Ngô Tích Nguyên cũng không ngờ mọi người lại kích động như vậy, anh đưa tay nhấn xuống, trấn an đám bà con đang mồm năm miệng mười, mới nói với họ: "Đúng là thi đỗ rồi, bảng dán từ mấy ngày trước, bà con nếu có gì muốn hỏi, chúng ta vào nhà tôi rồi nói."
Lưu Thúy Hoa cũng phụ họa theo: "Phải đấy, chúng ta vào nhà trước đã, con trai và con dâu tôi về còn chưa được ăn cơm nữa!"
Mọi người nghĩ cũng đúng, bèn đi theo sau lưng họ cùng về Ngô gia.
Hai người mới đi có chừng một tháng, nhìn lại bên cạnh nhà cũ đã mọc lên một tòa cao môn đại viện, còn khí phái hơn cả viện t.ử nhà họ trước kia.
Tô Cửu Nguyệt vịn cánh tay Lưu Thúy Hoa, hỏi bà: "Nương, đây là viện t.ử mới nhà mình ạ?"
Lưu Thúy Hoa mím môi cười đáp: "Chính xác rồi, lát nữa hãy đi xem, giờ vào nhà đã, nương nấu cơm cho hai đứa ăn."
Họ vẫn về lại viện t.ử cũ trước đây, Đại Thành Nhị Thành bảo Lưu Thúy Hoa chuyển qua đó ở, nhưng bản thân Lưu Thúy Hoa không chịu, bà bảo nhà bên này ở lâu đã thành quen rồi.
Lưu Thúy Hoa đi nấu cơm, Tô Cửu Nguyệt vội vàng đi giúp một tay. Hai người vừa mới đứng dậy, Ngô Tích Nguyên đã bị mọi người vây kín mít, vẻ mặt ai nấy đều hưng phấn hỏi han Ngô Tích Nguyên về chuyện khoa cử.
Ngô Tích Nguyên cũng không phiền hà mà giải thích cho họ, Tô Cửu Nguyệt quay đầu nhìn lại, khẽ mím môi cười, rồi xoay người vén tấm mành tre bước ra ngoài.
Nàng vừa vào bếp, Lưu Thúy Hoa đã đang nhóm lửa, nàng vội vàng xắn tay áo lên giúp bà. Lưu Thúy Hoa dừng tay ngẩng đầu nhìn nàng một cái: "Cái con bé này vẫn là đứa nhanh mắt nhanh tay nhất, dạo này không có con ở đây, việc gì cũng thảy đều mình nương làm."
Tô Cửu Nguyệt cười đáp: "Đại tẩu mới ở cữ xong, Nhị tẩu lại đang bụng mang dạ chửa. Đợi qua thời gian nữa, người sẽ không phải làm những việc này đâu ạ."
Lưu Thúy Hoa cũng mím môi cười: "Con bé này đúng là khéo nói."
Hai người vừa làm việc vừa tán gẫu, liền nghe Lưu Thúy Hoa nói tiếp: "Bên nhà ngoại của Đại tẩu con ấy, nương thực sự chẳng biết phải nói họ thế nào nữa, Niệm Đệ mất tích mà chẳng ai thèm đi tìm, còn bảo gì mà con gái không đáng tiền. Nương thật chẳng hiểu nổi, dẫu không đáng tiền thì cũng là miếng thịt từ trên người mình rơi ra mà! Sao cư nhiên lại có người làm nương nhẫn tâm đến thế?"
Động tác trên tay Tô Cửu Nguyệt khựng lại, nghĩ đến Niệm Đệ nàng cũng thấy buồn thay cho cô bé. Bản thân cô bé thì mọi bề cẩn thận, chỉ sợ bị người nhà bắt về. Nào ngờ, người nhà căn bản chẳng thèm quan tâm đến cô.
Lưu Thúy Hoa cũng thở dài một tiếng: "Đứa nhỏ đó giờ chẳng biết thế nào rồi, theo nương thấy đụng phải gia đình như vậy, chạy đi được trái lại cũng tốt..."
Tô Cửu Nguyệt vâng một tiếng: "Trước kia con tặng Niệm Đệ đôi khuyên tai, thảy đều bị nương cô bé giật xuống, chảy bao nhiêu là m.á.u. Cô nương nhỏ có lỗ tai thì đã sao đâu, con thấy nhiều đứa trẻ mùa hè dùng dây xỏ bông hoa nhỏ đeo vào trông cũng rất đẹp mà."
Lưu Thúy Hoa chau mày: "Nương thì không trông thấy, chỉ là trước kia nghe Đại tẩu con cãi nhau với nương nó vài câu, mới nghe được đại khái." Nói xong, bà lại bảo: "Thôi bỏ đi, con cái nhà người ta mà chính họ còn chẳng lo, chúng ta quản nhiều thế làm gì?"
Tô Cửu Nguyệt từ đầu đến cuối đều không nói chuyện mình từng gặp Niệm Đệ, không phải vì không tin tưởng mẹ chồng, mà nàng cảm thấy Niệm Đệ đã đổi tên thành Lạp Nguyệt, hòng chừng những chuyện trước kia cô bé thực sự chẳng còn chút lưu luyến nào nữa rồi. Nghe lời mẹ chồng, nàng cũng vô cùng tán đồng gật đầu: "Chính xác ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lưu Thúy Hoa lại hỏi tiếp: "Nương thấy các con về sao còn mang theo một con chim?"
"Con chim đó là Vương gia ca ca nhờ Tích Nguyên trông hộ, chúng con về nên mang về cùng luôn ạ."
...
Hai người làm việc thảy đều nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc cơm canh đã chuẩn bị xong. Nhà người ta ăn cơm rồi, bà con lối xóm cũng không mặt dày ở lại nữa, từng người một cáo từ ra về.
Trong nhà chỉ có Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên là chưa ăn, sau khi dùng bữa xong Tô Cửu Nguyệt thu dọn bát đũa, Lưu Thúy Hoa định đứng dậy lau bàn nhưng Ngô Tích Nguyên đã nhanh tay giành lấy. Đợi anh làm xong xuôi, mới kéo nương mình ngồi xuống, nói: "Nương, con có chuyện muốn bàn bạc với người."
Lưu Thúy Hoa kinh ngạc nhìn anh một cái: "Ồ? Có chuyện gì thế?"
Ngô Tích Nguyên mặt mày rạng rỡ: "Nương, giờ con cũng coi như học nghiệp hữu thành (học hành thành đạt) rồi, muốn thỉnh người làm chủ tổ chức hỷ sự cho con và Cửu Nha."
Lưu Thúy Hoa nghe xong đầu tiên là ngẩn ra, sau đó cười không ngớt: "Cũng đúng là đến lúc nên làm hỷ sự rồi, suốt ngày nuôi con bé như nuôi con gái ruột, hệt như nó vốn dĩ đã là người nhà mình vậy. Cư nhiên lại chẳng nghĩ tới hai đứa còn chưa làm đám cưới, để sáng mai nương đi tìm Quách tiên sinh xem một ngày tốt."
Ngô Tích Nguyên thấy nương đã đồng ý cũng vô cùng mãn nguyện, còn nhắc thêm một câu: "Nương, chuyện này vẫn nên sớm một chút, qua dạo nữa là trời lạnh, làm việc gì cũng không nhanh nhẹn được, người thấy sao?"
Làm nương sao lại không biết con trai mình nghĩ gì? Chẳng phải là muốn nhanh ch.óng cưới vợ sao! Mà nói đi cũng phải nói lại, người phụ nữ nào chẳng muốn được rầm rộ rước vào cửa? Cửu Nha nhà bà từ khi vào cửa chưa từng có nửa lời oán thán, mỗi ngày thảy đều dậy sớm nhất nhà, bảo làm gì làm nấy, việc không bảo làm con bé cũng giành lấy mà làm, có được đứa con dâu như vậy thực sự là phúc phận của nhà bà.
"Mai nương sẽ nói với Quách tiên sinh, bảo ông ấy cố gắng chọn ngày nào sớm một chút."
Chuyện cứ thế định đoạt xong xuôi, trời đã muộn Lưu Thúy Hoa giục hai đứa về phòng nghỉ ngơi, lúc này họ mới biết đồ đạc của mình thảy đều được chuyển qua nhà bên cạnh rồi.
Sơn Tam
Lưu Thúy Hoa còn nắm lấy tay Tô Cửu Nguyệt, nhỏ giọng nói với nàng: "Nương canh chừng cho hai đứa đấy, đồ đạc trong phòng này dù là một cây kim người khác cũng không mang đi được."
Tô Cửu Nguyệt mỉm cười cảm ơn bà, còn từ trong bao nải lấy ra bộ quần áo mới mà nàng đã xách suốt dọc đường: "Nương, đây là một mẫu hoa văn con mới học được, thấy rất đẹp nên làm cho người một bộ áo mới. Người xem có thích không?"
Phụ nữ dù bao nhiêu tuổi cũng thảy đều thích áo mới, có áo mới mặc sao lại không vui cho được? Cả khuôn mặt Lưu Thúy Hoa tức khắc rạng rỡ hẳn lên, nhưng miệng lại bảo: "Cái con bé này, cả ngày bao nhiêu việc mà còn làm áo cho nương, tốn mắt lắm đấy."
Ngô Tích Nguyên cũng đứng bên cạnh giúp lời: "Nương, người định sẵn là phải mắng cô ấy một trận hẳn hoi, tháng trước mới làm xong áo cưới cho Tô đại tiểu thư, đã hớt ha hớt hải làm áo cho người, chẳng thèm lo giữ gìn đôi mắt gì cả."
Lưu Thúy Hoa quả nhiên lườm Tô Cửu Nguyệt một cái: "Tích Nguyên nói đúng đấy, làm áo sao lại làm như con thế, nương cũng chẳng vội mặc ngay. Con tuổi còn trẻ mà dùng hỏng mắt thì xem con tính sao!"
Tô Cửu Nguyệt biết họ thảy đều vì tốt cho mình, bèn mỉm cười nhận lỗi: "Con biết lỗi rồi mà, sau này định sẵn không thế nữa, người cứ mặc thử áo trước đi ạ!"
Ngô Tích Nguyên bước ra khỏi phòng, chỉ để lại hai mẹ chồng nàng dâu, Lưu Thúy Hoa cầm lấy bộ quần áo Tô Cửu Nguyệt làm, mắt tức khắc sáng lên: "Trời đất ơi, bộ đồ này đẹp quá đi mất? Nhìn thêu hoa và khuy áo này xem, tay con đúng là khéo quá."