Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 504: Lão cô nương



  Tô Cửu Nguyệt có chút kỳ quái, em trai muội muội nàng tuổi còn nhỏ, làm không nổi những việc tỉ mỉ này, cha nàng cũng chẳng giống hạng người tinh tế gì, có thể để mấy đứa trẻ không bị đói bụng đã là không tồi rồi.

  Nàng đi theo ba đứa trẻ vào trong phòng, cư nhiên phát hiện trong phòng cũng được dọn dẹp chỉnh tề.

  Bèn hiếu kỳ hỏi Ngũ Nguyệt một câu: "Trong nhà có người giúp đỡ làm việc sao? Là Tưởng đại nương sát vách à?"

  Ngũ Nguyệt ngẩng đầu vui vẻ nói với nàng: "Không phải ạ, là Bách Linh cô nương ở đầu làng."

  "Bách Linh?"

  Trần Bách Linh sống ở phía Tây làng, vì lúc nhỏ hay khóc nhè nên mới được người nhà đặt tên là Bách Linh (Chim Bách Linh).

  Chỉ tiếc lúc cô còn nhỏ, em trai trong nhà bị sốt làm hỏng não, phụ thân khi lên núi đốn củi, nhất trượt chân từ trên núi ngã xuống, gãy cả hai chân.

  Sau sự việc đó, ngày tháng nhà cô trở nên khó khăn, chẳng nhà nào bằng lòng cưới một cô nương mang theo hai cái gánh nặng như vậy, thậm chí có kẻ còn bảo cô khắc phụ thân và em trai mình...

  Cứ thế, hôn sự của cô vẫn luôn trì hoãn đến tận bây giờ, hiện giờ cô định sẵn là đã hai mươi lăm tuổi rồi.

  Cô chạy tới nhà mình giúp làm nhiều việc như vậy, chẳng lẽ là...

  Trong lòng Tô Cửu Nguyệt nảy ra một ý nghĩ, nhưng lại chẳng mấy dám tin, cha nàng năm nay cũng đã ba mươi mốt rồi, còn mang theo ba cái "bình dầu".

  Vị Bách Linh cô nương này liệu có phải như nàng đang nghĩ không?

  Nàng dẫu không thích một vài hành vi của nương mình, nhưng nếu có người muốn thay thế vị trí của nương, trong lòng nàng vẫn có vài phần quái quái.

  Nhưng nếu xét về mặt lý trí, nhà ngoại vốn luôn không có nữ nhân quản xuyến, Ngũ Nguyệt lại tuổi tác còn nhỏ, nhiều chuyện cũng làm không tốt. Cha nàng nói thế nào cũng đều là nam nhân, về một vài phương diện quả thực không tinh tế bằng phụ đạo nhân gia.

  Vị Bách Linh cô nương đó quả thực là hạng đảm đang, nhà nàng tự mình cũng có thể giúp đỡ, chỉ sợ... lại là hạng người giống như nương nàng...

  Lưu Thúy Hoa cũng mục sở thị tất cả trong nhà, lại nghe cuộc đối thoại của hai chị em bọn họ, trong lòng hiểu rõ được đại khái, vị thông gia này của bà ước chừng là sắp có "mùa xuân thứ hai" rồi.

  Nhìn bộ dạng con dâu nhà mình, một vẻ mặt đầy phiền lòng, bà bèn cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng: "Sao không thấy thông gia công? Cửu Nha, nếu có chuyện gì, con trực tiếp hỏi thông gia công chẳng phải sẽ rõ sao?"

  Tô Cửu Nguyệt bị bà làm cho đứt quãng cũng hoàn hồn trở lại, mẹ chồng nàng nói đúng, vẫn phải xem phụ thân nàng nói thế nào, mình cái gì cũng không biết, ở đây đoán mò cái gì cơ chứ!

  Lục Nguyệt ngẩng đầu nhìn đại tỷ, giọng nỉ non: "Chị ơi, làng bên cạnh lại có người muốn đào mộ, gọi cha đi giúp một tay rồi."

  Tô Cửu Nguyệt vâng một tiếng, đưa tay lần lượt xoa khuôn mặt nhỏ của mấy đứa, nói: "Được, vậy chị nấu cơm cho các em ăn."

  "Dạ!" Ba đứa trẻ thảy đều vô cùng phấn khích, đại tỷ chúng nấu cơm cực kỳ ngon, hiềm nỗi giờ đại tỷ gả đi rồi, chúng cũng chỉ thỉnh thoảng mới được ăn.

  Tô Cửu Nguyệt biết mẹ chồng lần này tới làng mình là có việc cần làm, bèn quay đầu nói với bà: "Nương, người muốn làm gì ạ? Hay là con dẫn người qua đó trước?"

  Lưu Thúy Hoa quả thực không biết nhà Quách Nhược Vô ở đâu, bèn nói: "Nương muốn đi tìm Quách tiên sinh làng các con xin một cái hoàng đạo cát nhật (ngày lành tháng tốt), nhà ông ấy ở đâu? Con chỉ đường cho nương là được, nương tự mình qua đó."

  Lúc bàn chuyện hôn sự, đương sự ở bên cạnh định sẵn là có vài phần ngượng ngùng, Lưu Thúy Hoa cũng không định dẫn nàng đi cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

  Tô Cửu Nguyệt nghe thấy "hoàng đạo cát nhật" đầu tiên là ngẩn ra, sau đó liền nhớ lại những lời Ngô Tích Nguyên nói lúc trước, trong lòng một trận ngọt ngào, mím bờ môi mỏng, trên gò má cũng bay lên một vệt hồng nhuận.

  "Cũng ở lối vào phía Tây làng ạ, nương, con dẫn người qua đó nhé."

  Lưu Thúy Hoa đang định bảo không cần, Mao Mao liền tự xung phong nói: "Chị ơi, em biết nhà chị Hỷ Muội ở đâu, em dẫn thẩm thẩm đi!"

  Lưu Thúy Hoa nhìn bộ dạng Mao Mao đặc biệt hiểu chuyện, trong lòng cũng hết sức yêu thích, khuôn mặt cười hiền hòa, đưa tay nhẹ nhàng xoa cái đầu nhỏ của nó: "Đứa trẻ ngoan, vậy cháu dẫn thẩm thẩm đi, để chị cháu ở nhà làm đồ ngon cho chúng ta."

  Mao Mao phấn khích cực kỳ, sợ họ đổi ý không bằng, đưa tay dắt lấy tay Lưu Thúy Hoa, kéo bà định ra khỏi cửa.

  Lưu Thúy Hoa vừa gọi bảo nó chậm chút, vừa đi theo sau.

  Tô Cửu Nguyệt mỉm cười lắc đầu, xắn tay áo bước vào bếp, vừa vào nàng liền cảm thấy sáng bừng mắt. Trong ấn tượng của nàng, nhà nàng chưa bao giờ thế này, luôn là lộn xộn, giờ nhìn lại gian bếp này, bát đũa xếp chồng ngay ngắn trật tự, khăn lau bát cũng giặt sạch sẽ trải phẳng trên thớt.

  Đến cả tro trước cửa lò cũng được quét dọn sạch sành sanh, không khó để nhận ra người phụ nữ này thực sự là hạng tinh tế.

  Tô Cửu Nguyệt và Bách Linh cách nhau mười mấy tuổi, bình thường cũng không cùng chơi đùa, Bách Linh trong ký ức của nàng vóc người không cao, một khuôn mặt tròn nhìn rất thật thà, miệng nhỏ xíu, không mấy thích nói chuyện, dẫu có đụng mặt trên đường cũng bất quá chỉ mỉm cười với nàng một cái.

  Giờ đây là thế nào? Một cô nương hướng nội như vậy, sao cư nhiên lại tới nhà nàng làm những việc này?

  Nàng vừa múc bột ngô ra, vừa nghe ngóng từ Ngũ Nguyệt: "Những thứ này đều là Bách Linh làm sao?"

  Ngũ Nguyệt lắc đầu: "Là em cùng Lục Nguyệt và Bách Linh cô nương cùng nhau làm ạ."

  Tô Cửu Nguyệt đoán chừng phần lớn vẫn là do Bách Linh làm, bèn hỏi tiếp: "Bách Linh bao lâu tới một lần?"

  "Ngày nào cũng tới ạ, nhờ cô ấy tới mà chúng em đều được ăn đồ ngon rồi, em làm không ngon." Ngũ Nguyệt vô cùng hân hoan, rõ ràng rất thích Bách Linh cô nương này.

  Tô Cửu Nguyệt nhìn sắc trời bên ngoài: "Cô ấy thường khi nào thì tới?"

  "Sắp tới rồi ạ, ngày nào cô ấy cũng tới làm cơm cho nhà mình trước, mới về làm cơm cho nhà cô ấy."

  Tô Cửu Nguyệt vẫn có chút khó hiểu, nhà nàng ngày tháng thực sự chẳng tốt lành gì, dẫu có nàng trợ giúp, em trai muội muội tuổi còn nhỏ, chẳng giúp được gì nhiều, Bách Linh cô ấy... rốt cuộc là đồ cái gì?

  "Cô ấy sao đột nhiên lại tới nhà mình?"

Sơn Tam

  "Đợt mưa bão mấy ngày trước, cha cô ấy bị phong hàn, bệnh đến mức suýt thì mất mạng, cô ấy cùng nương cô ấy thực sự chẳng còn cách nào, bèn tìm người trong làng giúp đỡ. Mọi người lo bị lây bệnh khí nên thảy đều không đi, chỉ có cha mình nhìn không đành lòng qua giúp cõng người tới trấn Ngưu Đầu, lúc đó mới cứu được tính mạng của lão Trần đầu." Ngũ Nguyệt giải thích.

  Tô Cửu Nguyệt bấy giờ mới nghĩ thông suốt: "Chẳng trách cô ấy suốt ngày tới nhà mình, cha có biết không?"

  Ngũ Nguyệt gật gật cằm: "Biết ạ, cô ấy toàn tranh thủ lúc cha không có nhà mới tới, vẫn là em kể cho cha nghe đấy. Cha bảo cô ấy đừng tới nữa, cô ấy liền nhân lúc cha không có nhà lẻn tới."

  Nói đến đây, cô bé che miệng cười trộm: "Em vẫn khá thích cô ấy tới, hiện giờ nhà mình nhìn thảy đều giống một cái nhà hơn rồi."

  Tô Cửu Nguyệt liếc xéo cô bé một cái: "Cái con bé tiểu cơ linh quỷ này, đừng tưởng chị không biết? Em chính là thích có người giúp em làm việc rồi."

  Ngũ Nguyệt hi hi cười: "Còn có người làm áo mới cho nữa, em đã lâu lắm rồi không được mặc áo mới."