Ngụy Yến khó khăn lắm mới được gặp Ngụy Mậu Công, vội vàng hành một đại lễ: "Thúc thúc, điệt nhi bái kiến thúc thúc."
Ngụy Mậu Công vốn là kẻ thù dai, lần trước lão suýt nữa thì mất mạng, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho hắn như vậy được?
Chỉ thấy lão lạnh hừ một tiếng, nói: "Đừng gọi ta là thúc thúc, gọi ta là Ngụy đại nhân."
Trong lòng Ngụy Yến mắng lão một trận xối xả, nhưng ngoài mặt lại chẳng dám biểu hiện ra chút nào, vội vàng đổi miệng ngay: "Ngụy đại nhân, điệt nhi những ngày qua ở nhà phản tỉnh, trong lòng thực sự hối hận. Thảy đều tại điệt nhi ngu xuẩn, nếu không phải tại điệt nhi, ngày đó cũng không để Ngụy đại nhân rơi vào hiểm cảnh, đại nhân ngài cứ trách phạt con đi!"
Ngụy Mậu Công khẽ xuýt xoa: "Trách phạt ngươi? Ngươi cứ cút cho xa đại nhân ta ra, đừng để đại nhân ta nhìn thấy ngươi nữa là được!"
Ngụy Yến biết nếu mình muốn xuất đầu lộ diện, vẫn phải dựa vào ông chú hoạn quan này, bèn nhẫn nhục chịu đựng nói: "Ngụy đại nhân, ngài cứ để điệt nhi hầu hạ bên cạnh đi ạ! Điệt nhi từ nhỏ đã mất cha, ngài trong lòng điệt nhi cũng giống như cha vậy, có thể tận hiếu bên cạnh ngài là phúc phận của điệt nhi. Chỉ cần ngài cho điệt nhi ở lại bên cạnh, có đ.á.n.h có phạt, điệt nhi thảy đều nghe theo ngài."
Trong lòng Ngụy Mậu Công bấy giờ mới thư thái hơn nhiều: "Có đ.á.n.h có phạt thảy đều nghe đại nhân ta sao? Hì hì, đại nhân ta muốn thu xếp ngươi, ai dám bước ra nói một chữ không cơ chứ?!"
Ngụy Yến tức đến mức nuốt nước miếng ừng ực, Ngụy Mậu Công lại nói tiếp: "Được rồi, cút xuống đi."
Trong lòng Ngụy Yến thầm mắng tên thái giám gian xảo này không chịu buông tha, thực đáng ghét, nhưng miệng lại thưa: "Đại nhân! Điệt nhi hôm nay ở bên ngoài nghe được một chuyện, ngài định sẵn là sẽ hứng thú, hay là để điệt nhi kể cho ngài nghe một chuyện vui?"
Ngụy Mậu Công liếc xéo hắn một cái: "Ồ? Chuyện vui gì? Nói nghe thử xem."
Ngụy Yến thấy vậy mới hơi thở phào một cái: "Cũng không phải đại sự gì, chỉ là Quế bảng của châu phủ muộn mất bốn ngày mới dán ra, ước chừng là đã xảy ra chuyện vũ tệ rồi."
Ngụy Mậu Công tự mình biết chữ không nhiều, đối với chuyện khoa cử chẳng có chút hứng thú nào, nghe xong cũng chỉ ngáp một cái, ý hứng lan san nói: "Vũ tệ hay không vũ tệ thì liên quan gì đến chúng ta? Ta còn tưởng chuyện vui lớn nhường nào, toàn nói thứ vô dụng, đại nhân ta cần ngươi làm gì? Thôi, ngươi vẫn là xuống đi? Để người ta nhìn thấy thêm phiền lòng."
Sơn Tam
Ngụy Yến cuống lên, cũng chẳng màng xưng hô, vội vàng nói: "Thúc thúc, chuyện này thực sự liên quan đến chúng ta mà, ngài chẳng phải không hợp với Yến Vương sao? Kỳ khoa cử lần này là do ngài ấy phụ trách đấy."
Đầu ngón tay Ngụy Mậu Công khẽ gõ nhẹ lên tháp: "Cũng đúng, nếu có thể khiến hắn chịu thiệt một vố thì cũng không tệ."
Ngụy Yến thấy lão chuyển biến thái độ, trong lòng tức khắc mừng rỡ, liền nghe Ngụy Mậu Công nói tiếp: "Chuyện vũ tệ rốt cuộc là ngươi suy đoán, hay là thực sự có chuyện đó?"
Ngụy Yến hơi trầm ngâm: "Có thật hay không thì không rõ lắm, nhưng bên ngoài đồn đại có đầu có đuôi. Nói là có một tên Tú tài chép văn chương của người khác, còn được điểm làm Giải nguyên."
Ngụy Mậu Công vô cùng kinh ngạc: "Triệu Khản Sinh công nhiên vì riêng làm trái luật, lẽ nào là không muốn cái đầu trên cổ nữa sao?"
Ngụy Yến vốn dĩ cũng không hiểu rõ mối quan hệ trong đó, nhưng kẻ đưa tin cho hắn lại nói rất rõ ràng, lúc này hắn ngẫm nghĩ lại rồi thuật lại cho Ngụy Mậu Công là được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nếu không phải bên trên có người che chở, ông ta sao dám làm thế? Giải nguyên đó là ai, ngài đoán xem?"
Ngụy Mậu Công lắc đầu: "Tạp gia trước nay chẳng mấy khi vãng lai với đám đọc sách, Giải nguyên là ai sao ta biết được?"
Ngụy Yến thấy ngữ khí lão dịu lại, bèn ghé sát hơn một chút, nói với lão: "Thúc thúc, người đó tên là Ngô Tích Nguyên, thê t.ử của hắn và tiểu Vương phi tương lai của Yến Vương là bạn thâm giao... Ngài nói xem, Giải nguyên mà Triệu Khản Sinh điểm này, liệu có phải là do Yến Vương bên cạnh ngầm ra ý chỉ không?"
Ngụy Mậu Công hốt nhiên ngồi bật dậy: "Khá lắm, cuối cùng cũng để tạp gia bắt được nhược điểm của hắn rồi!"
Ngụy Yến thấy vậy lập tức nói thêm: "Thúc thúc, lần này chúng ta định sẵn phải chớp thời cơ trọng thương hắn một vố! Ngài nếu có chỗ nào cần dùng tới điệt nhi, cứ việc sai bảo."
Ngụy Mậu Công khẽ xuýt xoa: "Còn trọng thương người ta một vố, đại nhân ta còn sợ bị ngươi làm trọng thương đây này!"
Ngụy Yến vội vàng quỳ xuống ôm lấy bắp chân lão: "Thúc thúc, lần trước thuần túy là điệt nhi không hay biết, sau này định sẵn là không dám thế nữa. Ngài cho điệt nhi thêm cơ hội đi, người khác phạm lỗi thảy đều được đoái tội lập công, lần này điệt nhi định sẵn là không làm ngài thất vọng đâu."
Ngụy Mậu Công nhíu mày cúi đầu nhìn hắn, không kiên nhẫn đá chân một cái: "Được rồi, ngươi về đợi tin trước đi, đợi đại nhân ta tra rõ ràng rồi nói cũng không muộn."
Ngụy Yến thấy lão thế này coi như đã nới lỏng miệng, bấy giờ mới buông tay dập đầu một cái: "Dạ! Điệt nhi cút ngay đây, thúc thúc vạn lần đừng quên điệt nhi nhé!"
Thỉ Trung biết được Ngụy Yến đã đưa tin cho Ngụy Mậu Công, mãn nguyện nhếch môi. Bất luận là Ngụy Mậu Công thu xếp Yến Vương, hay Yến Vương thu xếp Ngụy Mậu Công, đối với lão chẳng phải thảy đều có lợi sao?
Phía bên kia Ngụy Mậu Công cũng không thể chỉ nghe Ngụy Yến nói vài câu mà đã sai người đi tìm Triệu Khản Sinh gây hấn. Lão sai người đích thân ra ngoài nghe ngóng, còn sai người tới châu phủ tìm chứng cứ. Những việc này tự nhiên là do Thỉ Trung mà lão tin tưởng nhất thực hiện, Thỉ Trung liền đem những chứng cứ hiện có đưa tới bàn làm việc của lão.
Ngụy Mậu Công bấy giờ mới từ tận đáy lòng thấy phấn khích: "Bảo đám học t.ử dâng vạn nhân thư (thư của vạn người), đi tìm Hoàng thượng đòi một lời giải thích."
Từ xưa đến nay, văn nhân thường hay khinh rẻ lẫn nhau, chẳng ai phục ai. Thêm vào đó vốn dĩ thi trượt đã khiến lòng bực bội, nay biết được thành tích của Giải nguyên cư nhiên có mờ ám, mọi người tự nhiên sẽ không chịu ăn cái lỗ hổng này. Chẳng biết chừng thứ hạng kỳ thi lần này quả thực có vấn đề? Nếu có thể tranh thủ cho mình thêm một cơ hội nữa, biết đâu lại thi đỗ thì sao?! Vả lại, dẫu có không thành thì pháp bất trách chúng (luật không phạt đám đông), cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Đợi đến khi bức vạn nhân thư này rơi xuống bàn làm việc của Mục Thế Nguyên, đã là nửa tháng sau. Mục Thế Nguyên nổi trận lôi đình, lập tức gọi Mục Thiệu Lăng người chủ trì ân khoa qua.
Mục Thiệu Lăng đã sớm chuẩn bị tâm lý nên cũng chẳng hoảng hốt. Anh vừa mới bước một chân qua ngưỡng cửa, một cuộn trục đã nhắm thẳng đầu anh lao tới. Mục Thiệu Lăng mắt nhanh tay lẹ nghiêng mình né tránh, cuộn trục "bạch" một tiếng rơi xuống đất, anh cũng chẳng thèm màng tới, trực tiếp bước vào trong.
Mục Thế Nguyên bị hành động của anh làm cho tức giận, chỉ tay vào mũi anh mắng: "Thực sự là lông cánh cứng rồi, trẫm đ.á.n.h mà con cũng dám tránh?! Đi nhặt cuộn trục đó lại cho trẫm!"
Mục Thiệu Lăng lại đứng sững cách bàn ông một trượng, nói với ông: "Phụ hoàng đừng nổi giận, vì vài lời sớ của đám ngu dân mà làm hại thân thể thì không đáng, hay là phụ hoàng nghe nhi thần nói thế nào?"
Mục Thế Nguyên phất tay áo, chắp tay sau lưng, hừ một tiếng: "Con nói đi! Trẫm trái lại muốn xem con còn có thể xảo quyệt thế nào."
Mục Thiệu Lăng chắp tay, cung kính nói: "Phụ hoàng, đám học t.ử này rõ ràng là bị người ta lợi dụng. Nếu không thì mới chỉ nửa tháng trời, đối phương sao có thể vượt qua Triệu đại nhân mà tra rõ hai bài thi, vả lại còn có thể thuận lợi đưa tới trước mặt phụ hoàng như thế này được?"