Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 494: Khoa cử vũ tệ



Đêm đến, Tô Cửu Nguyệt trằn trọc thao thức không sao ngủ được, Ngô Tích Nguyên liền vươn tay ấn nàng vào lòng.

“Sao thế?” Giọng nói mang theo vài phần lười biếng của anh vang lên bên tai Tô Cửu Nguyệt, kèm theo đó là hơi thở ấm áp.

Tô Cửu Nguyệt lập tức không dám cử động: “Có phải em làm anh thức giấc không?”

Cứ đến mùa hè, người nàng lại mát rượi, ôm vào rất mực thoải mái. Ngô Tích Nguyên đã ôm lấy rồi thì chẳng muốn buông tay, anh đặt cằm lên đỉnh đầu nàng, chậm rãi lắc đầu: “Không, là có chỗ nào không thoải mái sao?”

Tô Cửu Nguyệt cũng lắc đầu: “Không có, chỉ là trong lòng có chút không yên tâm.”

Ngô Tích Nguyên cười trầm đục, bàn tay lớn vỗ nhẹ sau lưng nàng: “Ngày mai người chờ phóng bảng là anh, sao em còn căng thẳng hơn cả anh thế?”

Tô Cửu Nguyệt thở dài: “Họa chăng là vì chuyện phóng bảng lần trước, ít nhiều làm em thấy không chắc chắn.”

Ngô Tích Nguyên nghĩ đến sau này nghe nàng kể lại cảnh tượng trong mộng, liền ôm nàng c.h.ặ.t hơn: “Yên tâm đi, anh còn đang đợi ngày mai phóng bảng xong sẽ về bảo nương lo liệu hỷ sự cho chúng mình đây, định sẵn là không có chuyện gì đâu.”

Khuôn mặt kiều diễm của Tô Cửu Nguyệt khẽ ửng hồng, bàn tay nhỏ túm lấy vạt áo anh, bất giác dùng thêm chút sức lực, miệng cũng nhỏ giọng nói: “Anh còn nhớ chuyện đó cơ à!”

Sơn Tam

Trong màn đêm đặc quánh, Tô Cửu Nguyệt không nhìn thấy thần sắc của Ngô Tích Nguyên, anh mím môi cười khẽ, trong mắt tràn đầy sự mong đợi: “Tự nhiên là nhớ chứ, anh đã mong mỏi lâu lắm rồi…”

Tô Cửu Nguyệt chun mũi, còn chưa kịp nói gì đã nghe Ngô Tích Nguyên tiếp lời: “Lần này em định sẵn là không được khước từ nữa đâu đấy.”

Tô Cửu Nguyệt vùi đầu vào n.g.ự.c anh, lí nhí đáp: “Sẽ không đâu.”

Ngô Tích Nguyên bấy giờ mới mãn nguyện nhếch môi, đặt tay lên eo nàng, ôn nhu dỗ dành: “Ngủ đi, không còn sớm nữa, ngày mai chúng mình cùng đi xem bảng.”

Đêm hôm đó, Tô Cửu Nguyệt ngủ cực kỳ không yên giấc.

“Không được đi!!” Nàng kinh hô một tiếng, làm Ngô Tích Nguyên giật mình tỉnh giấc.

Ngô Tích Nguyên ngồi bật dậy, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng, tay kia nhẹ nhàng vỗ vai, gọi nàng tỉnh lại: “Thê t.ử, tỉnh dậy đi.”

Tô Cửu Nguyệt từ từ mở mắt, nhìn thấy anh vẫn bình an vô sự ngồi trước mặt mình mới thở ra một hơi dài. Ngô Tích Nguyên thấy khuôn mặt nhỏ của nàng đỏ bừng, trên trán lấm tấm mồ hôi, anh nhíu mày cầm lấy chiếc khăn bên cạnh lau mồ hôi cho nàng rồi mới hỏi: “Lại gặp ác mộng sao?”

Tô Cửu Nguyệt khẽ gật đầu, tâm trí vì bị ảnh hưởng bởi giấc mộng nên khí sắc có phần uể oải: “Vâng.”

Ngô Tích Nguyên thực sự xót xa cho nàng: “Đôi khi anh thà rằng em không có khả năng nằm mộng này, suốt ngày gặp ác mộng, đến cả giấc ngủ tròn trịa cũng không có.”

Tô Cửu Nguyệt nghe vậy ngược lại nắm lấy tay anh, mặt đầy vẻ lo lắng nói: “Đừng nói bậy, ông trời ban cho em bản sự này, đó là em có phúc ba đời! Em thà không được ngủ tròn giấc còn hơn để các anh xảy ra chuyện.”

Ngô Tích Nguyên thở dài: “Lại mơ thấy gì rồi?”

Tô Cửu Nguyệt cũng ngồi dậy, ngẩng đầu nhìn vào mặt Ngô Tích Nguyên, bảo: “Phu quân, kỳ thi lần này của các anh có người tố cáo vũ tệ (gian lận), thành tích bị nghi ngờ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vì kỳ thi lần này là ân khoa do Hoàng thượng khai mở, kiếp trước căn bản không có, Ngô Tích Nguyên cũng không có gì để tham chiếu, anh thế nào cũng không liệu được cư nhiên lại có kẻ to gan lớn mật đến mức gian lận trong kỳ thi Hương.

Anh chau mày: “Vũ tệ? Chuyện đó cũng không liên quan gì đến chúng mình, đề bài của anh đều là tự mình nghiêm túc viết ra.”

Tô Cửu Nguyệt lắc đầu: “Có liên quan, kỳ thi này anh là Giải nguyên, bị bọn họ bắt đi điều tra.”

Ngô Tích Nguyên vẫn có chút khó hiểu: “Anh cũng không gian lận, tra rõ ràng rồi định sẵn là sẽ được thả về thôi.”

Tô Cửu Nguyệt vẫn nhíu c.h.ặ.t mày, mặt đầy vẻ lo âu lắc đầu: “Không, trong chuyện này thực chất là một cái bẫy, người bọn họ muốn đối phó không phải anh, mà là Yến Vương. Ân khoa lần này Hoàng thượng giao cho Yến Vương toàn quyền phụ trách, chúng mình chẳng qua là ngáng đường người ta, bị thanh toán cùng một thể. Trong nhóm các anh có một người tên là Tang Khoa, có kẻ đứng sau tráo đổi bài thi của hắn, giống đến chín phần mười với bài văn của anh.”

Ngô Tích Nguyên trầm mặc, anh bỗng nhiên nghĩ đến một người. Kiếp trước người chướng tai gai mắt với Yến Vương quá nhiều, nhưng hầu như sau lưng mỗi người đều có b.út pháp của một kẻ. Kẻ này chính là phò mã Bùi Chính Xung của Tuệ Âm trưởng công chúa. Có điều kẻ này tuy bụng đầy nước xấu nhưng cũng là hạng mạng không dài. Năm đó hắn lén lút nuôi ngoại thất sau lưng Tuệ Âm trưởng công chúa, bị trưởng công chúa phát giác, trực tiếp dẫn người đ.á.n.h tới tận cửa, đem hắn cùng ả đàn bà kia cùng nhau đ.á.n.h c.h.ế.t. Nhan diện hoàng thất lớn hơn trời, dẫu Hoàng thượng biết chuyện cũng không trách phạt trưởng công chúa quá nhiều.

Chỉ là kiếp này, Tuệ Âm trưởng công chúa lại mất sớm…

Trong lòng Ngô Tích Nguyên “lộp bộp” một cái, bàn tay nắm lấy tay Tô Cửu Nguyệt vô thức dùng thêm chút lực. Tô Cửu Nguyệt hơi đau, bèn gọi anh một tiếng: “Tích Nguyên.”

Ngô Tích Nguyên bấy giờ mới hoàn hồn, vội vàng buông tay ra: “Anh bóp đau em sao?”

Tô Cửu Nguyệt lắc đầu, nói với anh: “Những thứ này thảy đều không quan trọng, điều cấp bách lúc này là phải tìm cách vượt qua kiếp nạn này.”

Đầu óc Ngô Tích Nguyên xoay chuyển cực nhanh, chỉ nghe anh quyết đoán nói: “Chúng mình bắt buộc phải ngăn cản bọn họ!”

Tô Cửu Nguyệt tán đồng gật đầu: “Đó là tự nhiên, nhưng chúng mình phải làm thế nào? Đại tướng quân bản sư hồi triều rồi, nhất thời em cư nhiên không biết phải tìm ai mới tốt.”

Ngô Tích Nguyên vớ lấy y phục khoác lên người, vừa mặc vừa nói với Tô Cửu Nguyệt: “Thê t.ử, chúng mình chia binh hai đường, anh đi tìm lão sư, em mang theo tín vật của Vương gia đại ca tới cầu cứu Tri châu đại nhân.”

Tô Cửu Nguyệt nghĩ cũng đúng, dù thế nào cũng bắt buộc phải ngăn cản bảng danh sách dán ra, nếu không chẳng những Tích Nguyên nhà họ, mà hòng chừng ngay cả Vương đại nhân và Yến Vương thảy đều bị liên lụy.

“Được! Chúng mình phải đi nhanh thôi, chậm chút nữa bảng dán ra là muộn mất. Chỉ là lát nữa em đi, phải nói với Vương đại nhân thế nào? Đâu thể nói với ông ấy là em nằm mơ thấy được?”

Ngô Tích Nguyên sờ cằm suy nghĩ một lát, rồi bảo: “Em cứ nói là nghe thấy đủ loại lời ra tiếng vào về chuyện khoa cử vũ tệ, còn phải nhắc đến cái tên Tang Khoa, để Vương đại nhân tìm cách báo cáo lên trên, để họ triệt tra một phen.”

Tô Cửu Nguyệt c.ắ.n môi dưới nghe anh dặn dò xong mới gật đầu: “Thành! Em đi ngay đây.”

Nàng mặc quần áo t.ử tế, nhanh ch.óng tắm rửa sơ qua, đến cả bữa sáng cũng chẳng màng ăn, hớt ha hớt hải chạy tới phủ Tri châu. Lúc này Vương Quảng Hiền cũng mới dậy không lâu, từ khi con trai ông về kinh, ông mới có được giấc ngủ an lành. Vừa mới bưng chén trà nóng hớp được hai ngụm thì thấy hạ nhân vội vàng từ ngoài chạy vào: “Đại nhân, Tô tiểu thư cầu kiến.”

“Tô tiểu thư?” Tuy không mấy khi gặp mặt nhưng Vương Quảng Hiền vẫn còn ấn tượng: “Có phải là nghĩa muội của thiếu gia không?”

“Chính xác ạ!”

“Cô ấy lẽ nào đụng phải chuyện gì phiền phức rồi? Thôi được, đã là nghĩa muội của thiếu gia thì cũng coi như nghĩa nữ của ta, ngươi mời cô ấy vào, ta hỏi chuyện xem sao.”

“Dạ!”

Tô Cửu Nguyệt vừa thấy Vương Quảng Hiền liền quỳ sụp xuống: “Dân phụ bái kiến đại nhân.”