấng từ nhỏ, sao có thể không biết gà nhà mình bình thường đẻ trứng to chừng nào? Quả trứng này rõ ràng là lớn hơn một vòng.

Bà cầm trong tay ước lượng: Đúng là to thật, đây là lần đầu tiên nó đẻ quả trứng lớn thế này sao?

Bà nghiêng mặt nhìn Tô Cửu Nguyệt, Tô Cửu Nguyệt vốn không giỏi nói dối, nàng cúi đầu, cẩn thận khai báo: Đây đã là quả thứ tư rồi ạ.

Lưu Thúy Hoa cau mày hỏi: Vậy những quả khác đâu?

Tô Cửu Nguyệt xoa xoa cái bụng nhỏ của mình: Đều bị con ăn mất rồi.

Lưu Thúy Hoa bấy giờ mới sốt sắng, nhìn chằm chằm vào mặt nàng quan sát kỹ lưỡng: Con không sao chứ? Cái thứ kia cũng chẳng biết có phải Thái Tuế thật không mà con cũng dám ăn, không sợ ăn vào nảy sinh bệnh tật gì sao.

Tô Cửu Nguyệt mỉm cười: Chắc chắn là nó rồi ạ, con thấy giống hệt như trong sách viết, vả lại con gà mái kia ăn vào cũng chẳng hề hấn gì.

Lưu Thúy Hoa vẫn không yên tâm: Thực sự không sao chứ? Có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không? Cái con bé này, thật là làm người ta sợ hết hồn.

Thực sự không sao mà, nói ra có lẽ người không tin, mấy ngày nay con thấy tinh lực thảy đều rất sung mãn. Trước đây dậy sớm còn hay ngáp ngắn ngáp dài, giờ bảo dậy là dậy ngay, chẳng còn lười biếng trên giường nữa.

Lưu Thúy Hoa mặt đầy vẻ bán tín bán nghi: Thần kỳ vậy sao?

Tô Cửu Nguyệt gật đầu: Thật ạ, nếu không phải đích thân con đã thử thì cũng chẳng dám mang lại cho người đâu.

Lưu Thúy Hoa cầm quả trứng gà trong tay nói: Quả trứng này nương ăn, cũng không phải không tin con, chỉ là vạn nhất có chuyện gì thì nương cũng có thể cùng con cùng tiến cùng lùi.

Về truyền thuyết Thái Tuế, mấy ngày nay bà cũng đã đi nghe ngóng, nghe bảo cắt đi bao nhiêu thì mọc lại bấy nhiêu, bà còn lặng lẽ cắt một miếng xuống, hai ngày nay cũng phát hiện chỗ bị cắt đã mọc lại như cũ rồi. Hơn nữa trong lòng bà cũng có suy tính riêng, đứa con dâu này của bà vốn luôn có vận may tốt, thứ nhặt về lần này không chừng cũng là vật thật.

Tô Cửu Nguyệt nghe lời này, trong lòng thấy vô cùng ấm áp. Gần đây nàng không hề nằm mơ, nên nàng cho rằng thứ này ăn vào không sao cũng là lẽ thường tình.

Nương, hay là người đợi thêm chút nữa? Dẫu sao trứng con cũng đã ăn rồi, chúng ta đợi thêm vài ngày nữa xem sao?

Lưu Thúy Hoa ngay trước mặt nàng đem quả trứng đó hấp lên, một bát trứng hấp, chia cho hai người mỗi người một nửa.

Đợi cái gì mà đợi, con gà kia còn càng sống càng khỏe ra, người lẽ nào lại càng sống càng tệ đi sao?

Cứ như vậy, Tô Cửu Nguyệt liên tục ăn trứng suốt nửa tháng trời.

Sáng sớm hôm nay thức dậy, nàng lấy một chiếc yếm sạch từ đầu giường định thay vào, nhưng vừa mặc vào đã khiến nàng phải nhíu mày.

Sơn Tam

Chiếc yếm nhỏ này sao lại hơi chật rồi?

Nàng nới lỏng dây buộc một chút, lại mặc thêm chiếc áo lót, cư nhiên cũng thấy hơi chật.

Chuyện này...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng cúi đầu nhìn thoáng qua "tiểu bạch thỏ" trước n.g.ự.c mình, sao hình như lại lớn thêm rồi? Hơn nửa năm nay tiểu bạch thỏ của nàng được nuôi dưỡng rất tốt, nàng đã thay mấy chiếc yếm rồi cũng không để ý, chỉ nghĩ bụng chắc phải thay sợi dây buộc khác cho chiếc yếm này thôi.

Xuân Mai những ngày này cùng Tô Cửu Nguyệt nấu cơm cho bà con lối xóm tới làm công, cũng đã rèn được thói quen dậy sớm. Tô Cửu Nguyệt vừa mới cử động, cô cũng tỉnh giấc theo, vừa mở mắt ra đã thấy bộ dạng y phục nửa cởi nửa mặc của Tô Cửu Nguyệt.

Cô nằm nghiêng gối đầu lên cánh tay, đôi mắt ngái ngủ nương theo ánh sáng hắt vào từ cửa sổ mà quan sát Tô Cửu Nguyệt.

Tiểu biểu tẩu, dáng người này của em cũng quá tốt đi?

Tô Cửu Nguyệt vội vàng thẹn thùng mặc áo khoác vào, che kín mít thân hình linh lung thấu triệt kia lại.

Đừng có nhìn bậy, nhìn của tỷ ấy.

Xuân Mai nhìn lại thân hình có phần khô héo của mình, bĩu môi: Chị thì có gì mà nhìn chứ?

Tô Cửu Nguyệt tuy là phụ nhân đã có gia đình nhưng cũng chưa đến mức mặt dày tâm dạn đi bàn luận thân hình với người khác. Nàng bước xuống giường, xỏ giày, lảng tránh chủ đề này: Mau dậy đi thôi, lát nữa bà con tới làm công định sẵn là sẽ đến đấy, chúng ta nhóm lửa đun nước pha trà trước đã.

Xuân Mai bấy giờ mới lồm cồm bò dậy, hai người vừa mới đun sôi một nồi nước thì Lưu Thúy Hoa cũng thức giấc. Xuân Mai múc cho bà một chậu nước rửa mặt, bưng ra giữa sân.

Lưu Thúy Hoa xắn tay áo định rửa mặt, Lưu Xuân Mai bên cạnh bỗng "ư" một tiếng. Bà khựng lại, nhìn sang Xuân Mai: Sao thế? Cứ hớt ha hớt hải như vậy.

Xuân Mai tiến lại gần nhìn kỹ mặt Lưu Thúy Hoa, có chút kinh ngạc nói: Cô cô, sao con thấy sắc mặt người mấy ngày nay lại đẹp ra một cách lạ thường thế này? Con nhớ trước đây khóe miệng người đã có nếp nhăn rồi, mấy ngày nay nhìn lại hệt như đã biến mất rồi ấy?

Lưu Thúy Hoa dùng khăn lau mặt, không để tâm nói: Đi đi, cái con bé này, chỉ khéo nói lời ngon ngọt, người ta thảy đều càng lớn càng già, làm sao mà trẻ lại được.

Xuân Mai thấy bà không tin cũng cuống lên, chạy vào bếp lôi Tô Cửu Nguyệt ra: Người không tin lời con thì cũng phải tin lời con dâu tốt của người chứ? Để em ấy nói!

Tô Cửu Nguyệt vẫn còn đang ngơ ngác, Xuân Mai đã quay mặt sang hỏi nàng: Cửu Nha, em tự mình nói đi, cô cô mấy ngày nay có phải có điểm biến hóa không?

Tô Cửu Nguyệt nghe vậy, vô cùng nghiêm túc quan sát Lưu Thúy Hoa một lượt, rồi cũng khẽ gật đầu: Nương, sắc mặt người hình như trắng trẻo nộn nà hơn một chút, vả lại con nhớ tháng trước thấy tóc mai của người có vài sợi bạc, mấy ngày nay hình như cũng biến mất rồi.

Lưu Thúy Hoa thấy Tô Cửu Nguyệt nói vậy, dứt khoát cúi đầu nhìn hình phản chiếu của mình trong chậu nước, tuy nhìn không rõ những nếp nhăn nhỏ trên mặt nhưng bà cũng thấy khí sắc của mình tốt hơn rất nhiều. Chuyển niệm lại nghĩ, mấy ngày nay hình như bà cũng chẳng thấy mệt mỏi cho lắm?

Lưu Thúy Hoa vốn là người có chủ kiến, theo lý mà nói, nửa tháng nay nhà mình bận rộn cực kỳ, không tiều tụy đi đã là tốt rồi, sao sắc mặt lại có thể đẹp ra được? Đêm nào bà cũng cùng ông lão nhà mình tính toán sổ sách xem còn chỗ nào tiết kiệm được tiền không, mỗi tối căn bản chẳng ngủ được mấy canh giờ, ăn uống thì cũng chẳng khác gì ngày thường.

Thực sự muốn tìm một điểm biến hóa, thì chỉ có thể là quả trứng gà bà ăn cùng Cửu Nha mỗi ngày thôi. Nhìn lại Cửu Nha, mấy ngày nay khuôn mặt nhỏ nhắn cũng nộn nà như có thể vắt ra nước, cả người dường như cũng cao lên một chút xíu.

Chỉ là từ lúc nàng về nhà hơn nửa năm nay vẫn luôn luôn biến hóa, mọi người cũng không nghĩ nhiều, chỉ coi như nàng đang tuổi lớn. Nhưng Tô Cửu Nguyệt là người trong tim của Lưu Thúy Hoa, bà tự nhiên có thể phát hiện ra sự biến hóa của nàng mấy ngày nay quả thực có chút thần tốc.

Nửa tháng trôi qua, bà và Cửu Nha thảy đều không sao, những biến hóa trên cơ thể này hòng chừng thực sự là do trứng gà phát huy tác dụng rồi, Lưu Thúy Hoa thầm nghĩ trong lòng.

Tô Cửu Nguyệt nào có biết mẹ chồng mình đã chắc như đinh đóng cột trong lòng, bản thân nàng còn chưa kể chuyện tiểu bạch thỏ lớn lên cho bà nghe đâu! Tất nhiên với tính cách của Tô Cửu Nguyệt, e là nàng sẽ luôn cảm thấy thẹn thùng khó mở lời, cho đến một ngày cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, bị Tích Nguyên phát hiện.

Đang lúc trò chuyện, trên trời trôi tới mấy đám mây. Lưu Thúy Hoa ngẩng đầu nhìn rồi nói: Sao ta thấy hệt như sắp mưa rồi ấy nhỉ?